Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 104.
Cập nhật lúc: 06/03/2026 21:09
Vương t.ử Trác Khắc vừa thi xong trở về thấy cảnh này liền vội vàng tiến lên, cúi người thỉnh tội: “Hoàng thượng xin hãy thứ tội! Thành Bích tuổi trẻ vô tri, tùy tiện nóng nảy đã mạo phạm thánh giá! Trở về tiểu vương nhất định sẽ quản giáo nghiêm khắc! Mối hôn sự này... chính là ơn điển của thiên triều, nước Tây Nam vô cùng cảm kích, chọn ngày lành nhất định sẽ chuẩn bị đầy đủ của hồi môn để đưa muội muội vào phủ Trưởng công chúa hoàn thành hôn lễ!”
Trong lòng gã tuy cũng thấy cuộc hôn phối này làm khổ em gái mình, gã làm sao không nhìn ra được việc để mặc bao lâu nay không nhắc tới chuyện lập phi đã cho thấy vị thiên t.ử này căn bản không hề thích Thành Bích, nhưng một nước bại trận thì lấy đâu ra tư cách để mặc cả? Có được danh phận Bá tước phu nhân đã là giữ được thể diện lắm rồi.
Thần sắc Lịch Thiên Triệt hơi dịu lại, nhạt nhẽo nói: “Vương t.ử hiểu được là tốt rồi. Công chúa Thành Bích đã sắp gả vào triều ta thì sau này cũng cần học hỏi cho tốt các lễ nghi quy củ của Trung Nguyên, đừng để thất lễ như vậy nữa.”
Trác Khắc liên tục vâng dạ rồi cáo lui rời đi.
Còn Trưởng công chúa Thường Ninh lúc này mặt mày cứng đờ, khó chịu như vừa nuốt phải một con ruồi vậy. Ý định ban đầu của bà ta là muốn đẩy Thành Bích cho Lịch Thiên Triệt để làm Tô Tô thấy uất nghẹn, không ngờ lại gậy ông đập lưng ông, Hoàng thượng lại thuận thế nhét người đó cho con trai bà ta! Bà ta nhìn Lịch Thiên Triệt đang có thần sắc bình thản trên ngai vàng mà trong lòng vừa hận vừa sợ.
Tuy nhiên chuyện đã tới nước này bà ta không thể phản bác được, ít nhất... cũng đã giành được một tước vị cho đứa con trai mà bà ta không mấy yêu quý kia, dẫu không có thực quyền, không được ghi vào ngọc phả, nhưng dẫu sao cũng đã có một danh phận.
Bà ta âm thầm nghiến răng, nếu không phải năm xưa mình nhất thời mê muội, dùng loại t.h.u.ố.c mạnh kia với Tô Mộc Phong nhưng lại âm sai dương lệch mà có quan hệ xác thịt với tên tiểu sai hèn mọn dẫn tới tổn hại gốc rễ cơ thể, đời này không thể m.a.n.g t.h.a.i được nữa, thì bà ta làm sao đến mức phải nhất quyết sinh ra cái nghiệt chủng này, làm sao đến mức bị phụ hoàng chán ghét đày tới chùa thanh tu mà hủy hoại cả đời người! Giờ đây mọi hy vọng của bà ta chỉ có thể đặt lên đứa con trai mang theo dấu ấn nhục nhã này của mình, buộc lòng phải tính toán cho nó...
Cuộc thi sắp kết thúc, Lịch Thiên Triệt dắt tay Tô Tô đứng dậy chuẩn bị hồi cung. Đi ngang qua chỗ Trưởng công chúa Thường Ninh, hắn bước chân hơi khựng lại, giọng điệu bình thản nhưng mang theo ý vị không thể nghi ngờ: “Cô mẫu lần này về kinh chắc hẳn cũng là vì bận rộn lo liệu hôn sự cho lệnh lang. Đã như vậy thì hãy đợi sau khi công chúa Thành Bích gả vào phủ Trưởng công chúa một cách vẻ vang xong xuôi rồi hãy quay về chùa Phổ Ninh tiếp tục tu hành nhé. Dẫu sao việc cư ngụ lâu dài trong chùa mới là kỳ vọng của Thái Tổ hoàng đế dành cho cô mẫu, cũng là đạo tu thân dưỡng tính.”
Trưởng công chúa nghe xong cả người run b.ắ.n lên, sắc mặt lập tức trắng bệch như tờ giấy, suýt chút nữa thì ngất xỉu.
Lời này của Hoàng thượng rõ ràng là lời cảnh cáo bà ta phải an phận thủ thường, đừng có nhúng tay vào chuyện trong cung nữa, và cũng nói rõ cho bà ta biết là sau khi xong việc bà ta vẫn phải quay về căn chùa thanh khổ kia!
Lịch Thiên Triệt không nhìn bà ta nữa, ánh mắt thâm sâu khó lường. Vị cô mẫu này của hắn nhúng tay quá dài rồi. Hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay Tô Tô, giữa tiếng cung tiễn của mọi người mà sánh vai rời đi, bỏ lại sau lưng mọi sự náo nhiệt và những làn sóng ngầm của võ trường.
Chương 65: Tô Tô mơ thấy mọi chuyện sau khi c.h.ế.t ở kiếp trước
Gần đây Lịch Thiên Triệt quản Tô Tô cực kỳ c.h.ặ.t chẽ, gần như đạt tới mức hễ có gió rung cỏ lay là đã lo sốt vó.
Lý do chẳng có gì khác, thái y khi tới bắt mạch bình an một lần nữa đã nghiêm trọng nhắc lại rằng Quý phi nương nương thể chất hư hàn, cần phải được chăm sóc ôn dưỡng kỹ lưỡng trong thời gian dài thì mới có hy vọng sinh con đẻ cái.
Cái gốc rễ của sự hư hàn này Lịch Thiên Triệt hiểu rõ hơn ai hết. Tô Tô từ nhỏ đã tham đồ lạnh, mùa hè thì kem bát, canh ô mai ướp lạnh không rời miệng, mùa đông giá rét cũng dám uống rượu lạnh, vào cung rồi thói quen này cũng chẳng thay đổi là bao.
Trước đây thái y cũng từng nói khéo qua, nhưng nàng chỉ mải mê tranh sủng làm loạn nên chưa bao giờ thực sự để tâm tới. Sau đó hắn lại muốn trừng phạt nặng nàng một trận nên đày nàng vào cung Trường Tín, nơi đó mùa đông lạnh như hầm băng, than củi không đủ, nàng phải chịu lạnh suốt hai tháng trời, cộng thêm việc lo nghĩ quá nhiều, ăn uống thất thường khiến cơ thể càng thêm suy kiệt trầm trọng.
Giờ nghĩ lại Lịch Thiên Triệt chỉ thấy hối hận vô vàn, hận bản thân lúc đầu dùng thủ đoạn quá mức kịch liệt, càng hận đám nô tài thấy gió chiều nào xoay chiều nấy mà cắt xén chi dùng của nàng.
Vì vậy hiện giờ hắn chẳng khác nào một bà mẹ già lo lắng đủ điều, hằng ngày đều dán mắt bắt Tô Tô uống đúng giờ bát t.h.u.ố.c điều lý đắng ngắt khiến nàng nhăn mặt nhíu mày, trên bàn ăn dẫu là món cay hay món lạnh đều bị hắn nghiêm lệnh cấm đoán.
Tô Tô bị quản đến phát bực, thỉnh thoảng cũng nổi chút tính khí tiểu thư, đập cái chén trà hoặc quay lưng đi không thèm đếm xỉa tới hắn. Mỗi lúc như vậy Lịch Thiên Triệt lại gạt bỏ thân phận đế vương, kiên nhẫn dùng lời ngon tiếng ngọt để dỗ dành, lúc thì hứa đưa nàng ra ngoài cung chơi, lúc thì đi tìm những món đồ chơi mới lạ thú vị về, dỗ tới lúc nàng mỉm cười rạng rỡ mới thôi.
Bữa tối ngày hôm đó, Tô Tô chỉ lỡ gắp thêm hai đũa món tam ti trộn lạnh mà nàng thích nhất hằng ngày, liền bị Lịch Thiên Triệt sai người mang đi mất.
Tô Tô lập tức nổi giận, buông đũa xuống, mặc kệ hắn có dỗ dành thế nào nàng cũng chỉ giữ gương mặt lạnh lùng xinh đẹp, cho tới tận lúc đi ngủ cũng không thèm nói với hắn câu nào.
Lịch Thiên Triệt biết nàng đang giận trong lòng nên lúc đi ngủ buổi đêm hắn lại càng bám người hơn. Hắn ôm c.h.ặ.t nàng vào lòng, những nụ hôn dày đặc rơi trên trán, trên lông mi, trên sống mũi nàng, rồi cuối cùng quyến luyến dừng lại trên đôi môi đang mím c.h.ặ.t kia, ra sức mơn trớn vuốt ve, bàn tay lớn cũng không ngừng xoa bóp vỗ về tấm lưng và vòng eo mịn màng của nàng, mang theo ý vị lấy lòng và làm hòa rõ rệt.
Tô Tô lúc đầu còn đẩy ra vài cái, hiềm nỗi cơ thể sớm đã quen với sự đụng chạm của hắn, dưới sự trêu chọc thuần thục của hắn chút nộ khí kia liền tan biến như tuyết xuân, hóa thành những tiếng rên rỉ uyển chuyển nhỏ xíu.
