Sau Khi Trọng Sinh, Nữ Phụ Ác Độc Nắm Chắc Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 295
Cập nhật lúc: 21/01/2026 14:02
Mấy vị đại nhân mà An Đức Lộ vừa nhắc tới đều là học trò của Dương Chính Ất mà.
Dương Chính Ất vừa mới nhận Giang Vãn Ý làm học trò, mấy vị đại nhân này với Giang gia cũng được coi là thân cận rồi, chẳng lẽ vì Giang gia nên Trương Ngạo và những người khác mới nói giúp cho nhà họ Trịnh sao?
Như vậy sau này Quốc công phủ và Giang gia cũng phải liên lạc khăng khít hơn một chút mới được.
“Đa tạ công công chỉ điểm.”
Hạ Chương dắt Trịnh Phương Nhu cảm tạ, An Đức Lộ phất phất trần dẫn theo tiểu thái giám đi khỏi.
“Phương Nhu à, nàng quả thực là ngôi sao may mắn của ta mà.”
Nhìn theo bóng lưng An Đức Lộ, Hạ Chương đầy vẻ dịu dàng ôm Trịnh Phương Nhu vào lòng.
Trịnh Phương Nhu giả vờ ngoan ngoãn cúi đầu, thực chất trong lòng đang trợn trắng mắt.
Lúc này Hạ Chương nói bà là ngôi sao may mắn rồi, vậy lúc lão phu nhân nói bà không xứng với Hạ Chương thì Hạ Chương ở đâu.
Mồm mép đàn ông đều là quỷ lừa gạt, khi bà có ích cho hắn thì hắn đương nhiên khen bà, khi bà không còn ích lợi cho hắn thì hắn có thể một cước đá văng bà đi ngay.
Cho nên không có phu quân mãi mãi, chỉ có lợi ích mãi mãi mà thôi, ví dụ như Giang Triều Hoa, bà hợp tác với Giang Triều Hoa ít nhất có thể nhìn thấy lợi ích, hơn nữa lợi ích này còn là lợi ích to lớn.
Chỉ riêng vì những lợi ích này, sau này bà đều sẽ một lòng một dạ với Giang Triều Hoa.
“Thiếp và chàng phu thê nhất thể, thiếp đương nhiên phải san sẻ nỗi lo cho phu quân, san sẻ nỗi lo cho Quốc công phủ rồi.”
Chương 144:
Trịnh Phương Nhu ngoan ngoãn thấu hiểu được Hạ Chương ôm lấy, Hạ Chương trong lòng mềm nhũn nhìn nghiêng khuôn mặt bà, chỉ cảm thấy có một luồng lửa đang cháy trong lòng.
Trịnh Phương Nhu đã sinh hai đứa con rồi nhưng vóc dáng vẫn thon gọn, khuôn mặt cũng bảo dưỡng rất tốt.
Quốc công phủ hưng phát rồi thì con cái cũng phải nhiều hơn một chút mới phải.
Trịnh Hoành sắp về kinh rồi, nếu khi về mà thấy bụng Trịnh Phương Nhu to ra, nhất định sẽ cảm thấy vợ chồng bọn họ ân ái.
Hạ Chương nghĩ vậy hơi thở cũng có chút nóng, Trịnh Phương Nhu làm sao không hiểu lão ta đang nghĩ gì, lại trợn trắng mắt một cái, giọng điệu nhẹ nhàng:
“Nhưng phu quân ơi thiếp có một điểm không hiểu, vì sao các vị đại thần đó lại nói giúp thiếp, nếu thiếp nhớ không nhầm thì bọn họ đều là học trò của Dương Chính Ất, chẳng lẽ là vì Nhị công t.ử nhà họ Giang?”
Trịnh Phương Nhu dẫn dắt Hạ Chương, Hạ Chương vừa ôm bà vừa đi vào trong Quốc công phủ:
“Phu nhân nàng có từng tiếp xúc gì với Thẩm thị hay Giang Triều Hoa không?”
Lão ta cũng rất nghi ngờ, vô duyên vô cớ vì sao các đại thần lại giúp Trịnh Phương Nhu.
“Có, hôm trước lúc mẫu hậu ở viện của Giang lão thái thái, thiếp từng nói giúp Thẩm phu nhân vài câu, lúc đó nàng ta và Giang Triều Hoa đều có mặt ở đó.”
Trịnh Phương Nhu giả vờ như không hiểu chuyện gì, Hạ Chương nghe vậy thì ha ha cười một tiếng:
“Hóa ra là vậy, phu nhân à, sau này nàng nhất định phải chung sống tốt với Thẩm thị và Giang Triều Hoa nhé.”
Nếu quan hệ mật thiết lợi ích của Quốc công phủ sẽ chỉ càng nhiều thêm thôi.
“Thiếp đều nghe theo phu quân.” Trịnh Phương Nhu gật đầu, như sực nhớ ra điều gì lại nói:
“Đúng rồi phu quân, hôm đó Thẩm phu nhân và Giang Triều Hoa còn nói bảo mẫu thân đón Biểu tiểu thư trong phủ tới Quốc công phủ ở tạm vài ngày, mẫu thân cũng đã đồng ý với Giang lão thái thái rồi, phu quân thấy chuyện này nên giải quyết thế nào đây?
Nếu Quốc công phủ cứ mãi không có động tĩnh, chỉ e sẽ làm phật ý Thẩm phu nhân và Giang Triều Hoa, đặc biệt là Giang Triều Hoa, nàng ta ngay cả lầu Vọng Xuân còn dám đốt, nếu không đúng ý nàng ta, nàng ta muốn cắt đứt quan hệ với Quốc công phủ thì biết làm thế nào bây giờ.”
Trịnh Phương Nhu hiểu Hạ Chương, biết ông ta lo lắng điều gì nên cố ý xọc vào đúng chỗ hiểm.
Quả nhiên sắc mặt Hạ Chương hơi trầm xuống, ông ta đưa tay nắm lấy tay Trịnh Phương Nhu nói:
“Phu nhân, chuyện này e là phải phiền nàng ra mặt rồi, nếu đã như vậy thì cứ đón Giang Uyển Tâm tới Quốc công phủ trước đi.”
Một đứa con gái mồ côi thì còn làm loạn được gì chứ, cho dù có tới Quốc công phủ thì chỉ c.ầ.n s.ai người canh chừng nó, nó chẳng phải vẫn phải chịu sự kiềm tỏa của Quốc công phủ sao.
“Phu quân nói gì vậy, vậy lát nữa thiếp sẽ thu dọn một chút rồi tới Giang gia đón Giang Uyển Tâm nhé.”
Trịnh Phương Nhu thấu hiểu nói, dùng khăn tay dặm dặm khóe môi.
Lão phu nhân chẳng phải không muốn đón Giang Uyển Tâm tới Quốc công phủ sao, bà còn cứ muốn làm cho lão phu nhân thấy chướng mắt đấy.
Chương 174: Vị Vương gia "trà xanh" nhất lịch sử
“Cũng tốt, mau đi đi, ta bảo quản gia chuẩn bị xe cho nàng, vất vả cho nàng rồi.”
Hạ Chương nắm lấy tay Trịnh Phương Nhu xoa xoa, trên mặt hiện lên vài phần ý cười mờ ám.
Trịnh Phương Nhu dường như thẹn thùng cúi đầu, đi theo Hạ Chương về phòng ngủ.
Nửa nén nhang sau Hạ Chương đi thăm lão phu nhân, còn Trịnh Phương Nhu thì ngồi xe ngựa xuất phát hướng về phía Giang gia.
Quốc công phủ cách Giang gia không gần, Trịnh Phương Nhu mặc chính trang, đầu cài trâm cài lộng lẫy, cố ý bảo phu xe đ.á.n.h xe chậm một chút.
Tin tức Giang Triều Hoa được chọn ngày phong làm Huyện chủ chắc hẳn đã truyền đi rầm rộ rồi.
