Sau Khi Trọng Sinh, Nữ Phụ Ác Độc Nắm Chắc Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 502
Cập nhật lúc: 22/01/2026 15:04
Trên gấm bào thêu hình giao long.
Vốn dĩ họ còn mấy ngày nữa mới tới thành Trường An.
Nhưng Dự Chương Vương tháng này thường xuyên nằm mơ.
Trong mơ hắn mơ thấy mình có một cô nương yêu thương, cô nương đó là hắn gặp ở thanh lâu.
Hắn rất yêu rất yêu nàng nhưng sau này nàng lại bệnh c.h.ế.t.
Dự Chương Vương trong mơ tâm thống khôn nguôi mỗi lần tỉnh lại hắn phát hiện đuôi mắt mình vẫn còn nước mắt.
Nếu nói mơ thấy cô nương đó một hai lần đều là trùng hợp nhưng đêm nào cũng mơ thấy thì không còn là trùng hợp nữa.
Dự Chương Vương trấn giữ biên giới hắn đã g.i.ế.c bao nhiêu người chưa bao giờ tin trên đời có thuyết luân hồi.
Nhưng từ khi mơ thấy cô nương đó hắn liền tin.
Hắn nghĩ đó có lẽ là tiền kiếp của hắn, cô nương trong mơ chính là người yêu tiền kiếp của hắn.
Nhưng theo thời gian nằm mơ càng lúc càng dài hắn kinh ngạc phát hiện ra đôi khi những cảnh tượng trong mơ sẽ ứng hiện.
Chẳng hạn như bây giờ hắn nghe Uyển Thanh hát khúc giọng điệu cùng tiếng khóc lóc của cô nương trong mơ giống hệt nhau.
Ban đầu hắn còn ngồi yên được nhưng khi nghe thấy đoạn sau của bản Bá Vương Tháo Giáp hắn hoàn toàn ngồi không yên nữa.
Hắn chắc chắn Uyển Thanh chính là cô nương trong mơ của hắn có lẽ là người yêu tiền kiếp của hắn nên hắn khao khát muốn xem Uyển Thanh rốt cuộc trông như thế nào.
Nhưng chưa kịp thì Giáo Phường Ti đã truyền tới tiếng nổ.
Khuôn mặt tuấn tú quý phái của Dự Chương Vương đầy vẻ cấp bách.
Hắn rất hiếm khi có thần sắc như vậy nhưng hiện tại tình thế khẩn cấp người của Yến Cảnh lại ở Giáo Phường Ti ám vệ buộc phải đưa Dự Chương Vương rời đi trước.
“Vương gia không đi nữa là không kịp đâu.”
Dự Chương Vương tận mắt nhìn bóng dáng nhỏ nhắn của Uyển Thanh chạy mất.
Động tác của nàng vô cùng linh hoạt khăn che trên mặt che kín dung mạo của nàng khiến hắn chỉ nhìn thấy đôi mắt Uyển Thanh.
Đôi mắt chứa đựng sự đáng thương lại ẩn chứa một tia u sầu đó giống hệt trong mơ.
Dự Chương Vương toàn thân chấn động khoảnh khắc tiếp theo tâm thống khó nhịn trực tiếp ngất đi.
“Vương gia!”
Ám vệ thấy hắn ngất xỉu liền bế ngang hắn lên trực tiếp phá cửa sổ lao ra ngoài.
Vì trong Giáo Phường Ti hiện tại hỗn loạn mọi người vì giữ mạng điều gì cũng có thể làm ra được dù đám đao phủ trong Giáo Phường Ti có mặt nhất thời cũng không ngăn được sự tháo chạy của mọi người.
Má mì đứng ở tầng một nhìn Giáo Phường Ti nổ thành mảnh vụn lòng đau như cắt.
Nhưng điều khiến mụ ta thấy sợ hãi hơn chính là nguồn gốc của vụ nổ này.
E là những bao t.h.u.ố.c nổ đen đó đã bị người ta phát hiện ra hoặc bị người ta kích nổ nên mới dẫn tới vụ nổ này.
Là ai, là ai đối đầu với Giáo Phường Ti.
Chẳng lẽ là người của Yến Cảnh?
“Chủ t.ử giờ phải làm sao.”
Khói đen quá lớn Giáo Phường Ti lại không ngừng sụp đổ.
Đám đao phủ không biết phải làm sao đành hỏi má mì.
“Bất kể phải trả giá thế nào g.i.ế.c c.h.ế.t Yến Cảnh tuyệt đối không để hắn sống sót rời khỏi Giáo Phường Ti!”
Mắt má mì đầy vẻ độc ác đám đao phủ nghe vậy liền quay lại Giáo Phường Ti đi về phía mật đạo.
Khói nồng nặc từ vụ nổ t.h.u.ố.c nổ đen quá lớn đừng nói người ở trong Giáo Phường Ti thấy sặc ngay cả đứng bên ngoài cũng bị sặc tới mức không kìm được mà ho khan.
Khi nổ Giang Triều Hoa và Yến Cảnh chưa kịp ra khỏi mật đạo.
Khói đen khiến hai người sặc tới ngất đi.
Vì sụp đổ lối ra của mật đạo cũng bị lấp kín.
Giang Triều Hoa bị sặc tới tỉnh lại.
Nàng nằm trên đất trước mặt còn có một bức tường thịt.
Nàng cử động cánh tay nhưng căn bản không cử động được vì Yến Cảnh ôm c.h.ặ.t nàng vào lòng mình.
“Yến Cảnh ngươi tỉnh lại đi.”
Yến Cảnh ôm Giang Triều Hoa đôi mắt nhắm nghiền.
Bộ gấm bào màu đỏ trên người hắn đã bị khói đen ám thành màu đen.
Giang Triều Hoa bịt miệng mũi đi bấm nhân trung của Yến Cảnh nhưng Yến Cảnh không có phản ứng gì.
Nàng nhíu mày lại đi thăm mạch đập của Yến Cảnh phát hiện Yến Cảnh còn sống Giang Triều Hoa thở phào một cái thật dài khó khăn thoát khỏi vòng ôm của Yến Cảnh.
“Yến Cảnh? Ngài tỉnh lại đi.”
Yến Cảnh rên hừ một tiếng Giang Triều Hoa vội vàng đi kéo hắn nhưng tay vừa đưa ra liền chạm vào một mảng dính nhớp.
Chỉ thấy vạt áo sau lưng Yến Cảnh đã bị thiêu thành tro bụi.
Vì khi nổ hắn ôm Giang Triều Hoa vào lòng lưng mình hướng về phía vụ nổ nên toàn bộ lưng hắn sớm đã là một mảng mờ mịt rồi.
Giang Triều Hoa nhìn đôi tay đầy m.á.u tươi lòng đầy phức tạp nhưng trong mật đạo không thể ở lại thêm nữa.
Bất kể là khói nồng hay đám đao phủ Giáo Phường Ti đều sẽ không để họ sống sót rời khỏi đây.
“Giang Triều Hoa lần này nàng không sợ ta nữa sao hừ.”
Yến Cảnh động đậy mí mắt mở mắt ra.
Giang Triều Hoa cách hắn cực gần tay ôm lấy eo hắn muốn đỡ hắn dậy nhưng Yến Cảnh quá nặng với sức lực của Giang Triều Hoa căn bản không đỡ nổi hắn chứ đừng nói tới chuyện đưa hắn cùng đi.
