Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 109.
Cập nhật lúc: 06/03/2026 21:10
Lịch Thiên Triệt đặt thìa canh xuống, vươn tay một lần nữa kéo nàng vào lòng để nàng ngồi trên đùi mình, giọng điệu mang theo sự dịu dàng và thành khẩn như đang nhận lỗi: “Phải, đều là lỗi của trẫm. Là trẫm không dám nói ra lời sự thiên vị dành cho những thứ mình yêu thích, sau này sẽ không như vậy nữa, Tô Tô đừng giận nhé.”
Hắn nhẹ nhàng lay lay người nàng: “Trẫm hứa, sau này những gì Tô Tô làm, trẫm đều sẽ nói thật lòng.”
Nghe hắn thành thật như vậy, chút hiềm khích nhỏ nhoi trong lòng Tô Tô trước đây cũng tan biến mất. Nàng tựa vào lòng hắn, cảm nhận nhịp tim vững chãi truyền tới từ l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, chỉ thấy vô cùng an lòng.
“Vài ngày tới chính là ngày đại hỉ của anh trai nàng Tô Kỷ Chi và Bùi gia tiểu thư.” Lịch Thiên Triệt vuốt ve làn tóc mây của nàng, đột nhiên nói: “Nàng có muốn ra khỏi cung để tận mắt tới xem không?”
“Thật không ạ?” Tô Tô đột ngột ngẩng đầu lên, trong mắt b.ắ.n ra tia sáng kinh ngạc vui mừng: “Thần thiếp... thực sự có thể ra khỏi cung để xem sao ạ?” Phi tần không được tùy tiện ra khỏi cung, huống chi lại là tham dự hôn yến ngoài cung.
Lịch Thiên Triệt nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của nàng, mỉm cười gật đầu: “Trẫm đưa nàng đi cùng. Vui chưa nào?”
“Vui ạ!” Tô Tô ngay lập tức cười rạng rỡ như hoa, chủ động rướn người tới hôn nhanh lên môi hắn một cái: “Tạ ơn Hoàng thượng!”
Lịch Thiên Triệt bị sự chủ động đột ngột này làm cho hài lòng, hắn làm sâu thêm nụ hôn này, cho tới khi hơi thở hai người đều có chút không ổn định mới buông ra.
“Hoàng thượng mau uống canh đi, sắp nguội thật rồi đấy ạ.” Tô Tô đỏ mặt, từ trong lòng hắn trượt xuống, thúc giục.
Lịch Thiên Triệt tâm trạng cực tốt, ngoan ngoãn uống hết phần canh còn lại. Đặt thố canh xuống, hắn nắm lấy tay nàng nói: “Sau này hễ có lúc rảnh thì tới Ngự thư phòng bầu bạn với trẫm nhiều hơn có được không? Trẫm một mình ở đây quả thực rất khô khan.”
Tô Tô nhướng mày, mang theo vài phần tinh nghịch hỏi ngược lại: “Hoàng thượng không sợ thần thiếp ở đây rồi xem phải bí mật triều chính gì không nên xem sao?”
Lịch Thiên Triệt lại hoàn toàn không để tâm, hắn bao bọc bàn tay nhỏ bé hơi lạnh của nàng trong lòng bàn tay mình, giọng điệu là sự yêu chiều và tin tưởng hoàn toàn: “Không sợ. Tô Tô của trẫm muốn xem cái gì thì cứ việc xem thoải mái. Thiên hạ này không có gì là nàng không được phép biết cả.”
Lòng Tô Tô xao động, một luồng ấm áp lướt qua. Nàng cười nói: “Vậy Hoàng thượng mau bận việc triều chính đi ạ, thần thiếp ở đây tùy ý đọc sách thôi, tuyệt đối không làm phiền Hoàng thượng đâu.”
Lịch Thiên Triệt mỉm cười đồng ý, cầm b.út chu sa lên lần nữa, ánh mắt đặt lại lên tấu chương, còn Tô Tô thì trong căn Ngự thư phòng này thong thả đi dạo.
Nàng đi tới trước giá sách khổng lồ kê sát tường, định tìm cuốn du ký hay tạp văn nào đó để g.i.ế.c thời gian. Ánh mắt lướt qua từng hàng gáy sách, khi hơi cúi người xuống tìm kiếm thì mũi chân vô tình đá trúng một chiếc hộp gỗ t.ử đàn không mấy bắt mắt ở tầng dưới cùng của giá sách.
Nàng ngồi xổm xuống, tò mò kéo chiếc hộp đó ra. Hộp không khóa, nàng nhẹ nhàng mở ra thì thấy bên trong không phải là sách vở hay tấu chương gì, mà là từng xấp từng xấp tranh cuộn được xếp ngay ngắn.
Nàng tùy ý cầm lấy bức trên cùng mở ra xem, gò má “vèo” một cái đã đỏ bừng. Người trong tranh rõ ràng chính là nàng! Hơn nữa... là bộ dạng không mảnh vải che thân, chỉ dùng một lớp lụa mỏng mờ ảo che chắn, đang nằm nghiêng lười biếng trên chiếc giường quý phi! Nét b.út tỉ mỉ, phác họa trọn vẹn những đường cong cơ thể nàng, thần thái ánh mắt đưa tình như tơ lụa, sống động như thật.
Tim nàng đột ngột đập nhanh hơn, nàng vội vàng lật xem những bức tranh bên dưới. Từng bức từng bức một, toàn bộ đều là nàng! Có bức vẽ nàng lúc mười lăm tuổi mới trổ mã, trong sự non nớt đã thấy rõ vẻ quyến rũ; có bức vẽ lúc mới thành hôn, bên trong điện Hợp Hoan mặc chiếc yếm đỏ thắm, e lệ thẹn thùng; có bức vẽ lúc nàng ở Ngự thư phòng bầu bạn với hắn, gục đầu ngủ gật bị hắn lén phác họa lại; thậm chí còn có bức vẽ trong bồn tắm, hơi nước mịt mờ, thân hình ẩn hiện... hoặc nằm hoặc ngồi, hoặc đứng hoặc tựa, không một ngoại lệ, tất cả đều là trần trụi không tấc sắt, hết mức tình tứ và lộ liễu!
Mặt Tô Tô đỏ tới mức gần như muốn nhỏ ra m.á.u, vừa thẹn vừa giận, nàng ôm lấy cái hộp chứa đầy “tội chứng” ấy, hầm hầm đi tới trước ngự án, đặt cái hộp tranh “rầm” một tiếng trước mặt Lịch Thiên Triệt.
“Hoàng thượng! Người... Người sao có thể lén lút vẽ những thứ... những thứ này...” Nàng thẹn tới mức không thốt nên lời: “Chuyện này dẫu có để người khác nhìn thấy thì thần thiếp còn biết giấu mặt vào đâu nữa!” Nói xong nàng cầm lấy mấy bức trên cùng, định bụng xé bỏ.
“Đừng mà!” Lịch Thiên Triệt nhanh tay lẹ mắt, vội vàng cướp lại những bức tranh, ôm khư khư trong lòng như báu vật, trên mặt vậy mà còn mang theo vài phần xót xa và vẻ lý lẽ đương nhiên: “Đây đều là báu vật của trẫm mà! Kẻ nào dám không có sự cho phép của trẫm mà tự tiện vào Ngự thư phòng lật xem chứ?”
“Người... Hoàng thượng thật hạ lưu!” Tô Tô tức tới mức dậm chân, gò má đỏ rực như quả anh đào chín mọng.
Lịch Thiên Triệt đặt lại đống bản thảo vào hộp đóng nắp kỹ, đứng dậy đi tới trước mặt nàng, vươn tay định dắt nàng nhưng bị nàng né tránh. Hắn cười thấp, giọng nói mang theo sự mê hoặc đầy nam tính: “Tô Tô, trẫm đời này cũng chỉ đối với một mình nàng mới ‘hạ lưu’ như vậy thôi.”
Lời này càng thêm dầu vào lửa, Tô Tô thẹn quá hóa giận, lườm hắn một cái thật sắc rồi quay người chạy biến ra khỏi Ngự thư phòng, đến cả hộp thức ăn cũng quên mang theo.
Đêm hôm đó, cổng cung Vĩnh Thọ phá lệ không để cửa chờ Hoàng thượng.
Mặc cho Thẩm Cao Nghĩa bên ngoài thông báo thế nào, bên trong chỉ truyền ra lời đáp đầy lo sợ nhưng vô cùng kiên định của Xuân Lan: “Nương nương... nương nương nói thân thể không khỏe, đã đi ngủ rồi ạ, mời Hoàng thượng... hôm khác hãy tới.”
Bị gạt ngoài cửa, vị Hoàng đế bệ hạ đứng ngoài cổng cung gãi gãi mũi, không những không nổi giận mà đáy mắt trái lại còn lướt qua một tia ý cười.
Cuối cùng vào lúc trăng treo giữa trời, vạn vật tĩnh lặng, một bóng dáng màu vàng rực rỡ khỏe khoắn đã thuần thục leo qua tường cung Vĩnh Thọ, lặng lẽ lẻn vào tẩm điện của Quý phi nương nương, tìm đúng vị trí chiếc giường gỗ t.ử đàn quen thuộc mà mò lên...
Chương 68: Hôn yến Tô phủ hơi ấm nồng
Ngày lành tháng tốt, trong kinh thành hai lễ cưới đồng thời diễn ra, nhưng lại là một cảnh tượng một bên nóng một bên lạnh hoàn toàn khác biệt.
Một bên là con trai Trưởng công chúa Thường Ninh là An Lạc Bá đón cưới công chúa Thành Bích của Tây Nam, tuy mang danh nghĩa hoàng gia và công chúa ngoại quốc, nhưng trước cổng phủ ngựa xe thưa thớt, vắng như chùa Bà Đanh.
