Sau Khi Trọng Sinh, Nữ Phụ Ác Độc Nắm Chắc Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 1067

Cập nhật lúc: 24/01/2026 14:09

"Được." Giang Triều Hoa khẽ gật đầu rồi lại nhắm mắt lại.

Nàng rất mệt muốn ngủ một lát, vòng ôm của Yến Cảnh rất ấm áp, hoàn toàn khác với những gì tưởng tượng trước đây.

Có lẽ là họ đã cùng trải qua quá nhiều chuyện, cũng có lẽ là họ có cùng lý tưởng mục tiêu, đủ mọi thứ đưa họ đi đến hiện tại.

Giang Triều Hoa không muốn kháng cự trái tim mình nữa, cứ như lời Chu Trì nói vậy, hãy đi theo tiếng gọi của con tim.

"Không sao đâu, sẽ nhanh ch.óng trôi qua thôi." Nhịp thở của Giang Triều Hoa hơi nặng nề, Yến Cảnh nhẹ nhàng vỗ lưng nàng.

Chắc chắn Giang Triều Hoa đã ngủ say, Yến Cảnh mới dém lại góc chăn cho nàng rồi mới rời khỏi tẩm điện.

Cơn mưa bên ngoài vẫn còn đang rơi, nhìn bộ dạng đó dường như sẽ mưa cả ngày.

Yến Cảnh rời khỏi Thái Đức điện liền đi thẳng tới Cửu Môn Đề đốc phủ, hơn nữa hắn còn thỉnh mệnh hoàng đế đưa các môn sinh đó về Đề đốc phủ trông coi.

Hoàng đế đều đồng ý rồi, thành Trường An tiếp theo diễn ra một trận phong vân đẫm m.á.u, Yến Cảnh mạnh tay dẫn thị vệ Đề đốc phủ đến phủ đệ các đại thần liên quan bắt người từng nhà một.

Trận thế đó lớn đến mức bách tính đều không dám ra khỏi nhà, sợ bị vạ lây.

Đương nhiên, ngày hôm nay, những đại thần không liên quan cũng đều bị hoàng đế giữ lại trong hoàng cung, mãi đến gần giờ Tý mới được về nhà.

Vầng trăng giờ Tý rất lớn rất sáng, có lẽ là do ban ngày trời mưa, ánh trăng vằng vặc trải khắp mặt đường phố, trở thành ngọn đèn chỉ đường soi sáng cho các quan lại về nhà.

Phụng Quốc công phủ.

Lúc Hạ Chương trở về Quốc công phủ sắc mặt đã trắng bệch không còn giọt m.á.u.

Quản gia sớm đã chờ sẵn ở cổng phủ, vừa thấy Hạ Chương, ông vội vàng đón lấy: "Lão gia, ngài không sao chứ."

Hạ Chương tháo quan mũ trên đầu xuống đưa cho quản gia.

Tay lão run rẩy, suýt chút nữa làm rơi quan mũ, quản gia thấy vậy nhịp thở cũng nhẹ đi.

"Không sao, phu nhân đâu." Hạ Chương hít vào một ngụm khí lạnh.

Nhiệt độ ban đêm có chút lạnh, nhưng lão đã tê liệt rồi, vì hiện giờ trên dưới toàn thân lão không có lấy một chút hơi ấm nào.

Lão là bị dọa cho sợ, là dư âm của nỗi sợ hãi.

Khoa cử năm nay, nếu không có Trịnh Phương Nhu cực lực khuyên ngăn, lão chắc chắn cũng sẽ mưu tính cho Hạ Nam Hành một chút.

Nếu lão thật sự làm vậy, thì ban ngày Yến Cảnh nhất định sẽ dẫn người tới Quốc công phủ bắt người, thân phận Quốc công của lão chỉ sợ cũng không giữ được rồi a.

"Phu nhân đang đợi ngài ở trong viện đó, nàng còn nấu canh nóng cho lão gia ngài nữa."

Quản gia nói, Hạ Chương phẩy tay nhanh ch.óng đi về phía chính viện.

Canh nóng cơm nước gì cũng không bằng nhìn thấy Trịnh Phương Nhu làm lão yên tâm.

Trịnh Phương Nhu chính là phúc tinh của lão và Quốc công phủ a, lão thật hối hận trước đây đã không coi trọng Trịnh Phương Nhu, nếu không Quốc công phủ nói không chừng sẽ còn tốt hơn bây giờ.

Chủ viện, nha hoàn vừa bưng canh nóng từ nhà bếp lên.

Trịnh Phương Nhu ngáp một cái ngồi trên ghế mắt nhắm mắt mở.

Nàng rất buồn ngủ rồi, nhưng để Hạ Chương cảm thấy nàng vô cùng quan tâm lão, lại từ trong giấc mộng tỉnh dậy.

Chương 508:

"Phu nhân, lão gia về rồi."

Chỉnh đốn lại xiêm y, giọng nói của quản gia truyền vào từ bên ngoài, trên mặt Trịnh Phương Nhu lập tức hiện lên một vẻ lo lắng.

Nàng vừa đứng dậy, Hạ Chương liền từ ngoài sải bước tiến vào.

"Lão gia, ngài..." Trịnh Phương Nhu còn chưa kịp mở lời đã bị Hạ Chương ôm đầy một vòng tay.

Nàng nhíu mày đáy mắt xẹt qua một tia chán ghét, nhưng lại không thể đẩy Hạ Chương ra, chỉ đành dịu dàng đạo: "Lão gia, không sao đâu, bất luận xảy ra chuyện gì, đều có thiếp thân ở đây."

"Phương Nhu, may mà trước đây nàng nói không để ta lo lót việc khoa cử, nếu không hôm nay Quốc công phủ tiêu đời rồi." Hạ Chương sợ hãi nói, quản gia và nha hoàn thấy thế đều lui xuống.

Trịnh Phương Nhu nheo mắt, nàng đã từ bỏ Hạ Nam Hành rồi, đương nhiên không muốn để Hạ Chương lo lót cho hắn.

Không ngờ tới, hành động này trái lại cứu được Quốc công phủ khiến Hạ Chương càng thêm cảm kích nàng.

Như vậy, đợi sau khi hài nhi trong bụng nàng chào đời, tưởng rằng nàng đề xuất để Hạ Nam Hành nhường vị trí Thế t.ử ra Hạ Chương cũng sẽ nghiêm túc cân nhắc.

Khóe môi Trịnh Phương Nhu nở một nụ cười nhẹ, hai tay khẽ vòng qua eo Hạ Chương.

Hạ Chương ngửi mùi hương trên người nàng chỉ cảm thấy một trái tim đều bình định rồi.

Chỉ là hồi tưởng lại t.h.ả.m trạng của nhà các vị đại nhân khác do thủ hạ bẩm báo, lão càng thêm sợ hãi.

"Ầm đùng."

Một tiếng động lớn vang lên, gió bên ngoài bỗng nhiên lại lớn thêm không ít, nhìn bộ dạng đó dường như sắp mưa nữa rồi.

Trong đêm mưa gió này, có người mừng vui có kẻ đau buồn.

Thành Tây, đường Nam Hiền.

Gió lớn, đã thổi tung cửa viện hai lần rồi, tính ra đại thọ của Lão Hầu gia đã trôi qua gần một tháng rồi.

Trong một tháng này Giang Vãn Chu đã gầy đến mức không còn hình người nữa.

Thẩm gia và Thẩm thị đã đoạn tuyệt quan hệ với hắn rồi, nhưng hắn dù sao cũng là hài nhi của Thẩm thị, người Thẩm gia không lấy mạng hắn, chỉ nhốt hắn vài ngày rồi thả đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.