Sau Khi Trọng Sinh, Nữ Phụ Ác Độc Nắm Chắc Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 329

Cập nhật lúc: 21/01/2026 15:13

“Thần y mau mời vào trong.” Hứa Tam Nương làm động tác mời, dẫn Đường Sảng về phía phòng ngủ ở hậu viện. Bà ta có một người con trai tên là Tống Hạo. Tống Hạo là con trai của bà ta và Lâm An Hầu. Những năm đầu ở Dương Châu vì bị thương tổn thân thể nên bà ta luôn khó mang thai. Sau khi được Lâm An Hầu đưa tới Trường An điều dưỡng nhiều năm mới có được Tống Hạo. Nhưng trời không chiều lòng người, Tống Hạo từ năm ba bốn tuổi đã mắc chứng bệnh kỳ lạ. Những năm qua Hứa Tam Nương và Lâm An Hầu không biết đã mời bao nhiêu danh y, ngay cả thái y trong cung cũng có mấy vị được Lâm An Hầu mời tới chẩn trị cho Tống Hạo. Nhưng t.h.u.ố.c thang uống không ít, Tống Hạo đều biến thành một hũ t.h.u.ố.c rồi mà chứng bệnh kỳ lạ vẫn chẳng thuyên giảm chút nào.

“Hạo nhi, là Đường thần y tới rồi, nương dẫn thần y tới xem cho con đây.” Hậu viện rất tĩnh lặng, trong viện chỉ có một tiểu sai canh giữ, không có thêm người nào khác. Vì từ nhỏ đã mắc bệnh lạ nên Tống Hạo không thích gặp người, cũng không thích ra ngoài. Có lẽ còn vì thân phận con riêng của mình, Tống Hạo từ nhỏ tính tình đã hướng nội, dần dần ngay cả Hứa Tam Nương cũng không muốn tiếp chuyện, khiến Hứa Tam Nương vô cùng đau lòng và tự trách. Bà ta vốn cũng là con nhà giàu có nhưng sau khi gia đạo sa sút liền bị người ta bán tới Dương Châu làm Dương Châu sấu mã. Vạn hạnh là quanh đi quẩn lại bà ta lại được Lâm An Hầu mua về làm ngoại thất cho ông ta. Bà ta và Lâm An Hầu vốn quen biết từ thuở nhỏ, là thanh mai trúc mã, nhưng mẹ của Lâm An Hầu nhìn không trúng bà ta, thêm vào đó sau này gia đạo sa sút nên từ đó bà ta mất liên lạc với Lâm An Hầu, mãi cho đến sau này mới được ông ta mua về.

“Hạo nhi, nương cầu con, hãy để thần y vào xem một chút đi. Nương hứa hôm nay chỉ một lần này thôi, nương sẽ không bao giờ dẫn người tới làm phiền con nữa, có được không?”

Chương 160:

Tống Hạo không muốn gặp người, Hứa Tam Nương rất đau lòng. Bà ta bao năm qua vì Tống Hạo mà lo lắng bạc đầu, đối với Tống Hạo là cầu gì được nấy. Tống Hạo cũng biết Hứa Tam Nương đối tốt với mình nên thỉnh thoảng không nỡ mà thuận theo ý bà ta.

“Nương, người vào đi.” Giọng nói khàn khàn của thiếu niên vang lên, Hứa Tam Nương lau nước mắt, lập tức đẩy cửa phòng ra.

Phòng ngủ rất tối tăm, Tống Hạo vô cùng thích những nơi âm u, dường như chỉ có ở đây hắn mới thấy an toàn. Hứa Tam Nương vào phòng xong liền nói lời xin lỗi với Đường Sảng rồi thắp nến lên. Bài trí trong phòng rất đơn giản, không có vật dụng gì khác ngoài một bức bình phong. Vòng qua bức bình phong là giường ngủ, trên giường một thiếu niên trông vô cùng yếu ớt, sắc mặt trắng bệch đang nằm đó. Thấy Đường Sảng, Tống Hạo khẽ nhướng mi, đưa tay ra một cách máy móc. Động tác tê dại ấy khiến Đường Sảng nheo mắt lại, đáy mắt đầy vẻ thú vị. Nữ nhân Giang Triều Hoa kia đúng là thần thông quảng đại, những triệu chứng của Tống Hạo mà nàng ta mô tả quả thật hoàn toàn trùng khớp. Đã vậy thì nàng cũng chẳng cần chẩn mạch nữa.

“Không cần chẩn mạch nữa. Tiểu công t.ử lòng bàn chân xương cốt bị mềm hóa, vòm chân sụp xuống, bàn chân lật ra ngoài, dáng chân bắt chéo. Kiểu chân này dáng đi bất thường, bước đi không vững, thậm chí thỉnh thoảng còn bị ngã.”

“Ngoài ra, lưng tiểu công t.ử bị gù như bà lão, sau lưng có một chỗ lồi lên như một khối u, thỉnh thoảng còn mưng mủ, không biết ta nói có đúng không?”

Giọng Đường Sảng thản nhiên. Hứa Tam Nương trợn tròn mắt kinh ngạc, nghĩ bụng ngay cả Triệu đại phu cũng không nói rõ được bệnh tình của Tống Hạo mà Đường Sảng chỉ nhìn qua một cái đã nói trúng phóc.

“Cầu thần y cứu con trai tôi!” Hứa Tam Nương vén váy quỳ xuống cầu xin. Đường Sảng lại lắc đầu: “Chứng còi xương sao? Ta cứu không nổi, nhưng chủ t.ử nhà ta thì có thể.”

Chương 194: Hứa Tam Nương quy thuận, phản gián kế

“Chủ t.ử của cô?” Hứa Tam Nương có chút nghi hoặc. Nghe Triệu đại phu nói Đường Sảng vốn hành tung độc lai độc vãng, là người nổi bật nhất trong giới đại phu ở Trường An, hạng người như vậy cũng có chủ t.ử sao? Nhưng nghĩ lại, nếu sau lưng không có người chống lưng, Đường Sảng liệu có thể ngạo mạn như thế, bất kể người có quyền thế đến đâu đi mời nàng cũng thích thì gặp không thích thì thôi.

“Đúng vậy, chính là chủ t.ử của ta. Chủ t.ử ta là đích nữ Giang gia, Giang Triều Hoa, hiện giờ nàng đã là Phúc An huyện chúa rồi.” Đường Sảng thần sắc thản nhiên, giọng điệu cũng rất lạnh nhạt.

Nàng ngay từ đầu đã không định giấu diếm Hứa Tam Nương. Hơn nữa Lâm An Hầu và Trung Nghị Hầu tổ thượng có quan hệ họ hàng xa, nếu Hứa Tam Nương muốn cứu Tống Hạo thì tất yếu phải đi tìm Lâm An Hầu để ông ta ra mặt. Như vậy những hiềm khích trước đây giữa Lâm An Hầu và Trung Nghị Hầu phủ sẽ có một bậc thang để hai nhà kết nối lại. Nhưng theo tính cách của Giang Triều Hoa, Đường Sảng biết nàng ta sai mình đi tìm Hứa Tam Nương, dụ dỗ bà ta quy thuận chắc chắn không chỉ vì một nguyên nhân này. Còn là vì cái gì thì tạm thời nàng chưa đoán ra được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.