Sau Khi Trọng Sinh, Nữ Phụ Ác Độc Nắm Chắc Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 620
Cập nhật lúc: 23/01/2026 04:13
Giang Uyển Tâm ngồi bệt dưới đất, tay chân lạnh ngắt.
Ánh mắt mọi người rơi trên người nàng ta cũng đều mang theo sự khinh bỉ.
Giang Uyển Tâm không thể chấp nhận được ánh mắt như vậy, hai mắt đảo lộn, giận dữ công tâm trực tiếp ngất xỉu đi.
Lục Minh Xuyên đứng cách đó không xa, thấy Giang Uyển Tâm ngất xỉu tay hắn nắm c.h.ặ.t đột nhiên siết lại rồi ngoảnh mặt đi.
Hắn không thể qua đó, lúc này càng không thể có quan hệ gì với Giang Uyển Tâm.
Có chuyện ngày hôm nay e rằng Thẩm thị từ nay về sau sẽ không bao giờ quản Giang Uyển Tâm nữa.
Nhìn như vậy Giang Uyển Tâm và hắn là không có duyên phận rồi.
“Lão gia, phu nhân nói chuyện của Lâm Phong là hiểu lầm ông rồi, muốn nô tỳ đỡ ông về hậu viện nghỉ ngơi, sẵn tiện bàn bạc một chút chuyện của biểu tiểu thư.”
Thái hậu vẫn còn đứng trong viện, bà ở đây giống như cột trụ vững chắc vậy, không ai dám cử động, yến tiệc tự nhiên cũng không tan.
Mấy tiểu nha hoàn từ hậu viện chậm rãi đi tới, người dẫn đầu cúi đầu, giọng nói trong trẻo.
Giang Hạ nhìn nàng ta chỉ cảm thấy có chút lạ mặt, nhưng vì là Thẩm thị sai nha hoàn tới nên ông ta đương nhiên phải nể mặt này.
Thậm chí Giang Hạ đang nghĩ có phải Thẩm thị vừa rồi hiểu lầm ông ta, bây giờ mời ông ta qua đó để cùng ông ta ôn tồn một phen?
Hiện giờ quả thực không thể làm căng với Thẩm thị, thế là ông ta gật đầu đứng dậy: “Được.”
“Lão gia, mời đi lối này.”
Vương Mai làm một động tác mời, thấy Giang Hạ cử động tim nàng đột nhiên treo lên.
Có thành hay không đều trông chờ vào hôm nay.
Chương 361: Liên tiếp bày kế, Vương Mai xuất hiện ngồi vững danh tiếng vụng trộm
“Ngoài ra phu nhân nói nể tình biểu tiểu thư là người nhà mẹ đẻ của Lão phu nhân nên trước tiên để nô tỳ đưa cô ấy về U Nhiên Viện, còn về những chuyện khác sau này sẽ tra xét một lượt sau.”
Xuân Hoa đi theo sau Vương Mai.
Thấy Vương Mai đưa Giang Hạ đi rồi nàng cúi đầu, lại dẫn hai tiểu nha hoàn đi đến trước mặt Giang Uyển Tâm.
Bảo tiểu nha hoàn bế Giang Uyển Tâm lên, Xuân Hoa cung kính hồi bẩm với Thái hậu.
Thái hậu gật đầu, cũng không nói gì thêm, chỉ theo bản năng liếc nhìn Phùng công công một cái.
Phùng công công đương nhiên biết Vương Mai là ai, dù sao ngày hôm qua vẫn là mình đích thân tới Dạ Đình đưa Vương Mai ra ngoài gửi tới Giang gia mà.
Giang Triều Hoa muốn để Vương Mai làm thiếp cho Giang Hạ, ban đầu Phùng công công còn chưa hiểu, bây giờ hắn đều hiểu cả rồi.
Kẻ tiểu nhân hư vinh Giang Hạ này luôn duy trì hình tượng thâm tình, nếu Thẩm thị đường đột hòa ly với ông ta thì chỉ bị người ta nói nàng là kẻ thủy loạn chung khí, dù sao giữa hai người thì Giang Hạ bất kể là gia thế hay thân phận đều là kẻ yếu.
Người ta đều sẽ đồng cảm với kẻ yếu, hai người xảy ra chuyện thì tiếng xấu chỉ đổ lên đầu Thẩm thị mà thôi.
Nhưng một khi hình tượng thâm tình của Giang Hạ bị nghi ngờ, bị ngồi vững thì sự việc sẽ không còn như vậy nữa.
Chương 300:
Hơn nữa Vương Mai là người của Giang Triều Hoa và Thẩm thị, sau này trở thành thiếp thất của Giang Hạ cũng sẽ chỉ nghe lời Thẩm thị và Giang Triều Hoa thôi. Cho nên chỉ xem hôm nay nàng ta có thể thành sự hay không.
Nếu có thể thì từ nay về sau Vương Mai không cần phải về Dạ Đình nữa, dù sao trở thành thiếp nhà họ Giang còn tốt hơn nhiều so với việc sau này bị bán đi nơi khác.
“Hôm nay là yến tiệc của Triều Hoa, tuy xảy ra chuyện như vậy nhưng cũng không hoàn toàn là chuyện xấu, ít nhất là để chư vị nhìn rõ ai đúng ai sai, cũng là lời nhắc nhở cho chư vị, nha hoàn nô bộc dưới trướng đều phải cẩn thận đề phòng.”
Thái hậu phất tay, lại ngồi xuống lần nữa.
Các nữ quyến và quan lại đồng thanh đáp ứng: “Vâng, thần/thần phụ xin ghi nhớ lời dạy của Thái hậu nương nương.”
Thái hậu ngồi xuống lần nữa, yến tiệc này vẫn phải tiến hành.
Hạ Ngữ Dung ngồi ở vị trí, lòng đầy giận dữ.
Thật là đáng ghét! Cứ tưởng lần này Giang Triều Hoa có thể ngã một cú đau rồi, không ngờ lại để nàng ta cứu vãn được.
Không những thế danh tiếng của Giang Uyển Tâm cũng bị liên lụy.
Sau này nàng ta còn muốn gây hấn với Giang Triều Hoa thì lại thiếu mất một người có thể lợi dụng.
“Hừ.”
Nghĩ đoạn Hạ Ngữ Dung hừ lạnh một tiếng, căm phẫn bất bình bưng chén rượu trên bàn lên uống một ngụm rượu.
Hạ thị cảnh cáo liếc nhìn nàng ta một cái, bảo nàng ta đừng để mất lễ nghi bị người ta nhìn ra, Hạ Ngữ Dung ủy khuất cúi đầu không nói lời nào nữa.
Hạ thị trong lòng cũng tức giận, Thẩm thị và Giang Triều Hoa chẳng phải là dựa vào việc có Thái hậu và Hầu phủ che chở sao?
Nếu mất đi hai chỗ dựa này xem nàng ta làm thế nào.
Bởi vậy kế hoạch thế nào cũng phải đẩy nhanh tiến độ, Hạ gia bọn họ và Thẩm gia bất hòa, chỉ có Thẩm gia sụp đổ thì bọn họ mới tốt hơn được, không phải sao?
Hạ thị cúi đầu, nhắm mắt lại.
Cũng may năm xưa Tiên thái t.ử sụp đổ, nếu không với sự coi trọng của Thái t.ử dành cho Thẩm gia cũng như sự hiếu thảo đối với Thái hậu thì sau này ông ta kế vị Thẩm gia chẳng phải là càng thêm quyền cao chức trọng sao?
