Sau Khi Trọng Sinh, Nữ Phụ Ác Độc Nắm Chắc Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 857
Cập nhật lúc: 23/01/2026 16:24
Lâm Gia Nhu đối diện với đôi mắt của Phản vương không kìm được mà rùng mình một cái. Nàng ta quá sợ Phản vương rồi khi ở Dương Châu nàng ta chơi đùa giữa các loại đàn ông nắm thóp họ dễ như trở bàn tay nhưng không ngờ gặp phải Phản vương nàng ta đã vấp ngã. Mười chín năm trước người của Phản vương đã cố gắng phản kháng hắn gây ra một trận hỏa hoạn. Nàng ta chính là nhân lúc trận hỏa hoạn đó mà chạy trốn nàng ta một mạch đi về phía bắc một mình đến thành Trường An gặp được Giang lão phu nhân. Nàng ta mừng rỡ sau đó quyến rũ Giang Hạ thành công khiến Giang Hạ tưởng rằng nàng ta m.a.n.g t.h.a.i con của hắn. Thực ra khi có quan hệ vợ chồng với Giang Hạ nàng ta đã m.a.n.g t.h.a.i được một tháng rồi. Đại phụ nói Lâm Phong là đứa con đầu lòng của nàng ta nếu cưỡng ép phá bỏ e rằng sau này sẽ không thể có con được nữa. Lúc đó nàng ta không nơi nương tựa chỉ có thể bám c.h.ặ.t lấy Giang Hạ và Giang lão phu nhân nên nàng ta lợi dụng đứa con trong bụng nhân cơ hội giả vờ đáng thương lúc này mới dỗ dành được Giang Hạ và Giang lão phu nhân dốc lòng đối phó với Thẩm thị và Giang Vãn Phong đem toàn bộ tâm tư đặt lên người Lâm Phong. Đây là bí mật lớn nhất của nàng ta nàng ta vốn không định nói ra đâu nàng ta nghĩ Phản vương quá nguy hiểm cũng sẽ không phải là một người cha tốt, chi bằng cứ để Giang Hạ làm cha của Lâm Phong đi.
"Cầu xin ngài cứu Phong nhi đi nó thực sự là hài nhi của ngài mà tôi tôi có chứng cứ năm đó đại phu khám bệnh cho tôi biết rõ tôi thực sự m.a.n.g t.h.a.i từ khi nào."
Lâm Gia Nhu c.h.ế.t sống kéo lấy vạt áo của Phản vương khóc lóc. Tâm huyết cả đời này của nàng ta đều dồn hết lên người Lâm Phong rồi. Lâm Phong không thể bị hủy hoại đời của nó còn dài lắm. Đều tại Thẩm thị và Giang Triều Hoa bọn họ đều tại bọn họ đã gây ra nỗi bất hạnh cho nàng ta và Lâm Phong. Chỉ cần có một chút cơ hội nàng ta đều phải nắm lấy sau đó báo thù Thẩm thị. Dù phải trả giá bất cứ điều gì nàng ta cũng muốn Thẩm thị phải c.h.ế.t không t.ử tế không có kết cục tốt đẹp!
"Bản vương tạm thời tin nàng một lần này nếu nàng dám lừa bản vương dù là nàng hay Lâm Phong hay là Giang Uyển Tâm đều sẽ không có kết cục tốt đẹp."
Đáy mắt Lâm Gia Nhu chứa đầy lệ. Phản vương nhìn ra được sự sợ hãi của nàng ta trước khi đi cố ý bóp nhẹ một cái trên mặt nàng ta. "Ha ha ha." Lâm Gia Nhu toàn thân run rẩy Phản vương rất hài lòng với phản ứng của nàng ta cười lớn một tiếng rồi biến mất trong sân. Không còn nghi ngờ gì nữa võ công của Phản vương rất cao nếu không cũng sẽ không thể luôn ẩn náu trong thành Trường An mà không bị phát hiện. Hắn đi rồi Lâm Gia Nhu như một con cá c.h.ế.t nằm trên mặt đất thở hổn hển. Nàng ta vò nát vạt áo trước n.g.ự.c mặt đỏ bừng lên. Nàng ta quá sợ Phản vương vừa rồi khi nói chuyện với Phản vương nàng ta chẳng dám thở mạnh.
"Thẩm Thấm ta sẽ không để bà sống yên ổn đâu tuyệt đối không mối thù hôm nay mối thù bị Lâm tướng sỉ nhục ta nhất định sẽ báo nhất định sẽ báo!"
Lâm Gia Nhu nằm trên mặt đất nước mắt theo đuôi mắt từng hàng từng hàng rơi xuống. Trong mắt nàng ta đầy sự oán hận. Nàng ta hận quá nàng ta đem tất cả những bất hạnh trong đời mình đều đổ hết lên người Thẩm thị cho rằng tất cả đều do Thẩm thị gây ra. Nàng ta không hề cảm thấy là chính mình đã phá hoại cuộc đời của Thẩm thị gây ra bi kịch cho người khác mà ngược lại đem sự không thuận lợi trong đời mình gia tăng lên người khác để đi oán hận người khác báo thù người khác. Theo một nghĩa nào đó người như Lâm Gia Nhu thực ra tâm lý đã sớm vặn vẹo rồi ai mà bị nàng ta c.ắ.n trúng không c.h.ế.t cũng phải lột một tầng da.
Trong tiểu viện yên tĩnh chỉ có tiếng cười khóc thỉnh thoảng của Lâm Gia Nhu. Nàng ta khóc xong lại cười cười xong lại khóc nếu người khác nhìn thấy dáng vẻ của nàng ta lúc này chắc chắn sẽ nhổ vào một bãi nước bọt c.h.ử.i là đồ điên. Cùng lúc đó tại ngoại thành thành Trường An trên con đường nhỏ dẫn đến Triều Châu. Lãnh thổ Thịnh Đường rộng lớn các loại khoáng sản cũng vô cùng phong phú. Nhưng dù hưng thịnh như Thịnh Đường vẫn có những vùng đất khổ cực. Trong đó Triều Châu nằm ở biên giới phía tây nam Thịnh Đường giáp ranh với các nước nhỏ. Triều Châu quanh năm bao phủ bởi lam chướng lam chướng ở đó vô cùng lợi hại thường xuyên có người nhiễm lam chướng mà qua đời. Từ thành Trường An đến Triều Châu phải đi ba ngàn dặm ba ngàn dặm đó nếu chỉ dựa vào chân mà đi thì ít nhất phải mất một năm. Một năm này trên con đường lưu đày màn trời chiếu đất sẽ có kết cục gì không cần nghĩ cũng biết. Lâm Phong mạo nhận công lao trước mặt hoàng đế lại còn c.ắ.n ngược lại Giang Vãn Phong đã hoàn toàn chọc giận hoàng đế. Sau khi hoàng đế trở về cung càng nghĩ càng giận liền vung tay một cái lưu đày Lâm Phong đến Triều Châu. Chuyến đi đến Triều Châu này đường sá xa xôi không nói thị vệ chịu trách nhiệm áp giải Lâm Phong cũng có nguy cơ nhiễm lam chướng. Thế nên từ tận đáy lòng họ oán hận Lâm Phong nếu không phải Lâm Phong hư vinh mạo nhận công lao của người khác thì sao có thể chọc giận hoàng đế mà bị lưu đày chứ. Lưu đày thì cũng thôi đi còn phải kéo theo mấy thị vệ họ đền mạng. Đó là Triều Châu đấy vùng đất mà người ta hay nói "Sớm dâng sớ lên chín tầng mây chiều bị đày đến Triều Dương tám ngàn dặm".
