Sau Khi Trọng Sinh, Nữ Phụ Ác Độc Nắm Chắc Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 268
Cập nhật lúc: 21/01/2026 13:28
Chương 131
Giang Vãn Phong nháy mắt ra hiệu, vẫy vẫy tay gọi Chu Trì. Thái độ của chàng rất thân thiết, Mạnh Dương nghe vậy cũng nhìn về phía Chu Trì. So với Lâm Phong, Mạnh Dương và những người khác rõ ràng là có hứng thú với Chu Trì hơn, nhất là khi nhìn thấy diện mạo của Chu Trì thì càng thêm nhiệt tình. Lâm Phong bưng đĩa bánh, cảm thấy mặt nóng bừng bừng, vô cùng ngượng ngùng, trong lòng càng thêm căm hận Giang Vãn Phong. Đắc ý cái gì chứ, sau này chẳng phải cũng phải làm bàn đạp cho mình sao.
Chương 158: Chu Trì: Tôi đã có người trong mộng rồi
"Ngươi tên là Chu Trì sao? Năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Trong nhà còn có những ai? Đã đính hôn chưa?" Mạnh Dương rất có hứng thú với Chu Trì. Hắn vây quanh Chu Trì, mặt đầy vẻ tươi cười. Hắn còn có một cô em gái tên là Mạnh Thiến, từ nhỏ đã được nâng niu chiều chuộng mà lớn lên. Do cha mẹ quá mức sủng ái nên Mạnh Thiến sau khi cập kê vẫn chưa tìm được ý trung nhân. Thực ra cũng không phải là không có người tới cầu cưới, chỉ là Mạnh Thiến mắt quá cao, không thèm để mắt tới những hạng người đó. Mạnh Thiến trước đây vẫn thường nói muốn tìm một người thanh liêm chính trực, trông sạch sẽ thuần khiết lại ôn nhu như ngọc. Trước đây khi Mạnh Dương nghe thấy lời này thì còn cảm thấy trên thế giới này làm gì có hạng người như Mạnh Thiến miêu tả. Nay nhìn thấy Chu Trì, hắn tin rồi. Khí chất trên người Chu Trì quá đỗi sạch sẽ. Hắn mặc một bộ đồ trắng đứng yên một góc, rõ ràng không nói năng gì nhưng lại khiến người ta không thể không chú ý đến. Trong lòng Mạnh Dương thấy vui mừng, càng nhìn Chu Trì càng thấy thích, cứ như thể đã coi hắn là một trong những ứng cử viên cho vị trí em rể tương lai vậy, vội vàng hỏi han tình hình của Chu Trì.
"Trong nhà Chu Trì không còn ai cả, chỉ có bà nội nương tựa lẫn nhau từ nhỏ, nhà ở ngõ Đông Pha phía tây thành." Chu Trì chưa kịp nói, Giang Vãn Phong cũng chưa kịp lên tiếng thì Lâm Phong đã chủ động mở miệng rồi. Vương ma ma cố hết sức để không đảo mắt trắng dã, thầm mắng một câu trong lòng. Cái thằng con riêng này thật là lúc nào cũng muốn nhảy ra tranh phần. Gấp gáp như vậy chứng tỏ trong lòng hắn đúng là cuống lắm rồi. Người ta đang hỏi Chu Trì chứ có hỏi hắn đâu.
"Ta đang hỏi Chu Trì, có hỏi ngươi đâu mà ngươi lên tiếng. Đã là bạn đọc, chẳng lẽ ngay cả quy tắc tối thiểu này ngươi cũng không hiểu sao?" Mạnh Dương sầm mặt xuống quát mắng. Đừng tưởng hắn không nhìn ra tâm tư của Lâm Phong, chẳng qua Lâm Phong muốn làm cho hắn cảm thấy Chu Trì hèn mọn, gia cảnh bần hàn, xuất thân thấp kém. Nhưng chỉ có những kẻ tâm địa hèn mọn mới chỉ nhìn vẻ bề ngoài và gia thế của con người. Với hạng gia đình quyền quý như Mạnh gia bọn họ, nhìn người trước tiên phải nhìn nhân phẩm, sau đó là năng lực, còn gia thế ra sao ngược lại không quan trọng đến thế. Hắn chính là nhìn trúng con người Chu Trì này. Tuy nhiên hắn cứ cảm thấy cái tên này nghe có chút quen tai, dường như đã nghe thấy ở đâu đó rồi thì phải.
"Lâm Phong nói không sai, tôi quả thật chỉ còn một người bà nội, nhà ở ngõ Đông Pha." Chu Trì mím môi, nhàn nhạt lên tiếng. Vẻ mặt hắn thản nhiên, không hề có một chút lúng túng hay ngại ngùng nào, dường như gia cảnh và thân thế của mình không có gì là không thể nói cả. Hắn cũng không cảm thấy đây là chuyện gì đáng xấu hổ.
"Vậy đã đính hôn chưa?" Mạnh Dương gật đầu tỏ vẻ rất hài lòng. Đằng sau hắn, Trương Hữu Thanh và Lý Bắc Hằng nhìn nhau một cái, lập tức nhận ra ý đồ của Mạnh Dương. Mạnh Thiến bọn họ cũng biết, ở thành Trường An này ngoài Giang Triều Hoa ra thì danh tiếng của Mạnh Thiến cũng rất bình thường. Giang Triều Hoa là độc ác, còn Mạnh Thiến là bướng bỉnh, giống như một tiểu ma vương vậy. Nhưng ai bảo Mạnh gia ba đời mới có một mống con gái chứ, Mạnh phu nhân và Mạnh tướng quân coi cô nàng như hòn ngọc quý trên tay, chỉ cần cô nàng vui vẻ là được. Mạnh Thiến đã cập kê rồi, qua một hai năm nữa kiểu gì cũng phải định hôn sự. Chẳng lẽ Mạnh Dương lại nhìn trúng Chu Trì, muốn hắn làm em rể sao?
"Vẫn chưa." Chu Trì khựng lại một chút. Mạnh Dương rất vui mừng, đang suy tính xem nên mở lời thế nào để hẹn được Chu Trì ra ngoài gặp mặt Mạnh Thiến. Hắn vẫn rất hiểu em gái mình, hắn tin rằng Mạnh Thiến chỉ cần gặp Chu Trì là nhất định sẽ thích hắn.
"Nhưng tôi đã có người trong mộng rồi. Đời này nếu không phải là cô ấy thì tôi thà ở vậy cả đời." Chu Trì là một người rất thông minh. Hắn biết thân phận của Mạnh Dương, cũng nhìn ra được ý đồ của hắn nên đã không ngần ngại gián tiếp từ chối. Hắn đã có người mình thích, nếu trong lòng đã có người mà còn cưới nữ nhân khác thì đó là hành vi không có trách nhiệm với bất kỳ ai cả. Huống chi đời này hắn đã sớm nhận định người đó rồi, không phải cô ấy thì không cưới. Chu Trì cúi đầu, hàng mi đen lánh khẽ rung động, làm Mạnh Dương sững sờ, Trương Hữu Thanh và Lý Bắc Hằng cũng có chút ngẩn ngơ. Rốt cuộc Chu Trì có biết mình đang nói gì không vậy? Học t.ử hàn môn muốn vào triều làm quan thì trước tiên phải trở thành môn sinh dưới trướng của các thế gia quan lại lớn, nếu không rất khó để ngóc đầu lên được.
