Sau Khi Trọng Sinh, Nữ Phụ Ác Độc Nắm Chắc Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 385
Cập nhật lúc: 22/01/2026 06:03
Nàng thấy thật rã rời.
Nhưng nàng đang nghĩ phải nhanh ch.óng tìm được người có tài để sửa lại chiếc trâm này.
Đây là quà nương tặng nàng, là niềm an ủi duy nhất của nàng ở cả kiếp trước lẫn kiếp này.
“Triều Hoa, chúng ta vào nhà thôi. Trâm vỡ rồi nương sẽ mua cho con cái khác y hệt, chúng ta vào nhà trước đã.” Thẩm thị khóc, nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay nàng chỉ sợ nàng sẽ ngất đi.
“Về nhà? Phải, về nhà, con muốn về nhà rồi, con vẫn còn có nhà.” Giang Triều Hoa gật đầu. Giang Vãn Phong đau lòng vô cùng nhưng lại chẳng biết làm gì cho nàng, chỉ lặng lẽ đi bên cạnh nàng.
“Về nhà, chúng ta về nhà.” Thẩm thị dắt nàng đi, gia đình ba người bước vào đại trạch Giang gia.
Trước cổng Giang gia vẫn còn Yến gia quân do Yến Nam Thiên để lại và những người dân đang xem náo nhiệt.
Dân chúng vừa nghe tin Giang Triều Hoa bị ám sát đều thốt lên kinh hãi, nghĩ bụng không biết nàng rốt cuộc đã đắc tội bao nhiêu người mà khiến họ không tiếc tay hạ sát nàng.
Nhìn như vậy, đại tiểu thư Giang gia Giang Triều Hoa quả thực cũng rất đáng thương.
Thẩm thị đưa nàng về viện Tây Thập.
Vừa nằm xuống nàng đã chìm vào giấc ngủ, tay vẫn nắm c.h.ặ.t những mảnh trâm vỡ.
Thẩm thị xót xa vô cùng, sai người mời đại phu rồi đích thân chăm sóc nàng cởi y phục lau người cho nàng.
Sau khi đại phu tới chỉ bảo vết thương trong lòng bàn tay nàng không nghiêm trọng nhưng cũng phải băng bó lại, trong vòng bảy ngày không được chạm nước nếu không vết thương sẽ khó lành.
Thẩm thị nghe vậy vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, theo chỉ dẫn của đại phu đích thân băng bó cho nàng.
Giang Triều Hoa tuy hôn mê nhưng tay vẫn nắm c.h.ặ.t không buông.
Những mảnh vỡ trâm vàng không lấy ra được nên vết thương ở đó cũng không cách nào xử lý. Thẩm thị bất lực đành phải xử lý những vết thương xung quanh trước rồi đợi nàng tỉnh lại mới tính tiếp.
Giang Triều Hoa ngủ không yên giấc.
Trong cơn mơ nàng nhớ lại rất nhiều chuyện kiếp trước.
Nàng còn nhớ nửa năm sau ở Đại Đường sẽ có một trận thiên tai gây ảnh hưởng vô cùng lớn lao.
Thiên tai ập đến mặt đất sụp lún, lũ lụt tràn lan, rất nhiều người dân trở thành lưu dân điên cuồng đổ về thành Trường An.
Lương thực khan hiếm, dân chúng không có cái ăn, người c.h.ế.t vô số kể.
Những chuyện kỳ quái trong mơ dường như đang diễn ra ngay trước mắt mà cũng dường như đã là chuyện từ kiếp trước xa xôi.
“Tiểu thư, người tỉnh rồi.”
Hai canh giờ sau trời đã tối mịt nàng mới mở mắt ra.
Thấy nàng tỉnh, Phỉ Thúy thở phào nhẹ nhõm vội vàng lại đỡ.
“Phỉ Thúy, Lục Tình đâu? Ta muốn gặp Lục Tình, bảo biểu ca đưa Lục Tình qua đây.”
Trận thiên tai trong mơ hiện lên rõ mồn một, nàng có chút đau đầu nhưng lúc này người nàng muốn gặp nhất là Lục Tình.
Trước khi thiên tai đến nàng phải tích trữ đủ lương thực, nàng phải kiếm thật nhiều tiền.
Có như vậy mới có thể giúp binh sĩ Thẩm gia và Thái hậu không bị ảnh hưởng.
Nàng mơ hồ nhớ mang máng vào thời điểm này ở kiếp trước, Lục Tình đã mở một cửa hàng tên là tiệm lẩu ở thành Trường An, làm ăn phát đạt kiếm được rất nhiều tiền.
Nàng cần tiền, cần Lục Tình.
Chương 228: Tri kỷ tương phùng
“Tiểu thư, người quả không hổ là đích ngoại nữ của Trung Nghị Hầu phủ, thật là tâm đầu ý hợp với tiểu tướng quân quá đi mất.”
Chương 188:
Phỉ Thúy nghe nàng nói vậy có chút kinh ngạc, vội vàng đỡ nàng dậy, đặt một chiếc gối sau lưng cho nàng tựa vào.
“Biểu ca đưa Lục Tình đến Giang gia rồi sao?”
Giang Triều Hoa nheo mắt, tính toán thời gian thì lúc này vết thương trên người Lục Tình chắc cũng đã hồi phục hòm hòm rồi.
Trước đây ở Vũ Vương phủ, vì bị Vũ Vương phi ngược đãi nên trên người Lục Tình chằng chịt vết thương lớn nhỏ.
Ả không biết y thuật cũng chẳng biết võ công, chỉ có thể bị nhốt trong Vương phủ, dù có tài năng kỳ lạ cũng chẳng có đất dụng võ.
Cứ kéo dài như vậy, Lục Tình không chỉ có thương tích bên ngoài mà cơ thể cũng có những ẩn tật bên trong.
“Đúng vậy ạ, tiểu tướng quân tới thăm tiểu thư từ nửa canh giờ trước, cũng đưa Lục cô nương tới luôn. Tiểu tướng quân bảo những gì tiểu thư nhờ vả người đã lo liệu xong xuôi hết cả rồi, nên thời cơ đã tới, tự nhiên phải đưa Lục cô nương tới cửa thôi ạ.”
Phỉ Thúy vừa nói vừa quay người đi ra ngoài: “Tiểu thư người đợi chút nhé, nô tỳ đi báo tin ngay đây, Lục cô nương đang đợi người ở viện bên cạnh ạ.”
“Bán Kiến, em vào đây hầu hạ tiểu thư.”
Phỉ Thúy là đại nha hoàn của viện Tây Thập, bình thường mọi việc trong viện đều do một tay Phỉ Thúy quyết định.
Bán Kiến, Linh Xảo và mấy tiểu nha hoàn khác làm gì cũng đều nghe theo lời Phỉ Thúy dặn dò.
Được Phỉ Thúy gọi, Bán Kiến vội vàng vào hầu hạ.
“Ta không sao.” Viền mắt Bán Kiến đỏ hoe, trong mắt đầy vẻ xót xa, Giang Triều Hoa khẽ thở dài, nghĩ bụng kiếp trước sao mình lại mù quáng không nhận ra tình cảm chân thành của mấy nha hoàn bên cạnh mình.
Cuối cùng lại làm liên lụy khiến từng người bọn họ đều mất mạng.
“Tiểu thư, người quả thực chịu thiệt thòi quá rồi, nhưng Thái hậu nương nương nhất định sẽ không để người phải chịu thiệt thòi vô ích đâu ạ.” Bán Kiến nước mắt lưng tròng đứng bên giường, đưa tay dụi mắt.
“Nương đã vào cung rồi sao?” Bán Kiến là đứa nhỏ không có tâm cơ, tính tình đơn thuần, đôi khi lời nói chẳng trúng trọng tâm nhưng em ấy thực lòng trung thành với Giang Triều Hoa, vậy nên dù là ở kiếp trước nàng cũng chưa từng đuổi em ấy ra khỏi viện.
