Sau Khi Trọng Sinh, Nữ Phụ Ác Độc Nắm Chắc Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 293

Cập nhật lúc: 21/01/2026 14:02

Sau khi Thái hậu đi khỏi, Thái Tông hoàng đế ngồi trên long ngai phất tay một cái, lập tức có cấm quân bước vào điện lôi Sài Vũ và Lưu Diệp đi.

“Bệ hạ tha mạng, chúng thần oan uổng, thần oan uổng quá.”

Tiếng kêu xin tha mạng của Sài Vũ và Lưu Diệp bị lôi đi vang vọng trong điện, khiến các đại thần khác rùng mình một cái, thầm nghĩ mấy ngày tới nhất định phải kẹp c.h.ặ.t đuôi mà làm người, tuyệt đối không được va vào họng s.ú.n.g.

“Bệ hạ, bây giờ nghĩ lại, chuyện Yến tiểu hầu gia gặp phải ám sát ở Trịnh gia hôm trước có lẽ cũng có liên quan đến lầu Vọng Xuân, nếu không đang yên đang lành sao thành Trường An dạo này lại xuất hiện nhiều loạn đảng như vậy, có lẽ những tên loạn đảng đó đều từ đường hầm của lầu Vọng Xuân vào kinh đấy.”

Chương 143:

Trương Ngạo đảo mắt một vòng lại nói tiếp.

Thái Tông hoàng đế gật đầu, ra hiệu cho ông nói tiếp, ông lại nói:

“Bệ hạ xưa nay thưởng phạt phân minh, hôm trước Quận công phu nhân cứu Yến tiểu hầu gia có công, nay Bệ hạ xử lý lầu Vọng Xuân, khen thưởng Giang đại tiểu thư, liệu có phải cũng nên khen thưởng Quận công phu nhân không.”

Nghe nói bà già nhà họ Giang kia không để cho người ta yên ổn, giao hảo với lão phu nhân phủ Phụng Quốc công.

Lão phu nhân phủ Phụng Quốc công hai ngày trước còn ra mặt vì Giang lão thái thái mà làm khó Thẩm thị.

Nếu Bệ hạ đề bạt Quận công phu nhân, thân giá của Quận công phu nhân tăng lên, lão phu nhân Quốc công phủ sẽ không còn thong dong như vậy nữa.

Quốc học viện sắp chiêu sinh rồi, tiểu sư đệ đi theo bên cạnh sư phụ không chỉ sẽ tới Quốc học viện học tập mà còn tới Môn hạ tỉnh làm việc, cho nên ông phải giúp tiểu sư đệ triệt tiêu hậu họa, tìm chút rắc rối cho bà già nhà họ Giang kia, để bà ta không có chỗ dựa cũng không có thời gian làm khó Thẩm thị và tiểu sư đệ nữa.

Nghĩ vậy, lưng Trương Ngạo thẳng lên, khóe môi cũng nhếch lên, cảm thấy chiêu này của mình thật là diệu kế.

Ngoài ra, ông và phụ thân của Trịnh Phương Nhu là Trịnh Hoành cũng là hảo hữu, những năm qua Trịnh Phương Nhu bị lão phu nhân Quốc công phủ chèn ép ông đều nhìn thấy rõ, nay nắm được cơ hội này kiểu gì cũng phải làm cho ngày tháng của Trịnh Phương Nhu dễ thở hơn.

“Ái khanh nói có lý, Trịnh thị cứu Yến Cảnh lại cung cấp manh mối về loạn đảng, là nên khen thưởng, vậy theo các vị ái khanh thấy nên thưởng cái gì đây.”

Thái Tông hoàng đế nheo mắt, ánh mắt rơi trên người Đinh Hạ.

Đinh Hạ khóe miệng giật một cái, lập tức giơ ngọc hốt hô lớn:

“Bệ hạ, theo thần thấy phụ thân của Quận công phu nhân là Trịnh Hoành Trịnh đại nhân đã nhậm chức ở ngoài hàng chục năm rồi, nghe nói Trịnh đại nhân những năm qua yêu dân như con, nhận được nhiều lời khen ngợi, cai trị nơi nhậm chức đâu ra đấy, quốc gia cần những thần t.ử có năng lực như vậy, thần thấy hay là Bệ hạ điều Trịnh Hoành về thành Trường An nhậm chức, ân đức của Bệ hạ cả nhà họ Trịnh đều sẽ cảm kích.”

Trịnh Hoành vốn dĩ là đi làm nhiệm vụ ở bên ngoài, đi một cái là hơn hai mươi năm.

Thái Tông hoàng đế vốn dĩ đã muốn điều ông ta về, chẳng qua là khổ nỗi không có lý do mà thôi.

Nay những chuyện này đều dồn lại một chỗ có thể nói là thi triển hết tài năng, cho nên dù có chuyện loạn đảng khiến hoàng đế chấn nộ nhưng những chuyện khác tiến triển thuận lợi, hoàng đế trong lòng cũng vui mừng.

“Bệ hạ, thần phụ họa, Trịnh Hoành đại nhân những năm qua cai trị có công, chịu thương chịu khó, theo thần thấy là nên điều Trịnh đại nhân về thành Trường An.”

Có đại thần nhìn ra được xu hướng liền lập tức lên tiếng.

Đồng thời họ cũng cảm thấy có chút mơ hồ, mơ hồ cảm thấy cho dù Đinh Hạ không nhắc tới thì hoàng đế cũng muốn điều Trịnh Hoành về.

Thậm chí năm đó Trịnh Hoành rời kinh nói không chừng cũng là bị Thái Tông hoàng đế phái đi bí mật thực hiện nhiệm vụ.

Nay công đức viên mãn, Trịnh Hoành chắc chắn phải về kinh, hơn nữa chức quan chắc chắn cũng sẽ được thăng cao.

Như vậy thân giá của Quận công phu nhân càng thêm nước lên thuyền lên.

“Thần cũng phụ họa.”

“Thần phụ họa.”

Càng ngày càng có nhiều đại thần bước ra hàng nói theo, Thái Tông hoàng đế nheo mắt, phất tay nói:

“An Đức Lộ, soạn thêm một bản thánh chỉ nữa, kể từ bây giờ triệu Trịnh Hoành về kinh, sau khi về kinh tùy vào công trạng mà thăng quan tiến chức, nếu quả thực như mọi người nói, trẫm sẽ trọng thưởng!”

“Rõ.”

An Đức Lộ khom người lập tức vâng mệnh, các đại thần khác thấy vậy đồng thanh hô vang:

“Bệ hạ anh minh.”

“Bệ hạ vạn tuế.”

Quần thần hô vang, lòng các đại thần thấp thỏm không yên, có người vui mừng, cũng có người không vui, đương nhiên sắc mặt khó coi nhất chính là Lâm tướng.

Lâm tướng nheo đôi mắt ti hí, trong lòng càng thêm hận Thẩm thị, hận nàng sinh ra một đứa con gái tốt luôn phá hỏng chuyện của mình.

Còn có Giang Hạ, hắn bây giờ chắc hẳn là rất đắc ý, con gái hắn sắp được phong làm Huyện chủ rồi.

Chuyện đốt lầu Vọng Xuân Giang Hạ sẽ không biết tình sao?

Nhưng không sao cả, kẻ đứng sau lầu Vọng Xuân sẽ không buông tha cho Giang Triều Hoa, cũng sẽ không buông tha cho Giang Hạ và Giang gia, Giang Hạ sớm muộn gì cũng sẽ lại đi cầu xin lão ta thôi.

Lâm tướng nghĩ thầm, cười một cách âm hiểm, mà không biết rằng mục đích ban đầu của việc Giang Triều Hoa đốt lầu Vọng Xuân chính là muốn kẻ đứng sau nó hận Giang Hạ.

Chương 173: Trịnh Phương Nhu đón Giang Uyển Tâm về Quốc công phủ

Một tuần trà sau, phủ Phụng Quốc công.

Lúc gần tan buổi triều sớm, An Đức Lộ đã dẫn tiểu thái giám tới phủ Phụng Quốc công tuyên chỉ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.