Sau Khi Trọng Sinh, Nữ Phụ Ác Độc Nắm Chắc Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 241
Cập nhật lúc: 21/01/2026 13:25
Giang Hạ tâm địa không thuần khiết nha, bà nhất định phải nhanh ch.óng sai người điều tra Giang Hạ.
Chương 143: Lão phu nhân quốc công phủ tự phụ thanh cao
“Phu nhân, người giẫm cho chắc ạ.”
Triệu Toàn hạ thấp giọng vẫn chu đáo như năm xưa, nhưng rốt cuộc mười mấy năm đã trôi qua rồi ông ta không còn trẻ trung nữa.
Thẩm thị tâm tư nặng nề nhìn Triệu Toàn, trong đầu còn nhớ tới rất nhiều người cũ.
Không chỉ sáu tên thị vệ kia mà ngay cả một số ma ma ở trang trại cũng đã thay người rồi.
Giang lão thái thái năm đó từng mắc một trận bệnh phải tới trang trại tĩnh dưỡng, sau khi quay về bà ta liền lấy lý do những ma ma đó bất kính với bà ta mà đuổi hết đi.
Sau này trang trại liền thay một tốp người mới, người đều do Giang lão thái thái định đoạt bấy nhiêu năm qua bà cũng không hỏi han gì nhiều, giờ nhìn lại có lẽ chuyện khi đó cũng chẳng hề đơn giản.
Còn không chỉ có thế ngay cả một số người ở hậu viện Giang gia cũng đều đã bị thay đổi hết.
Tim Thẩm thị thắt lại nghĩ thầm sau khi quay về bà phải điều tra kỹ lưỡng một phen xem người của bà còn lại bao nhiêu.
Những trang trại ruộng tốt kia đều là của hồi môn của bà, lẽ ra phải do người của bà trông coi, bấy nhiêu năm qua tâm trí bà đều dồn hết vào Vãn Phong Vãn Ý mà lơ là những chuyện này.
Giờ đây các con trai của bà đều đã có được cơ hội, đến lúc đó sẽ cần rất nhiều tiền bạc để lo liệu, những trang trại ruộng tốt kia mỗi năm đều thu được rất nhiều bạc trắng, sau này những thứ đó đều là trợ lực cho các con.
Còn Triều Hoa nữa con bé sắp cập kê rồi bà định tặng con bé trang viên hoa hồng ở ngoại thành làm quà, nói ra cũng nên sai người đi xem thử rồi.
“Triều Hoa, con vào đây ngồi cùng nương, bảo đại ca và nhị ca con ra xe ngựa phía sau.”
Động tác của Thẩm thị rõ ràng nhanh hơn rất nhiều dường như đã không thể chờ đợi được thêm nữa mà muốn quay về Giang gia ngay lập tức.
“Rõ.” Giang Triều Hoa nhìn Giang Vãn Phong một cái, hai anh em đối mắt nhìn nhau đều thấy được thâm ý trong mắt đối phương.
Giang Vãn Ý ngơ ngác đi theo sau nhưng cũng biết Giang Vãn Phong hành động không tiện chủ động đẩy xe lăn:
“Đại... đại ca, để em đẩy cho.”
“Đa tạ nhị đệ.”
Giang Vãn Phong cũng không từ chối, Giang Vãn Ý hớn hở đẩy Giang Vãn Phong lên xe ngựa phía sau.
Thẩm Tòng Văn ở phía sau hỗ trợ Giang Vãn Ý rất thuận lợi đã đẩy được Giang Vãn Phong lên xe ngựa, vỗ vỗ tay cười rạng rỡ.
“Chao ôi bảo bối của lão phu, con về Giang gia đợi vi sư trước đi, ngày mai vi sư sẽ tới tìm con.”
Đồ đạc đã xếp xong mọi người cũng đã lên xe ngựa, Dương Chính Ất từ hầu phủ đuổi theo ra, Giang Vãn Ý lập tức thò đầu ra mắt sáng rực lên:
“Lão sư.”
“Ơ bảo bối của lão phu mau ngồi cho vững đừng có thò đầu ra ngoài như vậy không an toàn đâu, ngày mai lão sư tới Giang gia đón con qua nhà họ Dương ở tạm vài ngày thấy sao.”
“Dương lão tiên sinh.”
Thẩm thị nghe thấy tiếng Dương Chính Ất định xuống xe ngựa, Dương Chính Ất vội vàng xua tay:
“Không cần khách sáo đâu đều là người một nhà cả, mau ngồi cho vững đi chăm sóc bảo bối cho tốt vào, ngày mai lão phu tới đón con bé qua nhà họ Dương Thẩm phu nhân thấy thế nào ạ.”
“Được lão tiên sinh ái trọng như vậy là vinh hạnh của Vãn Ý.”
Thẩm thị mỉm cười nói, Dương Chính Ất vỗ đùi một cái vội vàng nói:
“Mau về đi ngày mai lão phu sẽ tới sớm.”
Dương Chính Ất vẫy tay cười hớn hở đến mức lộ cả lợi ra luôn, Dương Nguyên Chiêu và Dương Nguyên Quang dìu ông ấy cũng gật đầu chào.
“Đi thôi.”
Thẩm thị ngồi vào trong thùng xe hai cỗ xe ngựa hướng về phía Giang gia.
Nhìn xe ngựa đi ngày càng xa Dương Chính Ất phẩy tay áo chỉnh đốn lại y phục nhàn nhạt nói:
“Đi thôi về nhà họ Dương, lão phu ngày mai còn có việc tối nay phải viết một bản tấu trình lên bệ hạ về chuyện của bảo bối, để lão phu nghĩ xem nên sắp xếp cho bảo bối vào điện Tập Hiền thế nào.”
Dương Chính Ất chắp tay sau lưng bóng dáng vui vẻ rời đi.
Dương Nguyên Chiêu và Dương Nguyên Quang đối mắt nhìn nhau trong lòng không khỏi cảm thán, trực tiếp vào điện Tập Hiền chẳng phải là đã có chức quan rồi sao.
Anh em nhà họ Giang đúng là không tầm thường ai ai cũng lợi hại như vậy, chỉ là hậu sự thế nào thì thật khó lường.
Giang gia.
Đèn đuốc le lói hầu phủ và Giang gia cách nhau hơi xa, nửa canh giờ sau mẹ con Thẩm thị mới quay về tới Giang phủ.
Người hầu Giang phủ vừa thấy Thẩm thị quay về đã muốn phát khóc rồi, vội vàng nghênh đón nhiệt tình nồng nhiệt khuân vác hành lý đặt bục giẫm chân.
Giang Triều Hoa dìu Thẩm thị từ trên xe ngựa xuống, Tôn ma ma từ trong phủ đi ra:
“Phu nhân, người đã về rồi.”
“Ma ma, mấy ngày nay vất vả cho người rồi.”
Viện Thấm Phương có Tôn ma ma trông coi bà ở hầu phủ cũng thấy yên tâm.
“Không vất vả đâu đều là việc lão nô nên làm mà, chỉ là phu nhân...”
Tôn ma ma khom người dìu lấy Thẩm thị vừa đi vào trong phủ vừa nói:
“Phu nhân, Lão phu nhân phủ Phụng Quốc Công tới rồi đang ở viện Phi Hạc đấy ạ.”
“Lão thái thái truyền lời xuống nói nếu người quay về thì hãy tới viện Phi Hạc một chuyến, còn vị biểu tiểu thư kia một khắc trước cũng vừa mới quay về.”
Tôn ma ma nhắc tới Giang Uyển Tâm là đầy vẻ bất mãn.
Giang Uyển Tâm còn có mặt mũi mà quay về sao, chuyện cô ta mưu hại phu nhân trong tiệc thọ của Vũ Vương đã sớm truyền tới mức xôn xao huyên náo rồi.
