Sau Khi Trọng Sinh, Nữ Phụ Ác Độc Nắm Chắc Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 299
Cập nhật lúc: 21/01/2026 14:03
Hóa ra là ông đã đ.á.n.h giá thấp khả năng chịu đựng của Thẩm thị rồi, như vậy thì tốt quá rồi.
Ông phải nắm bắt cơ hội này, kiểu gì cũng phải làm cho ra cái danh phận cho mình, nếu không tối qua ông chẳng phải là bỏ công vô ích sao.
“Thẩm phu nhân, bà không cảm thấy nên cho bổn vương một lời giải thích sao.” Yến Nam Thiên cười khiến Thẩm thị toàn thân phát lạnh.
Thẩm thị mở mắt ra muốn nói lại thôi, chính là không nói nên lời.
Tối qua là bà cưỡng ép Yến Nam Thiên, là bà dùng mạnh với người ta, người ta thì vẫn luôn từ chối đấy, đến cuối cùng cũng không lấy đi thân thể bà, bà căn bản không có lý do gì để truy cứu người ta cả.
Chưa kể Yến Nam Thiên bộ dạng ủy khuất thế này bà mà nói gì đó chắc ông không nghĩ quẩn chứ, dù sao bấy nhiêu năm nay cũng chưa nghe nói ông thích người phụ nữ nào cả.
Thẩm thị thậm chí còn cảm thấy Yến Nam Thiên thích đàn ông.
“Cái đó Vương gia.” Thẩm thị l.i.ế.m l.i.ế.m đôi môi khô khốc, lúng túng lên tiếng căn bản không dám nhìn Yến Nam Thiên:
“Cái chuyện tối qua tôi đều không nhớ nữa rồi, cho dù... Vương gia ông cũng không thiệt thòi gì đúng không.”
Bà là phụ nữ, Yến Nam Thiên là đàn ông, trong những chuyện thế này chẳng phải phụ nữ thiệt thòi hơn sao.
“Ý của Thẩm phu nhân là bà không muốn chịu trách nhiệm?”
Yến Nam Thiên không bằng lòng rồi.
Thẩm thị không muốn chịu trách nhiệm, mơ đi!
Chương 176: Bổn vương hiếm lạ bà
“Chịu trách nhiệm?”
Đôi mắt đẹp của Thẩm thị trợn ngược lên.
Lời này của Yến Nam Thiên có ý gì.
Bảo bà chịu trách nhiệm, bà chịu trách nhiệm gì cơ.
Bà cũng chịu không nổi mà.
Nhưng đối diện với ánh mắt của Yến Nam Thiên, Thẩm thị cảm thấy nếu bà còn nói gì nữa thì hôm nay đừng hòng rời khỏi phủ Trấn Bắc Vương.
“Khụ.”
Nghĩ đoạn Thẩm thị khẽ ho một tiếng ánh mắt đảo liên hồi, chính là không nhìn Yến Nam Thiên:
“Vương gia vài ngày trước Thái hậu có ban thưởng cho thiếp thân một chuỗi vòng tay mãnh não san hô đỏ, thiếp thân chưa từng đeo bao giờ vẫn còn mới nguyên, chuỗi vòng tay này tỏa sáng rạng ngời nghe nói sau khi đeo lên còn có công dụng dưỡng người, hay là thiếp thân tặng chuỗi vòng tay này cho Vương gia, sau này Vương gia có người trong mộng có thể đem vòng tay đó tặng lại.”
Chương 146:
Ý của Thẩm thị là chuỗi vòng tay này rất quý giá, đừng nói Thịnh Đường ngay cả ba nước cũng chỉ tìm được một chuỗi thế này thôi.
Và quan trọng hơn là kiểu dáng vòng tay này nam nữ đều dùng được, điều này chẳng phải rất phù hợp với đặc tính của Yến Nam Thiên sao.
Tặng nam tặng nữ đều được.
“Bà nói gì cơ.” Mặt Yến Nam Thiên đen kịt lại.
Nhìn cái ánh mắt đảo liên hồi của Thẩm thị kìa, nhìn cái vẻ mặt mập mờ không rõ của bà kìa, rồi nghe xem cái miệng nhỏ của bà nói ra lời gì kìa, câu nào câu nấy cũng đ.â.m vào tim ông.
Người trong mộng?
Người trong mộng của ông là ai cái đồ ngốc Thẩm thị này chẳng lẽ không rõ sao.
“Vương gia không thích à?” Thẩm thị mím môi nhận thấy Yến Nam Thiên không vui bà lùi lại một bước:
“Vậy, vậy hay là đổi thành bộ trang sức tóc, hôm qua Hầu phủ có gửi tới cho thiếp thân một bộ trang sức tóc khảm đầy kim cương phỉ thúy, tuy không nói là giá trị liên thành nhưng cũng là hàng hiếm khó tìm, hay là thiếp thân tặng bộ trang sức tóc này cho Vương gia, Vương gia yên tâm ở Thịnh Đường đàn ông cũng có thể cài trang sức tóc, Vương gia không cần lo bộ trang sức này không tặng đi được.”
Thẩm thị càng nói càng có chút lộn xộn bà cúi đầu c.ắ.n môi mặt dần đỏ lên.
Xem xem bà rốt cuộc đang nói cái gì vậy.
Cho dù Yến Nam Thiên có thích nam sắc bà cũng không thể nói thẳng thừng như vậy chứ, Yến Nam Thiên cũng đâu có ngốc làm sao không nghe ra được chứ.
“Bà rốt cuộc đang nói nhăng nói cuội cái gì vậy.”
Yến Nam Thiên quả thực đã nghe ra được hàm ý của Thẩm thị mặt trực tiếp đen đến tận cùng.
Chẳng trách lúc Thẩm thị chưa gả đi thường xuyên tránh mặt ông hóa ra là tưởng ông thích nam sắc.
Biết thế tối qua mình nên lấy đi bà cho rồi.
“Vương gia rốt cuộc ông muốn cái gì hay là nói thẳng ra đi.”
Nhiệt độ trong phòng ngủ đột nhiên hạ thấp xuống Yến Nam Thiên không vui Thẩm thị đã nhận ra rồi.
Bà suy đi tính lại lông mày nhíu c.h.ặ.t vẫn không biết Yến Nam Thiên muốn gì, chi bằng cứ nói thẳng ra.
Nói thẳng ra rồi nếu bà có bà có thể sảng khoái đưa cho Yến Nam Thiên, nếu bà không có bà sẽ tìm mọi cách mang về cho Yến Nam Thiên.
Như vậy luôn được chứ gì, cũng coi như là chịu trách nhiệm với Yến Nam Thiên rồi.
Thẩm thị nghĩ ngợi lại có chút thẫn thờ, đến khi phản ứng lại được thì Yến Nam Thiên đã đi tới trước mặt bà rồi.
Bà giật mình muốn lùi lại phía sau nhưng phía sau đã là cửa phòng rồi bà không còn chỗ nào để trốn nữa:
“Vương, Vương gia?”
“Bà có biết bổn vương bây giờ đang nghĩ gì không.” Ánh mắt Yến Nam Thiên đen đặc.
Thẩm thị ngẩn ra: “Nghĩ gì?”
Chắc không phải là muốn xử lý bà chứ bà có nghe nói quân kỷ trong Yến gia quân rất nghiêm minh, nếu có tướng sĩ không tuân thủ quy định sẽ có ba mươi sáu loại cực hình đối đãi.
“Bổn vương đang nghĩ biết sớm bà không có lương tâm như vậy tối qua đã nên lấy đi bà rồi.” Yến Nam Thiên nhìn chằm chằm Thẩm thị đáy mắt là ham muốn đang kìm nén khắc chế.
“Oành” một tiếng.
Thẩm thị trực tiếp ngây người ra.
