Sau Khi Trọng Sinh, Nữ Phụ Ác Độc Nắm Chắc Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 604

Cập nhật lúc: 23/01/2026 04:11

Giang Uyển Tâm cúi đầu, nàng ta không phải không cảm nhận được ánh mắt của Thẩm thị, nhưng thì đã sao chứ.

Chỉ cần danh tiếng Giang Triều Hoa bị hủy hoại nàng ta sẽ là người duy nhất của Giang gia.

Sau này bất kể yến tiệc rượu tiệc gì Thẩm thị đều phải mang nàng ta đi theo, ai bảo Giang Triều Hoa làm mất mặt chứ.

Thậm chí một khi chuyện hôm nay thành công Giang lão thái thái có thể phát tác lấy cớ Thẩm thị quản giáo Giang Triều Hoa không nghiêm mà từ đó đoạt lấy của hồi môn và quyền lực của Thẩm thị.

Cứ như vậy bọn họ đều có thể trở mình!

Giang Uyển Tâm vô cùng phấn khích, còn Vương ma ma từ sớm đã nhanh tay nhanh chân lấy kim chỉ và vải vóc về rồi.

"Mang những thứ này cho các vị phu nhân xem qua đi, kẻo một lát nữa lại bảo ta gian lận đấy."

Giang Triều Hoa phẩy tay, Vương ma ma lập tức mang đồ đạc cho mấy nhà phu nhân xem qua một lượt.

Những phu nhân này đều là những người có m.á.u mặt, Tần Vương phi rất sốt ruột, kim chỉ mang tới trước mặt bà, bà nhìn nhìn rồi lập tức gật đầu: "Cái này không vấn đề gì."

Cái con ngoan ngoãn này ơi, Giang Triều Hoa rốt cuộc có nắm chắc hay không đây, có thể chứng minh sự trong sạch không, nếu không thể thì con trai bà e là hôm nay phải g.i.ế.c về kinh đô mất.

Lạy trời khấn phật cho Giang Triều Hoa thuận lợi vượt qua kiếp nạn này.

Tần Vương phi xem xong lại đưa đồ đạc cho phu nhân bên cạnh xem.

Mấy vị phu nhân đều xuất thân danh môn thân phận tôn quý, cũng không thân thiết với Giang Triều Hoa nên tự nhiên sẽ không giúp đỡ nói dối.

"Mang về đây đi, yến tiệc hôm nay ta chẳng có kỹ nghệ gì để phô diễn, cũng không biết đàn hát để tiếp đãi chu đáo, hay là trước mặt bàn dân thiên hạ thêu một bông hoa lựu vậy, múa rìu qua mắt thợ rồi."

Giang Triều Hoa mỉm cười, nụ cười càng thêm rạng rỡ lóa mắt.

Nàng nhận lấy kim chỉ động tác xỏ kim chỉ vô cùng nhanh nhẹn.

Mọi người nín thở ngay cả các công t.ử quan viên bên phía nam席 cũng không chớp mắt lấy một cái mà nhìn chằm chằm vào Giang Triều Hoa.

Thẩm thị nặn chiếc khăn tay trong lòng đầy căng thẳng.

Giang Triều Hoa vẫn bình tĩnh nhường ấy, sau khi xỏ chỉ xong nàng chậm rãi bắt đầu thêu hoa.

Kiếp trước sau khi gả cho Chu Trì nàng vì là thân phận mang tội không được ra ngoài nên tự nhiên cũng học cái nghề thêu hoa này.

Trước đây nàng là người khinh thường nhất chuyện thêu thùa hoa lá cũng không thèm động tới kim chỉ.

Nhưng sau này sống ở Chu gia nàng cái gì cũng học được hết.

Nàng biết tổ mẫu của Chu Trì luôn không thích mình, để không làm khó Chu Trì nàng cố gắng học cách làm một người vợ hiền dâu thảo.

Tổ mẫu của Chu Trì không chỉ tay nghề thêu thùa xuất chúng mà bất kể là pha trà hay tính toán sổ sách đều giỏi đến mức đáng sợ.

Có đôi khi Giang Triều Hoa thậm chí còn cảm thấy tổ mẫu của Chu Trì giống như một quý tiểu thư được giáo dưỡng kỹ lưỡng trong một gia đình quyền quý vậy.

Cứ nói riêng về tay nghề thêu thùa này tổ mẫu Chu Trì thêu đều là thêu hai mặt.

Thêu hai mặt đấy nha, chỉ cần không chú ý một chút là kim chỉ sẽ bị rối tinh rối mù khiến thêu phẩm trở nên chẳng ra cái gì cả.

Kiếp trước tổ mẫu của Chu Trì tuy không thích nàng nhưng nàng đã thành hôn với Chu Trì thì chính là dâu con nhà họ Chu, sau này tổ mẫu của Chu Trì cũng tận tâm dạy bảo nàng những chuyện nơi hậu trạch.

Cho nên thêu hoa này thực sự chẳng là cái thá gì cả.

Ánh mắt Giang Triều Hoa u u không thấy nàng cử động ra sao, mọi người chỉ thấy hoa cả mắt giống như Giang Triều Hoa không phải đang thêu hoa mà là đang cắm hoa vậy.

Dù có là cắm hoa thì cũng không nhanh đến thế chứ, nàng không phải là thêu bừa đấy chứ.

Mọi người đều có chút căng thẳng, người căng thẳng nhất chính là Chu Trì.

Hắn đứng ở góc phòng trái tim đều treo ngược lên rồi.

Thậm chí vừa rồi lúc La Tứ xông ra hắn cũng đã từng nghĩ tới việc ra mặt.

Nhưng hắn đã kìm nén lại, hắn sợ hắn nhất thời kích động sẽ rước lấy rắc rối lớn hơn.

"Nhanh quá đi mất, tay nàng sao mà nhanh thế."

"Đúng vậy đúng vậy, đây thực sự là đang thêu hoa sao."

Các tiểu thư nhìn chằm chằm vào tay Giang Triều Hoa thấy động tác nhanh mà không hề hỗn loạn đều kinh ngạc thốt lên.

Tay nghề thêu thùa vốn dĩ là thứ thử thách lòng kiên nhẫn của con người nhất cũng là thứ rèn luyện con người nhất.

Nhớ năm đó khi bọn họ học tập tay đã chẳng biết bị kim đ.â.m cho bao nhiêu cái lỗ rồi.

Tay của Giang Triều Hoa vừa trắng vừa mềm lại thêm nàng được sủng ái Thẩm thị nỡ để nàng bị kim đ.â.m sao.

"Xong rồi, chẳng qua chỉ là thêu hoa thôi mà có gì khó đâu, trước đây là ta không thèm thêu chứ không có nghĩa là ta có thể thêu ra cái thứ túi thơm không lọt nổi vào mắt xanh kia."

Lại qua một lát nữa Giang Triều Hoa đã thêu xong rồi.

Nàng nhàn nhạt mỉm cười Chu Trì thì tiến lên hai bước.

Vừa rồi hắn nhìn Giang Triều Hoa thêu hoa không hiểu sao cư nhiên cảm thấy có chút quen mắt giống như lúc ở nhà thủ pháp làm việc kim chỉ của bà nội hắn vậy.

Chắc là hắn nhìn nhầm rồi, Triều Hoa và bà nội hắn đến cả mặt còn chưa từng gặp bao giờ.

"Các vị xem kỹ đây lão nô trên tay chẳng có thứ gì cả."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.