Sau Khi Trọng Sinh, Nữ Phụ Ác Độc Nắm Chắc Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 276
Cập nhật lúc: 21/01/2026 14:00
Yến Nam Thiên nắm giữ binh quyền, lại bồi dưỡng rất nhiều ám vệ.
Yến Thanh và Yến Kỳ chính là người của Ám vệ doanh, bọn họ thân thủ bất phàm, võ nghệ siêu quần, bất kể Giang Vãn Phong đưa ra chỉ thị gì, bọn họ đều sẽ thực hiện được.
"Những người còn lại, niêm phong Vọng Xuân lâu, Vương gia có lệnh, truy tra loạn đảng!"
Yến Sơn nheo mắt ra lệnh một tiếng, Yến gia quân liền bao vây c.h.ặ.t chẽ Vọng Xuân lâu.
Ngoài phụ nữ trong lầu ra, còn có rất nhiều luyến đồng và đàn ông, có điều muốn tìm được bọn họ thì không phải chuyện một sớm một chiều mà xong được. Vọng Xuân lâu giấu người quá kỹ, phía sau chắc hẳn có cao nhân chỉ điểm.
Nếu không thể tìm ra tất cả bọn họ, thì cũng không thể định tội Vọng Xuân lâu được.
Yến Sơn tâm sự nặng nề, còn Yến Nam Thiên thì bế Thẩm thị vội vã chạy về hướng Trấn Bắc Vương phủ.
Thẩm thị bị đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê, thần trí không tỉnh táo, bà chỉ cảm thấy cả người nóng rực, muốn được ngâm mình trong nước đá để hạ hỏa.
"Nóng... Nóng quá..."
Thẩm thị được Yến Nam Thiên bế trong lòng, tay không ngừng kéo vạt áo nơi cổ, hơi thở dồn dập.
"Đừng cử động."
Cổ áo bị kéo rộng ra, lộ ra làn da trắng nõn bên trong.
Trên người bà có một mùi hương thoang thoảng, mùi hương nồng nàn lại xen lẫn một chút vị ngọt.
Vì đã sinh con nên vùng n.g.ự.c càng thêm nảy nở, trong lúc vạt áo bị giằng co, thi thoảng có thể nhìn thấy cảnh xuân nơi đó.
Hầu kết Yến Nam Thiên khẽ chuyển động, trong khoang xe tối lờ mờ, ánh mắt hắn ngày càng sâu thẳm, nhìn Thẩm thị như muốn ăn tươi nuốt sống.
Tay Thẩm thị không để yên, hắn bất đắc dĩ đành phải ấn tay lên mu bàn tay bà, không cho bà tự kéo y phục của mình nữa.
Nhưng Thẩm thị đang trúng mê d.ư.ợ.c sao có thể nghe lời, lực tay của Yến Nam Thiên hơi mạnh làm bà vùng vẫy không ra, trong lúc mơ màng bà hé mở đôi mắt.
Trong đôi mắt bà chứa đầy lệ quang, vô cùng động lòng người.
Có lẽ vì sợ hãi, cũng có lẽ vì trúng mê d.ư.ợ.c nên không còn lý trí, ánh mắt bà nhìn người ta giống như một con hươu nhỏ, ngây thơ, sợ sệt, vô cùng quyến rũ.
"Ta nóng..."
Bà ấm ức nói, giọng nói nghẹn ngào, dường như Yến Nam Thiên đã làm chuyện gì thập ác bất tuân với bà vậy.
Bà khẽ cử động tay, khuôn mặt trắng mịn muốn áp sát về phía Yến Nam Thiên để tìm kiếm một chút mát mẻ.
Yến Nam Thiên vừa phải bế bà, vừa phải giữ tay bà không cho làm loạn, lại vừa phải chú ý đừng làm bà đau, nhất thời cũng bị bà làm cho đổ mồ hôi đầy mình, vô cùng bất đắc dĩ.
"Nàng ngoan một chút, nhịn thêm chút nữa thôi, sắp đến nơi rồi."
Hắn ra ngoài gấp gáp nên không mang theo t.h.u.ố.c, trong Trấn Bắc Vương phủ có rất nhiều loại t.h.u.ố.c quý có thể giải được d.ư.ợ.c tính trong người Thẩm thị.
Nhưng tiền đề là bà phải ngoan một chút, nếu cứ tiếp tục không để yên thế này, chính hắn cũng chưa chắc đã nhịn nổi.
Yến Nam Thiên nhắm mắt lại, ổn định tâm thần.
Tim hắn đập quá nhanh, chỉ đành liều c.h.ế.t đè nén, khắc chế, nếu không d.ụ.c vọng trong người hắn sẽ bị khơi dậy, một khi đã bùng phát thì không thể cứu vãn nổi.
"Chàng... mắng ta..."
Ngữ khí của Yến Nam Thiên hơi nặng một chút, Thẩm thị khựng lại, nước mắt lã chã rơi xuống, hai mắt đỏ hoe như hươu nhỏ.
Yến Nam Thiên toàn thân chấn động, mở mắt ra. Thẩm thị ngẩng đầu lên, cẩn thận áp mặt mình vào mặt hắn.
Chương 135:
Làn da chạm vào nhau, Thẩm thị chỉ thấy thật mát mẻ, bàn tay nhỏ nhắn cũng nhân lúc Yến Nam Thiên đang ngẩn ngơ mà thoát khỏi tay hắn.
Hai cánh tay trắng ngần vươn ra, trực tiếp vòng qua cổ Yến Nam Thiên.
Thẩm thị cảm thấy như mình đang ôm một tảng băng lớn, mặt bà rất nóng, không đợi được nữa muốn cọ xát lên tảng băng ấy.
Bà há miệng nhỏ, nhẹ nhàng thở ra, đôi gò má đỏ rực một mảng.
Khuôn mặt mịn màng như hương quế áp c.h.ặ.t vào mặt mình, đuôi mắt Yến Nam Thiên đỏ rực, rốt cuộc không nhịn được nữa, hai tay siết c.h.ặ.t lấy eo Thẩm thị, giọng nói đầy hung bạo:
"Đã sinh con rồi, sao vẫn còn quyến rũ thế này."
Đây là bà chủ động, là bà không ngừng châm lửa, không thể trách hắn định lực không tốt được.
Từ hơn hai mươi năm trước khi hắn lần đầu tiên nhìn thấy bà, hắn đã muốn chiếm hữu bà rồi.
Chương 163: Cảnh tượng kinh điển, phóng hỏa đốt Vọng Xuân lâu!
"Nóng quá, chàng thật mát."
Yến Nam Thiên vóc người cao lớn, Thẩm thị bị hắn ép trên ghế, có chút khó thở, nhưng người Yến Nam Thiên rất mát, tiếp xúc ở khoảng cách gần thế này Thẩm thị thấy rất dễ chịu, không kìm được càng muốn áp sát hơn.
Mắt Yến Nam Thiên đã đỏ ngầu, tay hắn siết c.h.ặ.t eo Thẩm thị, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn, dường như đang liều c.h.ế.t khắc chế.
"Nàng mở mắt ra, nhìn xem ta là ai."
Yến Nam Thiên vừa nói vừa cúi người, nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng của Thẩm thị, hầu kết lăn lộn mấy lượt, cuối cùng vẫn không nhịn được, hôn lên đó một cái.
Chỉ một cái thôi, Yến Nam Thiên đã cảm thấy ngọn núi lửa trong lòng không tài nào đè nén được nữa.
Hắn muốn nhiều hơn thế.
Hắn thích Thẩm thị, rất thích, thích vô cùng.
Người mình thích lại chủ động như vậy, nếu hắn còn nhịn được thì không phải là đàn ông nữa.
Môi của Thẩm thị rất mềm, rất thơm, Yến Nam Thiên cảm thấy tất cả mỹ vị trân tu mình từng ăn trong đời cũng không bằng một cái chạm mịn màng này khiến hắn rung động.
"Ta nóng quá."
Thẩm thị thở dốc, sau khi bị Yến Nam Thiên hôn một cái, càng thấy tâm thần d.a.o động, nóng rực khôn nguôi.
Bà vòng tay qua cổ Yến Nam Thiên, khiến hắn xích lại gần mình hơn, chủ động dâng lên làn môi đỏ.
"Ầm" một tiếng.
