Sau Khi Trọng Sinh, Nữ Phụ Ác Độc Nắm Chắc Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 1244

Cập nhật lúc: 25/01/2026 14:17

Nước trên mặt sông Tây Hồ dâng lên không ít, mùa hè mọi người liền thích tới ven sông, gió thổi một cái, vô cùng mát mẻ.

Lâu dần, đã phát triển ra việc kinh doanh du thuyền chèo thuyền, mà thuyền trên mặt sông, quá nửa đều dưới danh nghĩa Vọng Giang Lâu.

Ngoài việc kinh doanh này, Vọng Giang Lâu còn có thể cho thuê xe ngựa, dưới danh nghĩa thậm chí còn có một đội ngũ phụ trách áp giải, chuyên dùng để áp tiêu, kinh doanh khá tạp.

“Chủ thuyền, chúng ta muốn bao thuyền, còn thuyền trống không.”

Thái Bình và những người khác thân phận tôn quý, chất liệu y phục mặc trên người đều có giá cả không rẻ, chủ thuyền đều là người của Vọng Giang Lâu, liếc mắt một cái đã nhận ra.

“Có ạ, không biết chư vị muốn bao mấy chiếc thuyền?”

Có thuyền lớn, cũng có thuyền nhỏ.

Thuyền lớn có thể chứa được hai mươi người, chỉ là giá cả đắt, nửa canh giờ đã tốn năm mươi lượng bạc.

“Còn thuyền lớn không.” Mạnh Dương hỏi, chủ thuyền lập tức đáp: “Còn ạ, còn hai chiếc, công t.ử cô nương nhìn xem hai chiếc thuyền đó các vị muốn bao chiếc nào?”

Chủ thuyền chỉ vào hai chiếc thuyền lớn đang neo đậu ven bờ.

Chất liệu của thuyền đều giống nhau, kích cỡ tự nhiên cũng giống nhau, điều duy nhất khác biệt là dịch vụ đi kèm trên thuyền không giống nhau.

Trong đó có một chiếc thuyền có mỹ t.ửu giai hào và những thiếu nữ giỏi vũ kỹ.

Chiếc thuyền còn lại có nghệ nhân giỏi gảy đàn, tiếng đàn tuyệt diệu, giống như tiên nhạc.

“Lấy chiếc thứ hai đi.” Mạnh Dương đưa bạc.

Mỹ t.ửu giai hào bọn họ không cần, chèo thuyền chủ yếu là muốn thưởng thức phong cảnh mặt sông, có người nhảy múa, tự khắc sẽ phân tán chú ý.

Hay là nghe nghe khúc nhạc đi.

“Chư vị thấy thế nào.” Mạnh Dương còn không quên hỏi qua ý kiến của những người khác.

Mọi người đều có ý này, hắn trả tiền, chủ thuyền lập tức để thuyền áp sát hơn một chút, hạ ván thuyền xuống.

“Lên thôi.”

Ván thuyền rất lớn, cân nhắc tới việc có một số người có nhu cầu cơ thể đặc thù, như Phó Hàn Thanh ngồi xe lăn, cũng có thể trượt bằng lên trên.

“Chư vị quý nhân đứng vững nhé, tiểu nhân bắt đầu chèo thuyền đây.”

Mọi người đều đã lên thuyền, trên boong thuyền đặt thùng đá, rất mát mẻ, lát nữa thuyền chạy, gió mát từng hồi, quả thực là dễ chịu.

Người chèo thuyền hô một tiếng, Mạnh Dương phẩy tay, ra hiệu có thể chạy thuyền.

“Thật mát mẻ quá.”

Đứng trên boong thuyền, tâm tình của Thái Bình tốt không sao tả xiết.

Gió biển thổi trên mặt, nàng nửa híp mắt, trông ra xa.

“Người gảy đàn này cư nhiên gảy bài Lâm Giang Tiên, thật là hợp cảnh.”

Thuyền bắt đầu chuyển động, một khúc Lâm Giang Tiên lọt vào tai.

Người gảy đàn trình độ quả thực cao siêu, tựa như tiên nhạc.

Nghe nói những người này đều là Vọng Giang Lâu bỏ trọng kim mời tới, không chỉ vậy, Vọng Giang Lâu còn rất bảo vệ quyền riêng tư của họ, sắp xếp họ gảy đàn sáng tác trong các tầng ngăn.

Chỉ cần bọn họ không muốn ra gặp khách thuyền, khách thuyền không được cưỡng ép bọn họ.

“Các người có biết trong cung có một nhạc sư tên Tô Giản không, tiếng đàn của hắn trên trời có dưới đất không, nhưng không ngờ nhạc sư trên thuyền này gảy khúc nhạc cư nhiên có thể so bì được với Tô Giản.”

Thái Bình chống cằm.

Nàng rất muốn ngủ, nhưng trong cảnh đẹp nhạc hay thế này mà ngủ thì chưa miễn quá lãng phí, nàng phải thưởng thức.

“Ta có nghe qua, chỉ là Tô Giản gảy đàn tùy tâm trạng, ta còn chưa nghe hắn gảy khúc nhạc bao giờ đâu.” Mạnh Thiến tiếp lời.

Nàng có chút căng thẳng, bình thường là một người hăng hái nhiệt tình, giờ đây lại bấu víu vạt áo, dường như muốn vò nát vạt áo vậy:

“Cái đó... Phúc An Quận chúa, không biết người đã nghe qua chưa.”

Mạnh Thiến từ lâu đã muốn bắt chuyện với Giang Triều Hoa rồi, vất vả lắm mới lấy hết dũng khí, nhưng lại lo lắng Giang Triều Hoa sẽ không thèm để ý tới nàng.

Dẫu sao lần trước ở Tần Vương phủ nàng luôn nhằm vào Giang Triều Hoa.

“Nghe rồi, Thái hậu nương nương thích nghe hắn gảy đàn, ta có duyên được nghe qua một lần, ta...” Giang Triều Hoa mỉm cười nói.

Tuy nhiên lời còn chưa dứt, chỉ thấy thần sắc của Mạnh Thiến và Mạnh Dương đột nhiên biến đổi.

“Cẩn thận.”

Mạnh Thiến đẩy ngã Giang Triều Hoa, thuyền có chút không vững, chỉ nghe thấy tiếng "vút" một cái, một mũi tên dài trực tiếp cắm phập vào vị trí trên boong thuyền mà vừa nãy Giang Triều Hoa đang đứng.

“Có thích khách! Đều tránh ra!”

Mạnh Dương hô một tiếng, ngay sau đó, những mũi tên dày đặc giống như những hạt mưa rơi xuống.

Chương 713: Lại biết tin tức kinh thiên

“Giang Triều Hoa, muội không sao chứ, muội đừng để bị thương nữa, mau trốn vào trong khoang thuyền đi.”

Sát ý áp sát, Mạnh Thiến không màng tới người khác, kéo Giang Triều Hoa chạy vào trong khoang thuyền.

Hôm nay tham gia yến tiệc nàng không mang theo v.ũ k.h.í, không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.

“Muội muội cẩn thận.”

Mạnh Thiến mím c.h.ặ.t môi.

Nàng cẩn thận quan sát trên mặt sông, khéo léo tránh được những mũi tên b.ắ.n tới.

Đột ngột.

Chỉ nghe thấy Mạnh Dương hét lớn một tiếng, Mạnh Thiến quay đầu lại, thấy một mũi đoản tiễn đang đ.â.m thẳng tới mặt nàng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.