Sau Khi Trọng Sinh, Nữ Phụ Ác Độc Nắm Chắc Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 855
Cập nhật lúc: 23/01/2026 16:24
Trước đây cảm thấy Giang Triều Hoa thích Tĩnh vương nên Thái hậu dành cho Tĩnh vương và mẫu phi của hắn là Tề phi nhiều sự ân sủng. Nay Giang Triều Hoa đích thân nói không thích Lục Minh Xuyên nên Thái hậu chẳng thèm muốn gặp Tề phi nữa. Thực ra Thái hậu luôn biết Lục Minh Xuyên không ưa Giang Triều Hoa nên bà ngầm dùng thân phận để gây áp lực cho mẹ con Tề phi và Lục Minh Xuyên, vì thế trước đây mới dành cho họ nhiều ân sủng. Nay không cần nữa rồi, hai ngày trước Tề phi muốn bái kiến Thái hậu đều bị Phùng công công đuổi khéo.
"Đi thôi, đi theo ai gia ra điện trước."
Thái hậu càng nhìn Yến Cảnh càng thấy hôn sự này khả thi, trên mặt thêm một tia ý cười, giọng điệu nói không nên lời là hiền hòa thân ái.
"Dạ." Yến Cảnh cúi đầu đi bên cạnh Thái hậu chậm rãi ra điện trước.
Điện trước chỉ có vài cung nữ thái giám, Vinh Hoa bị phớt lờ một lúc lâu mãi mới đợi được Thái hậu ra liền vội vàng thỉnh an:
"Vinh Hoa kiến quá Thái hậu nương nương, nghe nói Thái hậu nương nương hai ngày nay thân thể không khỏe, Vinh Hoa đặc biệt mang theo đông trùng hạ thảo đến tẩm bổ thân thể cho Thái hậu nương nương."
Yến Cảnh cùng Thái hậu đi ra rồi, tim Vinh Hoa đập thình thịch, nghĩ rằng mình nhất định phải biểu hiện thật tốt. Đông trùng hạ thảo này là d.ư.ợ.c liệu cực kỳ quý giá, Thịnh Đường đất rộng người đông nếu nói thiếu cái gì nhất thì chắc chắn là d.ư.ợ.c liệu rồi. Quê hương nàng ta là nơi sản sinh ra d.ư.ợ.c liệu nên hôm nay đặc biệt mang đông trùng hạ thảo đến hiếu kính Thái hậu. Thái hậu chắc sẽ không đuổi nàng ta đi chứ.
"Vinh Hoa tới rồi à, mau ban tọa."
Giang Triều Hoa không sao rồi, Đường Sảng cũng đích thân nói chỉ cần tĩnh dưỡng một thời gian là Giang Triều Hoa sẽ hồi phục như trước kia thôi. Thế nên tảng đá lớn trong lòng Thái hậu cũng rơi xuống, lại liên tưởng đến hôn sự của Yến Cảnh và Giang Triều Hoa nên Thái hậu còn có chút vui mừng. Niềm vui này khiến bà nhìn Vinh Hoa cũng thấy thuận mắt hơn liền vẫy tay bảo thái giám mang một cái ghế cho Vinh Hoa ngồi.
"Vinh Hoa đa tạ Thái hậu nương nương."
Hương Xuân giao hộp t.h.u.ố.c cầm trong tay cho Phùng công công. Phùng công công cúi đầu, trong mắt loé lên một tia thiếu kiên nhẫn. Cái Vinh Hoa này cứ như một miếng cao dán ch.ó vậy, còn bám dính lấy Thái hậu nữa chứ. Thái hậu người có cháu ngoại ruột của mình rồi, bên cạnh không cần nhiều người hầu hạ như vậy đâu. Người hầu hạ càng nhiều thì sau này Thẩm thị và Giang Triều Hoa lại đến Vĩnh Thọ cung chẳng phải vướng mắt sao.
"Yến Cảnh à, qua một thời gian nữa là đến thọ thần của hoàng đế rồi, ngươi..."
Thái hậu càng nhìn Yến Cảnh càng thấy yêu quý. Thậm chí khi Yến Cảnh trưởng thành bà còn cảm thấy Yến Cảnh có chút quen thuộc và thân thiết. Có lẽ hoàng đế cũng có cảm giác này nên mới dành cho Yến Cảnh nhiều ân sủng như vậy. Nói thật lòng, thỉnh thoảng nhìn Yến Cảnh Thái hậu thậm chí còn liên tưởng đến Phế Thái t.ử. Năm đó Phế Thái t.ử cũng mang dáng vẻ hăng hái phong độ như thế này. Nhưng Yến Cảnh và Phế Thái t.ử lại không giống nhau, chẳng hạn như khí chất sát phạt quyết đoán trên người hắn thì Phế Thái t.ử không có. Thái hậu vốn định nói qua một thời gian nữa trong tiệc thọ hỷ của hoàng đế chắc chắn sẽ ban hôn cho các vương gia hoàng t.ử. Yến Cảnh thân phận bất phàm tự nhiên cũng nằm trong phạm vi ban hôn, Thái hậu muốn hỏi xem Yến Cảnh có cô nương nào trong lòng chưa. Nhưng lại thấy hỏi như vậy không thỏa đáng liền đổi cách nói: "Yến Cảnh à, ngươi thấy Triều Hoa nàng thế nào."
Hỏi như vậy cũng đủ trực tiếp rồi. Nhưng lại hợp tình hợp lý không khiến người khác đa nghi thấy không thỏa đáng. Thái hậu mắt chứa ý cười nhìn chằm chằm Yến Cảnh. Yến Cảnh tay bưng chén trà nghe thấy lời Thái hậu hắn liền không hề do dự mà trực tiếp đối diện với ánh mắt của Thái hậu: "Nàng rất tốt." Chỉ ngắn gọn ba chữ, người khác mà nói ra ba chữ này có lẽ chẳng đại biểu cho điều gì nhưng người nói là Yến Cảnh thì ý nghĩa đã hoàn toàn khác biệt rồi. Bởi vì trước đây nếu bà hỏi hắn cô nương nào thế nào hắn hoặc là không nói lời nào hoặc là dứt khoát nói chẳng ra sao cả. Thái hậu nghe vậy liên tục cười nói: "Tốt, tốt." Xem chừng Yến Cảnh cũng có ý với Triều Hoa, hai đứa trẻ này đúng là một đôi trời sinh. Chỉ có Yến Cảnh mới có thể bảo vệ được Triều Hoa nàng mới có thể yên tâm.
"Quận chúa, người sao vậy." "Choảng."
Cuộc đối thoại giữa Thái hậu và Yến Cảnh khiến lòng Vinh Hoa lạnh toát. Nàng ta vô cùng bất an chén trà trong tay cũng đổ hết ra ngoài, Hương Xuân vội vàng lấy khăn tay lau cũng có chút hoảng loạn. Nghe ý Thái hậu chẳng lẽ là muốn hứa gả Giang Triều Hoa cho Yến Cảnh, mà Yến Cảnh dường như cũng chẳng có ý từ chối sao? Như vậy sao được, Yến tiểu hầu gia là phu quân tương lai mà Quận chúa nhà họ nhắm tới cơ mà, sao có thể lấy người khác chứ.
"Thái hậu nương nương thứ tội, Vinh Hoa hai ngày nay nhiễm phong hàn thấy có chút không khỏe, có chỗ thất lễ xin Thái hậu nương nương lượng thứ."
Vinh Hoa vội vàng quỳ xuống xin tội, Thái hậu khựng lại lông mày hơi nhíu lại. Bà nhìn gương mặt nhỏ nhắn hơi trắng bệch của Vinh Hoa bỗng nhớ ra trước kia Phùng công công dường như có nói qua là Vinh Hoa có ý với Yến Cảnh? Thôi bỏ đi, chuyện nam nữ này còn phải nói đến tình đầu ý hợp, dù bà có coi trọng hôn sự này dù Yến Cảnh cũng đồng ý thì còn Triều Hoa nữa chứ. Bà cũng phải tôn trọng tâm ý của Triều Hoa không phải sao, dù sao bà cũng chỉ có một đứa cháu ngoại ruột này thôi.
