Sau Khi Trọng Sinh, Nữ Phụ Ác Độc Nắm Chắc Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 181
Cập nhật lúc: 21/01/2026 05:11
Đổng Đại vừa đi vệ sinh xong, nhìn thấy Lâm Phong liền vội vàng chạy vào.
"Đổng Đại, đem miếng ngọc bội này đi cầm đi. Nhớ lấy, là cầm sống, quá mấy ngày ta có bạc rồi sẽ chuộc về."
Giật miếng ngọc bội xuống, Lâm Phong mắt đỏ hoe nhét vào tay Đổng Đại, xoay người đi vào xem Lâm Gia Nhu. Ngõ Phong Lâm bị hỏa hoạn thiêu rụi, trong ngõ toàn là người của phủ Trung Nghị Hầu, hiện giờ nơi đó là không về được nữa rồi. Chỉ có thể tìm một quán trọ tạm thời sắp xếp cho Lâm Gia Nhu, rồi mời đại phu tới từ từ khám cho bà ta. Chỉ có Lâm Gia Nhu hồi phục thì bọn họ mới có thể nghĩ ra cách, mới có thể nghĩ xem phải ăn nói thế nào với Giang Hạ để hắn không nổi giận mà tiếp tục chấp nhận Lâm Gia Nhu.
"Rõ."
Miếng bạch ngọc này Lâm Phong luôn rất quý trọng. Đổng Đại không biết nó từ đâu mà ra nhưng nhìn chất ngọc thì tuyệt đối không hề rẻ. Hiện giờ vì tiền bạc mà Lâm Phong cư nhiên sa sút tới mức phải đi cầm ngọc bội, Đổng Đại trong lòng cảm thán. Nhưng hễ nghĩ tới thủ đoạn của Lâm Gia Nhu, liền cảm thấy chỉ cần bà ta tỉnh lại, Giang Hạ có lẽ sẽ không trách phạt bà ta mà ngược lại còn nảy sinh lòng thương xót, Đổng Đại thấy đi theo Lâm Gia Nhu là đúng đắn rồi.
"Triệu thúc, lát nữa ông để ta và Đường Sảng xuống ở con phố bên cạnh. Đi theo Đổng Đại, mua lại miếng ngọc bội trên tay hắn, bất kể dùng bao nhiêu bạc cũng phải lấy được nó."
Trong xe ngựa đối diện Nhân Nghĩa đường, Giang Triều Hoa nhìn bóng dáng Đổng Đại, buông rèm xe xuống, giọng nói rất thấp.
"Rõ, tiểu thư."
Triệu Toàn trên đầu đội mũ cỏ, tay cầm roi ngựa. Khoảnh khắc Đổng Đại rời đi, ông liền vung roi ngựa, đ.á.n.h xe về phía con phố bên cạnh.
"Nói đi, có phải có phát hiện trọng đại gì không?"
Trong thùng xe, hương thơm thoang thoảng, trang bị đầy đủ. Đường Sảng vừa ngồi vào xe ngựa liền tỉ mỉ lau rửa tay mình, như thể vừa rồi nàng vừa chạm vào thứ gì đó dơ bẩn lắm vậy, vô cùng chê bai. Đương nhiên phải chê bai rồi, chỉ cần nghĩ tới việc Lâm Gia Nhu có lẽ từng làm Dương Châu gầy ngựa, từng tiếp nhiều nam nhân, trên người không chừng còn mang bệnh gì đó, trong lòng nàng liền thấy vô cùng ghê tởm. Giang Triều Hoa nhướng mày, lấy ra một chiếc khăn tay trắng muốt đưa cho nàng để nàng lau khô nước trên tay, rồi thản nhiên lên tiếng.
"Lâm Gia Nhu trước khi sinh Lâm Phong đã từng sinh một đứa con, và thời gian có lẽ là trước lúc bà ta tới thành Trường An."
Nhận lấy khăn tay, Đường Sảng cũng không do dự, thành thật nói. Giang Triều Hoa đã cho nàng cơ hội thể hiện trước mặt các đại nhân, cho nàng thấy được hy vọng, tương ứng nàng đương nhiên sẽ báo đáp Giang Triều Hoa.
"Đã từng sinh con?"
Giang Triều Hoa khựng lại, đôi mắt nheo lại. Bao nhiêu năm qua Giang Hạ vì muốn thăng tiến, ngay cả ngày tế tổ của Giang gia cũng chưa từng quay về, huống chi là rời khỏi Trường An. Và nếu nàng nhớ không nhầm thì Lâm Gia Nhu tới Trường An là vào một năm trước khi Lâm Phong ra đời. Nói cách khác, lúc mẫu thân m.a.n.g t.h.a.i đại ca thì Lâm Gia Nhu cũng m.a.n.g t.h.a.i Lâm Phong, hai người họ sinh con vào cùng một ngày. Nếu Lâm Gia Nhu trước khi m.a.n.g t.h.a.i Lâm Phong đã sinh con thì đứa trẻ đó tuyệt đối không phải của Giang Hạ.
"Ha ha ha."
Nghĩ vậy, Giang Triều Hoa che miệng cười lớn, cười đến mức nơi khóe mắt có lệ luôn rồi. Đường Sảng khựng lại, ánh mắt rơi trên mặt nàng, lại nói tiếp:
"Ta sẽ không bắt mạch sai đâu. Lâm Gia Nhu đã sinh ba đứa con, và đứa trẻ đầu tiên là vào mười bảy năm trước. Đại ca của ngươi hiện giờ mười sáu tuổi, nói cách khác đứa con đầu của bà ta nếu còn sống thì năm nay đã mười bảy tuổi rồi."
Lâm Gia Nhu năm nay ba mươi hai tuổi, có đứa con mười bảy tuổi, nghĩa là năm mười lăm tuổi bà ta đã sinh con. Nếu là Dương Châu gầy ngựa thì thời gian này hoàn toàn khớp, bởi vì gầy ngựa ở Dương Châu đều là mười lăm tuổi bắt đầu hành nghề.
"Lâm Gia Nhu và Giang Hạ là anh em họ, quê quán đều ở Đồng Xuyên thuộc Tô Bắc. Đồng Xuyên và Dương Châu nằm rất gần nhau. Ta cảm thấy Lâm Gia Nhu từng làm Dương Châu gầy ngựa. Trong cơ thể bà ta có dấu vết dư lượng xạ hương, chỉ là ta thấy rất kỳ lạ, phụ nữ từng làm gầy ngựa đều không dễ mang thai, vậy Lâm Gia Nhu đã làm thế nào?"
Đường Sảng nói vậy, trong đầu Giang Triều Hoa chợt lóe lên một ý nghĩ như sực nhớ ra điều gì đó, giọng nói càng thấp hơn:
"Ta nghe nói vùng Dương Châu có rất nhiều phú thương thích nuôi gầy ngựa. Nếu Lâm Gia Nhu lúc trẻ từng được ai đó b.a.o n.u.ô.i thì lượng xạ hương nạp vào cơ thể không quá nặng, có lẽ không ảnh hưởng tới việc sinh con. Xem ra ta nên phái người tới Dương Châu điều tra một chút rồi."
Thật là thú vị, Lâm Gia Nhu còn một đứa con nữa. Nếu tìm được đứa trẻ đó, không biết Lâm Gia Nhu và Lâm Phong sẽ có tâm trạng thế nào đây. Chỉ cần nghĩ thôi đã thấy rất đáng mong chờ rồi.
Chương 117: Tần Vương thế t.ử, Lục T.ử Khôn
Bánh xe lăn trên mặt đất phát ra tiếng "lục cục lục cục". Trong thùng xe yên tĩnh lạ thường. Triệu Toàn sau khi đ.á.n.h xe tới con phố bên cạnh, Giang Triều Hoa và Đường Sảng liền xuống xe. Triệu Toàn nói khẽ câu gì đó rồi đi về phía tiệm cầm đồ lớn nhất Trường An là tiệm cầm đồ Vĩnh Chính. Tiệm cầm đồ Vĩnh Chính giàu có, đưa giá cả hợp lý. Lâm Phong hiện giờ đang thiếu bạc, cho nên Đổng Đại để cầm được miếng bạch ngọc đó với giá hời nhất định sẽ tới tiệm cầm đồ Vĩnh Chính.
