Sau Khi Trọng Sinh, Nữ Phụ Ác Độc Nắm Chắc Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 702
Cập nhật lúc: 23/01/2026 05:02
Giờ đây vừa mới tới nơi, hắn đã nhìn thấy Giang Triều Hoa, chỉ sợ sau này nếu nhìn thấy nữ t.ử nào không có nhan sắc như nàng thì đều không lọt được vào mắt hắn mất.
“Cho hỏi, vị Phúc An Quận chúa này là tiểu thư nhà ai vậy ạ.”
Lâm Diệp và Lâm Viễn luôn sống ở quê, chưa từng tới kinh đô bao giờ nên họ căn bản không biết Giang Triều Hoa là ai.
Mặc dù trước đây Giang lão phu nhân có dẫn theo Giang Uyển Tâm về quê thăm họ hàng, nhưng Giang Triều Hoa trước nay luôn khinh thường không thèm đi nên họ tự nhiên cũng chưa từng gặp qua nàng.
“Các người là người từ nơi khác tới đúng không, đến Phúc An Quận chúa mà cũng không nhận ra, nàng ấy à, là đích nữ của Binh bộ Thị lang Giang Hạ, đích ngoại nữ của Trung Nghị Hầu phủ, cũng là tâm can bảo bối của Thái hậu nương nương đấy.”
Lâm Viễn đang hỏi thăm người bên cạnh, một gã đàn ông liếc nhìn hắn một cái rồi nói.
Thành Trường An hiện nay chỉ sợ không mấy ai là không biết Giang Triều Hoa đâu.
Cho nên là người nơi khác tới hay là người bản địa thực ra cũng khá dễ phân biệt.
“Cái gì? Ngươi nói nàng là Giang Triều Hoa?”
Lâm Diệp vốn đang chìm đắm trong nhan sắc của Giang Triều Hoa, chợt nghe thấy nàng chính là Giang Triều Hoa, thần sắc lập tức trở nên cổ quái.
Giang Triều Hoa, chính là đệ nhất ác nữ của thành Trường An - Giang Triều Hoa sao?
Trước đây khi ở quê hắn có nghe Uyển Tâm nói Giang Triều Hoa kiêu căng ngạo mạn, tự phụ cao ngạo.
Cho nên mỗi khi cô cô về quê thăm họ hàng, Giang Triều Hoa mới chưa bao giờ đi cùng.
Nói trắng ra là chê Giang gia và Lâm gia nghèo túng thôi.
Nhưng Giang Triều Hoa cũng chẳng còn hưởng ngày lành được bao lâu nữa đâu, đợi tới ngày Hầu phủ sụp đổ, Lâm Gia Nhu thượng vị, nàng và Thẩm thị cả hai mẹ con đều sẽ bị đuổi ra ngoài thôi.
“Ta không ra khỏi thành, ta tới đón người thay tổ mẫu.”
Giang Triều Hoa hai tay đặt trước n.g.ự.c, khẽ mỉm cười.
Tướng lĩnh giữ thành bị nụ cười của nàng làm cho sởn gai ốc, vội vàng quay người nhìn lại.
“Không biết người Quận chúa muốn đón là ai, thuộc hạ sẽ giúp Quận chúa tìm.”
Nói thật lòng, tướng lĩnh giữ thành có chút sợ Giang Triều Hoa, sợ nàng sẽ làm khó mình.
Bởi lẽ trong thành Trường An hiện nay, người không nên đắc tội nhất chính là Giang Triều Hoa rồi.
“Là chúng ta, Triều Hoa là tới đón chúng ta đấy.”
Tròng mắt Lâm Viễn đảo liên tục, hắn còn chưa kịp lên tiếng thì Thanh Liên đã cười tươi rói giơ tay lên.
Bất kể Giang Triều Hoa mang thân phận gì, lần này họ tới kinh đô chính là muốn dựa dẫm vào quyền thế của Giang gia.
Chỉ cần họ có thể kiếm được lợi lộc thì ai thèm quan tâm tới chuyện nội bộ của Giang gia chứ.
“Các người đã vào kinh rồi thì theo ta về Giang gia đi.”
Giang Triều Hoa đưa mắt nhìn về phía Thanh Liên.
Khi nàng nhìn người khác, cằm luôn hếch lên, nhưng làm vậy căn bản sẽ không khiến người ta cảm thấy kỳ quái, ngược lại còn khiến người ta cảm thấy mình thấp hơn Giang Triều Hoa một bậc.
Trong lòng Thanh Liên có chút khó chịu, nghĩ thầm mình dù sao cũng được coi là cữu bà của Giang Triều Hoa chứ, sao nàng lại có thái độ này, thật là vô lễ.
“Tốt quá rồi, cuối cùng cũng có người tới đón chúng ta, mệt c.h.ế.t đi được, người đâu, mau mang hành lý về Giang gia cho chúng ta.”
Giang Nghĩa năm nay hai mươi sáu tuổi rồi, hắn đến giờ vẫn chưa cưới vợ, không phải vì hắn không cưới nổi vợ, mà là vì hai người vợ hắn cưới về đều bị hắn hành hạ đến c.h.ế.t.
Liên tiếp c.h.ế.t mất hai người vợ, đừng nói là không có nhà nào dám gả con gái cho hắn nữa, mà ngay cả Giang lão phu nhân cũng sợ hắn lại gây ra mạng người sẽ ảnh hưởng tới kỳ khoa cử nên cũng không tiếp tục cưới vợ cho hắn nữa.
Giang lão phu nhân biết Giang Nghĩa chẳng có tài cán gì nên chỉ muốn hắn tham gia khoa cử cho có lệ, rồi để Giang Hạ lo lót cho hắn một chức quan nhàn hạ nào đó.
Như vậy sau khi hắn tới kinh đô làm quan thì tự nhiên người vợ hắn cưới cũng sẽ là con cái nhà quan lại rồi.
Những gia đình nhỏ tầm thường thì Giang lão phu nhân cũng chẳng thèm coi vào mắt.
Ngoại trừ ở quê ra thì những người khác căn bản không biết Giang Nghĩa đã từng cưới hai đời vợ, trước đây Giang lão phu nhân về quê thăm họ hàng thực chất đều là để giải quyết đống rắc rối cho Giang Nghĩa mà thôi.
Giang Nghĩa tới kinh đô, đối với Giang Hạ mà nói, chẳng khác nào rước thêm một rắc rối tày đình.
Giang Triều Hoa nheo mắt nhìn dáng vẻ nghênh ngang ta đây của hắn, thầm nghĩ cứ nghênh ngang đi, hắn càng nghênh ngang bao nhiêu thì sẽ càng gây thêm nhiều rắc rối cho Giang Hạ bấy nhiêu.
Chương 408: Hai người các người cứ bên nhau trọn đời đi nhé
“Sao vẫn chưa có người tới, này, cháu gái, cháu không định để chúng ta đi bộ về Giang gia đấy chứ.”
Giang Nghĩa giơ đống hành lý trên tay một lúc lâu rồi mới nhìn về phía sau lưng Giang Triều Hoa.
Xe ngựa đâu? Tiểu sai đâu?
Chẳng lẽ chỉ có một mình Giang Triều Hoa tới đón họ thôi sao.
“Phụ thân hiện giờ không cần lên triều sớm nữa, đang ở nhà hối lỗi, tổ mẫu sức khỏe không tốt cũng không tiện ra ngoài, lần này ta tới đón các người đã là nể mặt các người là thân thích của Giang gia rồi, sao nào, chẳng lẽ các người còn muốn ta mang hành lý giúp các người sao.”
Giang Triều Hoa mỉm cười, nụ cười của nàng rõ ràng rất minh diễm nhưng nụ cười này lại khiến Giang Nghĩa cảm thấy có gì đó không đúng.
