Sau Khi Trọng Sinh, Nữ Phụ Ác Độc Nắm Chắc Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 500
Cập nhật lúc: 22/01/2026 15:04
Má mì thực sự không chờ nổi nữa lại đẩy cửa bước vào, thấy Uyển Thanh không thay y phục mụ ta thắc mắc nói: “Sao con không thay bộ y phục khác?”
Mặc thế này có phần hơi nhạt nhòa rồi, Dự Chương Vương có thích không?
“Con đã trang điểm rồi, mặc thanh đạm một chút sẽ hợp với cách trang điểm hơn.”
Tim Uyển Thanh đập có chút nhanh, nàng ôm tỳ bà yếu ớt vòng ra sau bình phong.
Vì vừa khóc xong nên đôi mắt nàng như được đ.á.n.h phấn hồng, nhìn qua so với bình thường càng thêm mấy phần phong tình đáng thương.
Má mì mắt sáng rực lên tính toán thời gian, lập tức nói: “Con gái ngoan, mau theo mẫu thân ra ngoài thôi, quý khách đang đợi con đấy.”
Dự Chương Vương đã tới phòng bao tầng năm.
Có thành công hay không đều trông chờ vào Uyển Thanh rồi.
“Vâng.” Uyển Thanh liếc nhìn ra phía sau một cái thấy quanh mật thất không còn động tĩnh gì nữa nàng mới thở phào nhẹ nhõm bước ra ngoài.
Má mì đưa nàng tới phòng bao chính giữa tầng năm.
Uyển Thanh biết phòng bao này bình thường chỉ dùng để tiếp đón những vị khách quý giá nhất, nàng xốc lại tinh thần, má mì gõ cửa: “Làm phiền ngài rồi, Uyển Thanh tới rồi.”
Má mì nói đoạn cửa phòng ngủ được mở ra từ bên trong.
Hai vị thị vệ mặc y phục màu huyền bước ra.
Họ ôm trường kiếm trong tay đầy sát khí, sắc mặt cũng lạnh lùng lạ thường, có chút dọa người.
“Uyển Thanh, mau vào đi thôi.”
Má mì mỉm cười đẩy Uyển Thanh một cái.
Uyển Thanh c.ắ.n môi ôm tỳ bà bước vào trong.
Nàng chưa từng tới phòng ngủ này bao giờ, má mì nâng niu nàng nếu không có khách quý sẽ không để nàng tiếp khách.
“Công t.ử, nô gia Uyển Thanh xin hành lễ với ngài.”
Phòng ngủ rất lớn.
Vừa bước vào hương vị trầm hương thượng hạng ập vào mặt.
Một bức bình phong chạm khắc thêu thùa lớn chắn ở cửa phòng ngủ, xuyên qua bình phong Uyển Thanh chỉ thấy mang máng bên cạnh giường có một bóng dáng cao lớn đang ngồi.
“Nghe nói nàng giỏi về nhạc lý?”
Giọng nói khàn khàn của nam nhân truyền vào tai Uyển Thanh.
Giọng nói này mang theo một chút từ tính rất êm tai, thậm chí khiến người ta rất muốn xem nam nhân đó trông như thế nào.
“Nô gia to gan xin vì công t.ử đàn một khúc Bá Vương Tháo Giáp.”
Uyển Thanh nói đoạn trực tiếp ngồi xuống chiếc ghế đặt bên ngoài bình phong.
Nàng có một giọng hát hay, đôi tay cũng sinh ra vừa thon vừa mềm, khúc nhạc đàn ra nghệ thuật điêu luyện khiến người ta say mê như lạc vào cõi mộng.
Nếu không phải vậy má mì cũng không coi Uyển Thanh như báu vật.
Giọng nói yêu kiều chậm rãi thành điệu bộ, Uyển Thanh đắm mình trong bản nhạc ngược lại cũng không còn sợ hãi căng thẳng như vậy nữa.
Vốn là điệu bộ Ngô Nồng mềm mại nhưng lại chọn một khúc nhạc hào hùng như Bá Vương Tháo Giáp.
Tiếng tỳ bà vừa vang lên Dự Chương Vương vốn đang uống rượu liền dừng hành động, nâng đôi mắt phượng nhìn về phía bóng dáng mảnh mai bên ngoài bình phong.
Sau khi má mì đưa Uyển Thanh vào phòng ngủ liền đứng bên ngoài vểnh tai nghe động tĩnh bên trong.
Khi nghe thấy tiếng tỳ bà mụ ta hoàn toàn yên tâm.
Nếu một nam nhân có thể từ chối sự cám dỗ của sắc đẹp thì hắn nhất định không thể từ chối một nữ t.ử vừa có sắc đẹp vừa có tài hoa, Uyển Thanh chính là kiểu người như vậy.
Cho nên hôm nay má mì vô cùng tự tin Dự Chương Vương cũng sẽ quỳ gối dưới váy thạch lựu của Uyển Thanh.
Phía Giang Triều Hoa.
Nàng nhảy xuống mật đạo sau đó tính toán thời gian, chuyển những bao tải chứa t.h.u.ố.c nổ đen tới mật đạo bên dưới tầng một và tầng hai.
Kiếp trước nàng muốn đòi lại công bằng cho phủ Hầu đã dùng vô số cách, cho nên nàng cũng từng nảy sinh những ý niệm không bình thường, đó chính là loại hỏa d.ư.ợ.c này.
Tĩnh tâm lại nghiên cứu nàng cũng từng nghiên cứu ra được đầu đuôi, trên nền tảng hỏa d.ư.ợ.c gia thêm sự cải tiến, đó chính là nàng có thể đại khái khống chế được thời gian cháy của dây dẫn lửa.
Như vậy liền có thể đại khái tính toán được thời gian hỏa d.ư.ợ.c nổ tung.
Tuy nhiên kiếp trước nàng chưa từng có quá nhiều sự thử nghiệm thì đã c.h.ế.t dưới mũi tên đó của Yến Cảnh.
Hôm nay dùng lại Giang Triều Hoa ngược lại có hai phần căng thẳng.
Nhưng thời gian không chờ đợi nàng, chỉ là thời gian trì hoãn quá lâu mật đạo rất dễ bị phát hiện.
Giang Triều Hoa vừa kéo xong dây dẫn lửa thì trong mật đạo đã truyền tới tiếng nói chuyện của người.
“Vừa rồi cửa mật đạo tầng một đang mở, mau tìm đi, không tìm được là ai vào mật đạo các ngươi đều không cần giữ mạng nữa đâu!”
“Chia nhau ra tìm.”
Mấy tiếng bước chân càng lúc càng gần, Giang Triều Hoa mím c.h.ặ.t môi, lúc mấu chốt luôn dễ xảy ra chuyện.
Nàng càng muốn châm lửa dây dẫn lửa thì gió lại càng nổi lên mấy lần thổi tắt mồi lửa của nàng.
“Sao lại có mùi khét vậy?”
“Qua bên kia xem thử.”
Giang Triều Hoa chuyển hỏa d.ư.ợ.c tới vị trí góc rẽ, như vậy không đến nỗi khi nổ tung sẽ làm bị thương người vô tội.
Đám đao phủ đã vào mật đạo lần theo mùi khét mắt thấy sắp nhìn thấy Giang Triều Hoa rồi.
Trong ngàn cân treo sợi tóc ngoài mật đạo truyền tới tiếng hét.
“Phủ Cửu Môn Đề Đốc làm việc, người nhàn tản không liên quan đều lui xuống!”
“Nghịch đảng phản vương trà trộn vào Giáo Phường Ti, người nhàn tản mau mau lui xuống!”
Tiếng hét của Thẩm Phụ Ngọc và Thanh Ly cùng những người khác truyền vào tai Giang Triều Hoa.
