Sau Khi Trọng Sinh, Nữ Phụ Ác Độc Nắm Chắc Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 485
Cập nhật lúc: 22/01/2026 15:02
Sở Huyên cũng có tên trong danh sách, kiếp trước nàng ta có thể gả cho Thành An Quận vương, xem ra là đã nhắm vào người ta từ sớm rồi.
Vừa hay Thành An Quận vương cũng đang học tại Quốc Học viện, đưa Giang Uyển Tâm vào nữ viện thì Sở Huyên sẽ có thêm một trợ thủ đắc lực.
Đời này, Giang Triều Hoa không muốn Sở Huyên và Giang Uyển Tâm có được binh quyền của Hà gia, cho nên bất kể thế nào nàng cũng phải phá hỏng kế hoạch của Sở Huyên, không để nàng ta gả cho Thành An Quận vương.
Mà cách giải quyết nhanh nhất chính là tìm ra vị thiên kim thật sự của phủ Vũ Uy Hầu.
Một khi tìm thấy thiên kim thật, nàng thực sự rất mong đợi xem liệu Hầu phủ có cảm thấy tất cả chuyện này đều là âm mưu của Sở Huyên và Giang Uyển Tâm hay không, từ đó mà giận lây sang Giang Uyển Tâm cùng Giang Hạ và Giang lão thái thái.
"Hừ."
Nụ cười trên mặt Giang Triều Hoa càng đậm hơn, nàng ngửa chiếc cổ trắng ngần, ánh mắt đầy vẻ khoái chí như thợ săn đang vây bắt con mồi.
Chương 285: Cá đều đã lần lượt c.ắ.n câu rồi
Giang Triều Hoa nghĩ ngợi, bước ngược lại về phía bàn án, lấy tờ giấy viết đầy tên người nàng ép dưới cuốn sách ra.
Nàng cầm cây b.út chu sa màu đỏ, đ.á.n.h một dấu chéo lên cái tên Sở Huyên, sau đó nhìn chằm chằm vào tờ giấy trắng hồi lâu không dời mắt.
Cùng lúc đó, tại phủ Phụng Quốc Công.
Gần đây phủ Quốc Công vô cùng kỳ lạ, một là vì Hạ Nam Hành vô duyên vô cớ nhắm vào Giang Triều Hoa, làm hại Hạ Chương vất vả lắm mới nhận được sự coi trọng cứ thế tan thành mây khói, mỗi ngày lên triều đều phải cụp đuôi làm người.
Một điểm khác chính là Trịnh Phương Nhu không những không bài xích việc Trần Oánh Oánh đến phủ Quốc Công thăm lão phu nhân, ngược lại mỗi lần nàng ta tới đều bày tỏ thái độ rất nhiệt tình.
Còn có một điều càng khó hiểu hơn là Trịnh Phương Nhu bắt Hạ Linh Nhi mỗi ngày phải đi cùng, cho đến khi Trần Oánh Oánh rời khỏi phủ Quốc Công thì Hạ Linh Nhi mới được về viện của mình.
Và chuyện kỳ lạ cứ thế tiếp diễn cho đến tận hôm nay, khi Trần Oánh Oánh đến phủ Quốc Công thì Hạ Linh Nhi đã đứng đợi ở cửa từ sớm rồi.
Nhìn thấy Hạ Linh Nhi, trong lòng Trần Oánh Oánh thót lên một cái, luôn thấy có gì đó không ổn, nhưng nàng ta cũng không nghĩ nhiều, dù sao Hạ Linh Nhi có chuyện gì cũng đều biểu hiện hết lên mặt.
Có gì đó không đúng một chút là nàng ta có thể thăm dò được ngay từ miệng Hạ Linh Nhi.
"Linh Nhi."
Trần Oánh Oánh xách váy, thấy Hạ Linh Nhi có chút mất kiên nhẫn bèn vội vàng tiến lên mấy bước.
Gần đây nàng ta đến hơi nhiều lần, trước đây mỗi lần tới Hạ Linh Nhi đều sẽ rất vui vẻ.
Nhưng Trịnh Phương Nhu lại bắt Hạ Linh Nhi như một con hầu đứng đợi Trần Oánh Oánh ở ngoài cửa phủ Quốc Công, Hạ Linh Nhi liền có chút chịu không nổi, cũng không còn nhiệt tình như trước nữa.
"Linh Nhi, muội xem lần này ta mang gì tới cho muội nè, ta nhớ sinh nhật muội sắp tới rồi, muội từng nói là muốn có một hạt trân châu đông, ta mang tới cho muội đây."
Ánh mắt Trần Oánh Oánh khẽ lóe lên, nhận lấy một chiếc hộp nhỏ từ tay nha hoàn phía sau.
Hạ Linh Nhi vốn đang ủ rũ, vừa nghe thấy hai chữ "trân châu đông", đôi mắt nàng liền sáng rực lên.
Trần Oánh Oánh thấy vậy liền trực tiếp mở chiếc hộp ra, chỉ thấy bên trong hộp có một hạt châu màu hồng không lớn lắm.
Thực ra đây cũng không thể gọi là trân châu đông, hẳn chỉ là ngọc trai thôi, dù sao kích thước cũng chỉ có vậy.
Nhưng quý chính là quý ở chỗ màu sắc của hạt châu này là màu hồng hiếm thấy.
Ở Thịnh Đường, ngoài ngọc trai trắng ra thì ngọc trai các màu sắc khác cũng có thể được gọi là trân châu đông, giá của nó gấp hơn năm lần ngọc trai thông thường.
Cho nên vừa nhìn thấy hạt ngọc trai hồng này, đôi mắt Hạ Linh Nhi liền không thể dời đi chỗ khác được nữa.
Nàng biết nhà Trần Oánh Oánh có tiền, nhưng cũng không ngờ lại giàu đến mức này.
Một hạt ngọc trai hồng như vậy phải tốn bao nhiêu tiền chứ.
"Trần di, người đúng là tốt nhất, thật hào phóng với con."
Hạ Linh Nhi nhận lấy chiếc hộp, cẩn thận vuốt ve, thốt ra một tiếng "Trần di", gọi đến mức mặt Trần Oánh Oánh xanh mét.
Nàng ta tuy tuổi đã lớn nhưng cũng chỉ hơn Hạ Linh Nhi mười tuổi, nghe người ta gọi mình bằng "di", Trần Oánh Oánh sao có thể vui cho được, càng cảm thấy Hạ Linh Nhi thật không có não.
Nhưng mục đích của nàng ta là gả cho Hạ Chương, trở thành bình thê của ông ta, lôi kéo được càng nhiều người thì càng có lợi cho nàng ta, cho nên Trần Oánh Oánh cũng không bận tâm Hạ Linh Nhi gọi mình là gì.
"Trần di, mau vào phủ thôi, tổ mẫu đã đợi người từ sớm rồi đó."
Hạ Linh Nhi không nỡ đưa ngọc trai cho nha hoàn cầm, đích thân dùng tay nâng niu, sau đó khoác tay Trần Oánh Oánh, hớn hở đi về phía viện của lão phu nhân.
Hạ nhân trong phủ thấy Trần Oánh Oánh cứ cách một ngày lại tới một lần cũng đã thấy quen rồi.
Nhưng hiện giờ Trịnh Phương Nhu đang quản gia, tai mắt nàng ta bố trí đã ngay lập tức báo tin Trần Oánh Oánh tặng ngọc trai cho Hạ Linh Nhi cho nàng ta biết.
Trịnh Phương Nhu vừa mới xem xong sổ sách của phủ Quốc Công, mỗi lần nhìn vào sổ sách nàng ta lại không nhịn được mà cười lạnh.
Người ngoài chắc chắn không biết phủ Quốc Công to lớn thế này thực chất cũng chẳng khác gì cái vỏ rỗng là bao.
Dù sao bao nhiêu năm qua phủ Quốc Công ngoài việc có chút binh quyền ra thì chẳng biết kinh doanh, các cửa tiệm dưới trướng doanh thu lại kém, tự nhiên chẳng kiếm được bao nhiêu bạc.
