Sau Khi Trọng Sinh, Nữ Phụ Ác Độc Nắm Chắc Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 397
Cập nhật lúc: 22/01/2026 08:05
“Ta hiểu rồi, xin Giang đại tiểu thư tạo cơ hội cho tần thiếp.” Ánh mắt Ninh tài nhân biến hóa liên tục, cuối cùng nàng ta đã thông suốt. Nếu nàng ta không leo lên trên thì nàng ta sẽ c.h.ế.t ở hậu cung này, nàng ta c.h.ế.t không quan trọng nhưng Chu Thiệu nhất định sẽ g.i.ế.c cả nhà nàng ta để diệt khẩu. Vì vậy nàng ta phải tranh sủng, dựa vào gương mặt này mà tranh sủng. Nhưng chỉ tranh sủng thôi là chưa đủ, nàng ta còn cần một đứa con, một đứa con vừa có thể khiến Thái tông hoàng đế tin rằng đó là huyết mạch của lão ta, lại vừa có thể khiến cha ruột của đứa trẻ trở thành chỗ dựa vững chắc cho nàng ta. Vì thế Chu Tiêu là sự lựa chọn tốt nhất. Và một khi Chu Thiệu biết mình và con trai lão thường xuyên qua lại ắt sẽ bị mình khống chế. Dẫu cho Chu Thiệu có nảy sinh sát tâm muốn hại mình thì vẫn còn Giang Triều Hoa mà, có nàng ở đây thì có thể thành công khiến Chu Thiệu không còn cách nào, phải ngoan ngoãn nghe lời bọn họ.
“Ngươi yên tâm, ta tự có sắp xếp. Nghe nói Chu công t.ử hiện giờ làm Tu soạn dưới trướng Trung thư tỉnh, lúc này hẳn hắn cũng đang ở trong cung, nếu muốn rời khỏi hoàng cung thì phải đi từ cửa Nam cung, tẩm điện của Ninh tài nhân ngươi vừa khéo ở gần phía Nam cung, ngươi cứ yên tâm chờ đi.” Giang Triều Hoa khẽ cười, Ninh tài nhân đáy mắt đầy vẻ tinh quang, nàng ta gật đầu đi bên cạnh Giang Triều Hoa, hai người cùng hướng về tẩm cung T.ử Trúc hiên của nàng ta mà đi. Sau khi trở về T.ử Trúc hiên, Ninh tài nhân lấy một cây trâm vàng giao cho San Hô, bảo San Hô đứng đợi ở con đường mà Chu Tiêu nhất định đi qua. Giang Triều Hoa đã sớm sai người đuổi hết những kẻ rảnh rỗi đi rồi, chỉ đợi San Hô đem cây trâm vàng đó giao cho Chu Tiêu. Chu Tiêu năm nay mười chín tuổi rồi. Ở tuổi này những gia đình bình thường đã sớm cưới vợ. Nhưng tổ phụ của Chu Tiêu hai năm trước vừa mới qua đời, người Chu gia cần chịu tang, còn nữa trên người Chu Tiêu có hôn ước nên mười chín tuổi rồi hắn vẫn chưa cưới vợ. Khác với tính tình của Chu Thiệu, Chu Tiêu là người có suy nghĩ khá đơn giản, hơn nữa hắn không thích những lời lẽ dài dòng mà ngược lại thích thơ ca phong hoa tuyết nguyệt. Do đó mười chín tuổi rồi Chu Tiêu vẫn chỉ là một Tu soạn, không có thành tựu gì quá lớn. Chu Thiệu vốn định âm thầm thao túng nhưng Chu Tiêu không gánh vác nổi trọng trách, vì vậy Chu Thiệu bấy giờ mới nảy sinh ý định để Chu Tiêu liên hôn với Trương gia.
“Chu công t.ử.” San Hô có chút sợ hãi, đứng trên con đường nhỏ ra vào cửa Nam cung nhìn quanh quất, thấy thực sự không có ai khác bấy giờ mới yên tâm. Bất thình lình, San Hô nhìn thấy một bóng dáng cao ráo từ xa đi tới, nàng vui mừng lập tức cúi đầu vội vã bước tới. Diện mạo Chu Tiêu không mấy xuất chúng nhưng cũng coi là trắng trẻo. Dạo gần đây hắn có chút thẫn thờ, dẫu tới điện Tập Hiền cũng có chút mất tập trung. Hắn đang nghĩ tại sao Ninh tài nhân lại phụ bạc hắn, lén lút sau lưng hắn vào cung trở thành phi t.ử của hoàng đế. Chẳng lẽ nàng thực sự như lời mẫu thân nói, một mực muốn trèo cao, ngay cả Chu gia cũng không thèm nhìn tới, những tình cảm trước kia với hắn chẳng qua cũng chỉ là đang diễn kịch mà thôi. Chu Tiêu nghĩ ngợi rồi có chút xuất thần, cho tới khi nghe thấy giọng nói quen thuộc hắn bấy giờ mới ngẩng đầu nhìn, lập tức thấy San Hô. Nhìn thấy San Hô, mặt hắn đanh lại, nghĩ thầm Ninh tài nhân đã phản bội hắn rồi tại sao còn để San Hô tới tìm hắn. Sao nào, dạo gần đây chẳng phải nói hoàng đế rất sủng ái nàng ta ư.
“Chu công t.ử, đây là vật tiểu thư nhà tôi bảo tôi giao cho ngài, cô ấy nói cô ấy không trách ngài, không trách Chu phu nhân, đây đều là mệnh của cô ấy, cô ấy nhận rồi. Chỉ là cây trâm vàng này nếu để bên cạnh cô ấy thì cô ấy mỗi ngày đều sẽ nảy sinh tâm tư khác, không nỡ cắt đứt đoạn tình cảm này.” San Hô làm theo lời dặn của Ninh tài nhân, vừa nói vừa khóc. Nàng giơ cây trâm vàng lên liền nhét vào lòng Chu Tiêu, xoay người lau nước mắt chạy biến mất.
“Ngươi nói gì? Ngươi đứng lại đó cho ta.” Chu Tiêu đầu óc mù mịt, nghĩ thầm Ninh tài nhân đây là lời gì, cái gì gọi là không trách hắn và mẫu thân.
“Chu công t.ử, ngài thật nhẫn tâm nha, ngài nếu không muốn thừa nhận hôn sự với tiểu thư nhà chúng tôi thì cứ việc nói thẳng, tại sao phải cùng Chu phu nhân đưa tiểu thư nhà tôi vào cung. Tiểu thư nhà tôi vừa mới tới kinh thành, ai cũng không quen biết, nếu không có các người thì làm sao vào cung tuyển tú được.” San Hô đầy vẻ ai oán, bộ dạng này của nàng không giống như làm giả, nhưng lời nói của nàng lại khiến Chu Tiêu như bị sét đ.á.n.h ngang tai, bỗng chốc loạng choạng lùi lại vài bước. Cái gì gọi là hắn và mẫu thân đưa Uyển Uyển vào cung chứ. San Hô nói đúng, Uyển Uyển ai cũng không quen biết, làm sao có thể tự mình vào cung tham gia tuyển tú, chẳng lẽ là mẫu thân đã lừa hắn!
Chương 235: Kế thành! Đều trở thành quân cờ trong tay
“Chu công t.ử, ngài và Chu phu nhân đã hại t.h.ả.m tiểu thư nhà chúng tôi rồi.” San Hô thút thít khóc, đem ngọn ngành câu chuyện kể lại một lượt. Kể từ khi vào cung, San Hô đã muốn tìm Chu Tiêu rồi nhưng bên cạnh Chu Tiêu luôn có người do Chu Thiệu phái tới đi theo, nàng căn bản không tìm được cơ hội. Hôm nay nếu không phải có Giang Triều Hoa thì nàng vẫn không có cơ hội gặp Chu Tiêu, không có cơ hội đem những lời này nói với Chu Tiêu. Chu Tiêu tai mềm, San Hô nhớ lại ánh mắt lạnh nhạt vừa nãy của hắn trong lòng cũng cười lạnh.
