Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 111.
Cập nhật lúc: 06/03/2026 21:10
Lịch Thiên Triệt lưu ý thấy thần sắc của nàng, thu hết vẻ ngưỡng mộ và sự hụt hẫng nhàn nhạt trong mắt nàng vào tầm mắt, lòng hắn bỗng thắt lại, dâng lên một sự xót xa tỉ mỉ. Hắn âm thầm nắm c.h.ặ.t bàn tay trong tay áo, một ý nghĩ lặng lẽ nảy ra: đợi tới ngày sau khi mũ phượng áo gấm lập nàng làm Hậu, nhất định phải tại cung Khôn Ninh bù cho nàng một lễ bái đường chỉ thuộc về riêng hai người bọn họ, giống như chốn dân gian vậy.
Lễ bái đường hoàn thành, tân nhân được đưa vào động phòng, yến tiệc chính thức bắt đầu. Trong ngoài Tô phủ chén thù chén tạc, tiếng cười nói vang trời, vô cùng hài hòa vui vẻ.
Dùng chút thức ăn xong Tô Tô liền thấy ngồi không yên, nàng khẽ kéo kéo tay áo Lịch Thiên Triệt, nhỏ giọng nói: “Hoàng thượng, thần thiếp muốn đi xem náo động phòng ạ...”
Lịch Thiên Triệt đối với nàng xưa nay luôn có cầu tất ứng, huống chi lại là ngày vui của nhà mẹ đẻ nàng, tự nhiên là mỉm cười đồng ý, đích thân đi cùng nàng về hướng phòng tân hôn.
Bên trong phòng tân hôn nến đỏ cháy cao, không khí hỉ庆 tràn ngập. Tô Kỷ Chi tay cầm ngọc như ý, nhẹ nhàng khêu tấm khăn che đầu của Bùi Vân Tịch lên. Dưới tấm khăn, Bùi Vân Tịch rủ mi mắt, gò má đỏ bừng, mày mắt ôn nhu hằng ngày dưới lớp trang điểm lộng lẫy càng thêm phần kiều diễm, đẹp không sao tả xiết. Tô Kỷ Chi nhìn đến ngẩn người, trong mắt tràn đầy sự kinh ngạc và yêu thương.
Trong tiếng hò reo của mọi người, hai người uống rượu hợp cẩn, cánh tay đan xen, ánh mắt quyến luyến, sự ngọt ngào gần như muốn tràn ra khắp căn phòng.
Tô Tô đứng cạnh Lịch Thiên Triệt nhìn cảnh tượng đó mà thực lòng thấy mừng cho anh trai, khóe môi luôn giữ nụ cười dịu dàng. Theo tập tục lẽ ra phải có màn náo động phòng, nhưng vì có Hoàng thượng ở đây nên chẳng ai dám quá mức phóng túng, chỉ nói vài câu chúc tụng và trêu chọc đầy thiện ý rồi biết ý lần lượt tản đi.
Ra khỏi phòng tân hôn, Tô Kỷ Chi đi tới cạnh Tô Tô, mặt đầy vẻ áy náy và xót xa: “Tô Tô, hôm nay anh bận tới mức quay cuồng, vẫn chưa thể nói chuyện hẳn hoi với em được mấy câu.”
Tô Tô nhìn người anh trai đang vận đồ hỉ, khôi ngô tuấn tú phi thường mà vành mắt lại hơi đỏ lên, nàng gượng cười nói: “Hôm nay anh trai là chú rể, tự nhiên là bận rộn rồi. Sau này... lúc nào chẳng có cơ hội ạ.”
Lịch Thiên Triệt thấy Tô Tô có vẻ lưu luyến không rời như vậy thì lòng mềm đi, không nỡ để nàng mang theo sự hối tiếc mà hồi cung, bèn mở lời: “Đã ra ngoài rồi thì cũng không cần vội vàng về ngay. Tô Tô, hay là đêm nay nàng cứ ở lại trong phủ đi, ngày mai hãy hồi cung.”
Tô Tô nghe vậy liền kinh ngạc mở to mắt, không thể tin nổi nhìn Lịch Thiên Triệt: “Thực sự được sao ạ?”
Lịch Thiên Triệt nhìn đôi mắt đột nhiên sáng rực lên của nàng, mỉm cười gật đầu: “Trẫm chuẩn tấu.”
Tô Kỷ Chi vui mừng khôn xiết: “Đa tạ Hoàng thượng! Vậy... ngày mai anh trai sẽ bầu bạn nói chuyện thật nhiều với Tô Tô nhé!”
“Vâng!” Tô Tô gật mạnh đầu một cái, cười đến mức mắt cong cong, gương mặt tràn đầy nụ cười rạng rỡ.
Đêm đã khuya, sự náo nhiệt của Tô phủ dần bình lặng lại, thế nhưng luồng ôn tình và niềm vui nồng đậm ấy vẫn mãi không tan, quấn quýt trong lòng mỗi người.
Chương 69: Tân hôn mặn nồng và gia yến ấm áp
Sự náo nhiệt ở tiền sảnh dần tan biến, Tô Kỷ Chi sau khi tiếp đãi xong đoàn khách khứa, mang theo vài phần hơi men chuếnh choáng, đạp dưới ánh trăng trở về căn phòng tân hôn được bài trí tỉ mỉ. Anh khép nhẹ cửa phòng, ngăn cách toàn bộ sự vui mừng và ồn ào của căn sân ở phía ngoài.
Bên trong phòng nến đỏ cháy cao, ấm áp và tĩnh mịch. Bùi Vân Tịch đã tắm rửa xong, thay một bộ đồ ngủ bằng lụa mềm màu đỏ thắm, mái tóc đen như suối xõa sau lưng, nàng đang ngồi ngay ngắn trên cạnh chiếc giường trải tấm chăn bách t.ử thiên tôn. Nghe thấy tiếng bước chân, bàn tay đặt trên đùi nàng vô thức siết nhẹ lại.
Tô Kỷ Chi đi tới ngồi xuống cạnh nàng, mang theo một làn hơi rượu nhàn nhạt và mùi hương nam t.ử quen thuộc. Anh vươn tay, bàn tay lớn ấm áp phủ lên mu bàn tay hơi lạnh của nàng, giọng nói vì có uống rượu nên so với ngày thường càng thêm trầm thấp dịu dàng: “Bận rộn cả ngày rồi, em có đói không?”
Bùi Vân Tịch ngước mi mắt, nhanh ch.óng liếc nhìn anh một cái rồi lại thẹn thùng rủ xuống, nàng lắc đầu, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Vừa nãy... mẹ có sai nha hoàn mang tới chút điểm tâm rồi ạ, em có dùng qua rồi.” “Vậy thì tốt.” Tô Kỷ Chi yên tâm, ánh mắt đặt lên đôi gò má ửng hồng như nhuộm phấn sáp của nàng, anh giơ tay lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng nâng cằm nàng, xoay mặt nàng đối diện với mình.
Tim Bùi Vân Tịch đột ngột đập nhanh hơn, buộc phải đối diện với ánh nhìn nóng bỏng của anh. Nàng biết chuyện gì sắp sửa xảy ra. Trước khi lấy chồng, bà v.ú Lại luôn ở bên cạnh nàng đã lén lút cho nàng xem vài trang trong cuốn “Khuê Các Bí Hí Đồ”. Dẫu chỉ là liếc qua vài cái vội vàng nhưng những hình ảnh quyến luyến tình tứ ấy cũng đủ khiến nàng đỏ mặt tía tai, lòng vừa hoảng vừa sợ. Tô Kỷ Chi chậm rãi cúi người xuống, đôi môi ấm áp phủ lên đôi môi anh đào đang run rẩy của nàng. Đầu óc Bùi Vân Tịch trống rỗng, nàng chỉ có thể bị động đón nhận nụ hôn sâu mang theo cả hơi rượu và tình ý này, cơ thể hơi mềm nhũn đi.
Tô Kỷ Chi thuận thế đặt nàng nằm xuống lớp chăn gấm mềm mại, thân hình cao lớn theo đó phủ lên. Cảm nhận được sự cứng đờ trong tích tắc của cơ thể kiều diễm dưới thân, anh chống cánh tay lên để giãn ra một chút khoảng cách, nương theo ánh nến nhìn dáng vẻ nhắm nghiền mắt, hàng mi dài run rẩy đầy vẻ căng thẳng của nàng. Anh dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má đỏ thắm của nàng, khàn giọng thầm thì: “...Nếu thấy không ổn thì hãy nói với anh nhé.”
Dứt lời anh lại hôn nàng lần nữa, lần này càng thêm kiên nhẫn, càng thêm quyến luyến, bàn tay lớn cũng nhẹ nhàng vỗ về sau lưng nàng. Dưới sự tấn công dịu dàng của anh, sợi dây thần kinh căng cứng của Bùi Vân Tịch dần buông lỏng, cơ thể không còn cứng nhắc như vậy nữa, thậm chí bắt đầu có sự hồi đáp non nớt, theo nhịp điệu của anh mà uyển chuyển hưởng lạc, giống như một chiếc thuyền nhỏ dập dềnh giữa cơn mưa gió.
Quấn quýt nồng nàn như vậy qua hai lượt, Tô Kỷ Chi thương nàng lần đầu nếm trải chuyện đời, thân thể mảnh mai, dẫu bản thân vẫn chưa hoàn toàn thỏa mãn nhưng anh vẫn gượng ép dừng lại.
Anh ôm lấy Bùi Vân Tịch gần như đã thiếp đi ngay lập tức, lau rửa sạch sẽ cơ thể cho nàng, nhìn gương mặt ngủ tĩnh lặng của nàng với lòng đầy yêu chiều và mãn nguyện, rồi anh cũng chìm vào giấc ngủ sâu.
