Sau Khi Trọng Sinh, Nữ Phụ Ác Độc Nắm Chắc Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 441
Cập nhật lúc: 22/01/2026 13:04
Lời Tôn chưởng quỹ vừa dứt, mọi người đều kinh ngạc, còn tên chưởng quỹ thì trực tiếp ngã nhào xuống đất.
Xong rồi, hôm nay hắn tiêu đời rồi.
Chương 260: Hả lòng hả dạ
“Lâm Tân đúng không, ngươi nói gì đi chứ?”
Giang Triều Hoa mỉm cười nửa miệng, còn Lâm Tân thì như một đống bùn nhão, ngã ngồi bệt dưới đất.
Hắn mặt mày trắng bệch, tay chân rụng rời, trong lòng vội vã nghĩ cách.
Xong rồi, giờ hắn phải làm sao đây.
Làm sổ sách giả, tham ô bao nhiêu bạc như vậy, hắn nhất định sẽ bị tống giam thôi.
Nhưng bao nhiêu năm nay số bạc hắn tham ô được phần lớn đều không giữ lại ở chỗ hắn, mà đều mang đi hiếu kính cho Giang lão phu nhân hết rồi.
Hiện giờ Giang Triều Hoa tới hỏi tội, hắn tuyệt đối không thể một mình gánh hết tội danh được.
“Còn gì để nói nữa đâu, cái tên Lâm Tân này làm sổ sách giả, tham ô bạc của cửa tiệm, cứ trực tiếp đưa hắn đi gặp quan đi.”
“Đúng thế đúng thế, cái loại ăn cháo đá bát thế này không đưa đi gặp quan thì giữ lại ăn Tết chắc.”
Một ngàn lượng bạc một cân bột gạo trắng, cái tên Lâm Tân này cũng thật to gan dám làm sổ sách.
Còn cả cái hộp đựng son phấn nữa, đắt như thế kia thì tiền bán son phấn kiếm được còn chẳng bù nổi tiền hộp, nếu không thua lỗ thì mới là lạ đấy.
“Lâm Tân, giờ ngươi có thừa nhận ngươi làm sổ sách giả, tham ô tiền của Linh Lung Các không.”
Giang Triều Hoa nghiêng đầu, giọng điệu không đổi.
Nàng dường như không hề tức giận, Lâm Tân nghĩ thầm chắc nàng vẫn nể mặt lão phu nhân.
“Giang đại tiểu thư, việc làm sổ sách như vậy tiểu nhân là có nỗi khổ riêng, tiểu nhân muốn gặp lão phu nhân ạ.”
Lâm Tân c.ắ.n răng, đ.á.n.h cược rằng Giang Triều Hoa vẫn còn nể mặt mũi của Giang lão phu nhân.
“Ồ.” Giang Triều Hoa nhún vai, đứng dậy từ chiếc ghế, nhìn xuống Lâm Tân từ trên cao, ánh mắt lạnh lùng: “Ý của ngươi là việc ngươi làm sổ sách giả đều là do tổ mẫu ta dặn dò bảo ngươi làm như vậy sao?
Hay là ý ngươi muốn nói số bạc ngươi tham ô được đều đã chui vào túi của tổ mẫu ta? Ngươi là ý này đúng không?
Hay nói cách khác tất cả những gì ngươi làm đều là do tổ mẫu ta chỉ thị, bảo ngươi tham ô bạc trong tiệm của nương thân ta, rồi đem số tiền bẩn đó thu vào túi riêng của bà? Tổng kết lại ý của ngươi là tổ mẫu muốn hại nương thân ta, tham đồ tiền bạc của nương thân ta và Trung Nghị Hầu phủ phải không?”
Khả năng thấu hiểu này của Giang Triều Hoa quả thực là đạt tới đỉnh điểm.
Nàng nói như vậy trực tiếp chặn đứng mọi lời định nói của Lâm Tân.
“Suỵt, từ lâu đã nghe nói Giang lão phu nhân không thích Thẩm phu nhân và các con, hóa ra lại là thật.”
“Tôi khinh, ngay cả tiền trong tiệm của con dâu mình mà cũng tham được, đây rốt cuộc là hạng lão bà đen tối gì vậy, chẳng lẽ một mình Thẩm phu nhân nuôi cả nhà họ Giang vẫn chưa đủ, bọn họ còn nhăm nhe cả tiền của Thẩm phu nhân sao?”
Đám dân chúng xem náo nhiệt ban đầu vốn không nghĩ tới chỗ Giang lão phu nhân.
Nhưng qua lời nhắc nhở này của Giang Triều Hoa, ai nấy đều đại ngộ, nhìn Lâm Tân với vẻ phẫn nộ.
Chả trách Lâm Tân muốn gặp Giang lão phu nhân, hắn là muốn tìm chỗ dựa để Thẩm phu nhân và Giang Triều Hoa tha cho hắn đây mà.
“Tiểu nhân không có ý đó ạ.”
Lâm Tân mắt trợn tròn lên, Giang Triều Hoa hỏi ngược lại: “Không có ý đó? Vậy ta đưa ngươi đi gặp quan nhé, ngươi tham ô nhiều bạc như vậy ta nhất định sẽ khiến ngươi ngồi tù mọt gông.”
Giang Triều Hoa cúi người, từng câu từng chữ nói ra, trong mắt đột nhiên lộ ra đôi phần sát ý.
Sát ý này dọa cho Lâm Tân giật nảy mình.
Hắn hoàn toàn không nghi ngờ gì rằng nếu lão phu nhân không cứu hắn thì Giang Triều Hoa thực sự dám g.i.ế.c hắn.
“Không, tôi muốn gặp lão phu nhân, tôi muốn gặp lão phu nhân.”
Lâm Tân sợ hãi, lùi lại rồi lồm cồm bò chạy ra ngoài.
Đám dân chúng xem náo nhiệt đã chặn đứng cửa rồi, làm sao có thể để hắn chạy thoát.
“Ngươi là họ hàng bên nhà mẹ đẻ của tổ mẫu ta, theo lý mà nói nể mặt mũi tổ mẫu ta nên nể nang ngươi đôi phần, nhưng ngươi ngàn lần không nên vạn lần không nên làm vấy bẩn thanh danh của tổ mẫu ta. Tổ mẫu ta tuyệt đối không bao giờ tham đồ bạc của nương thân ta đâu.”
Giang Triều Hoa mặt mày thản nhiên, nàng phẩy tay, Phỉ Thúy lập tức tiến lên túm cổ áo Lâm Tân, lôi hắn trở lại.
“Không phải như vậy đâu, tiểu nhân không dám, tiểu nhân không dám ạ.”
Lâm Tân bị dọa cho ngốc luôn rồi, hắn vừa sợ mình phải ngồi tù vừa sợ chuyện làm lớn rồi Giang lão phu nhân sẽ trực tiếp vứt bỏ mình.
Đến lúc đó hắn chỉ còn con đường c.h.ế.t thôi.
“Lâm Tân, nể mặt ngươi là người nhà mẹ đẻ của tổ mẫu ta, ta sẽ để ngươi gặp tổ mẫu một lần, ta cũng muốn nghe xem ngươi có lời gì muốn nói. Ta nghĩ nếu tổ mẫu biết ngươi phản chủ như vậy chắc cũng sẽ đau lòng lắm, dù sao số bạc bị tham ô đó cũng chẳng rơi vào túi của bà.”
