Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 113.

Cập nhật lúc: 06/03/2026 21:11

Lúc này nàng mới sực nhớ ra, kể từ khi vụ án Trang Phi kéo theo việc Ninh Vương phi Trang Thù Nhiễm cũng bị lợi dụng bị phanh phui, Hoàng thượng tuy không xử nặng nhưng đã hạ chỉ Ninh Vương phi cả đời này không được phép bước chân vào cung đình nữa.

Nhớ lại tin tức Thu Cúc nghe ngóng được trước đây, nói là Ninh Vương phi sau khi biết được người đích mẫu mình kính trọng từ nhỏ và người trưởng tỷ mình dựa dẫm hóa ra luôn coi mình là quân cờ, thậm chí ngay cả mẹ đẻ mình cũng là bị chính người đích mẫu đó hại c.h.ế.t, thì sau khi trở về Vương phủ nàng ta đã đổ một trận trọng bệnh, đau đớn tột cùng.

Nghĩ tới đây Tô Tô không khỏi nảy sinh vài phần cảm thán, vị Ninh Vương phi đó suy cho cùng cũng chỉ là một kẻ đáng thương từ nhỏ đã sống trong sự giả dối, đến cả nỗi đau mất con cũng bị chính người thân nhất lợi dụng.

Nàng uống vài ngụm trà thanh khiết, thấy người hơi mót tiểu bèn nói nhỏ với Lịch Thiên Triệt: “Hoàng thượng, thần thiếp muốn đi giải tay một chút ạ.” Lịch Thiên Triệt véo nhẹ tay nàng, giọng điệu mang theo sự dựa dẫm không hề che giấu: “Đi nhanh rồi về sớm nhé.” Kể từ khi Tô Tô bắt đầu điều dưỡng cơ thể, hắn gần như coi nàng như b.úp bê sứ, đến rượu cũng không cho nàng chạm vào, chỉ mong nàng có thể dưỡng cho thân thể cứng cáp thêm chút.

Tô Tô được cung nhân dẫn đi thay đồ, trên đường quay về, ngay tại dãy hành lang dẫn tới điện Lân Đức nàng thấy Ninh Vương dường như đang đứng đợi sẵn ở giữa đường.

Thấy Tô Tô, Ninh Vương Lịch Thiên Phàm tiến lên một bước, trịnh trọng hành lễ: “Quý phi nương nương kim an.”

“Ninh Vương không cần đa lễ.” Tô Tô đỡ nhẹ một cái, giọng điệu bình hòa.

Lịch Thiên Phàm thần sắc thành khẩn, mang theo vẻ áy náy nói: “Kể từ sau khi Hoàng thượng điều tra rõ chân tướng về Thế t.ử của bản vương, trả lại sự trong sạch cho nương nương, bản vương vẫn chưa tìm được cơ hội để chính thức tạ lỗi với nương nương. Ngày đó Vương phủ bị kẻ gian che mắt, liên lụy khiến nương nương chịu uất ức, thực sự là... trong lòng thấy hổ thẹn vô cùng.”

Tô Tô cười nhạt một tiếng, cứ như thể mọi chuyện cũ đã thực sự tan biến theo mây khói: “Vương gia nói nặng lời rồi, thế sự trêu người, chân tướng đại bạch là tốt rồi. Bản cung sớm đã không còn để tâm nữa.”

Trên mặt Ninh Vương thoáng qua một sự do dự, cuối cùng anh vẫn mở lời: “Thù Nhiễm... Vương phi nàng ấy, trong lòng luôn mang nỗi áy náy sâu sắc. Ngày hôm đó nàng ấy tuy bị trưởng tỷ dụ dỗ, nhưng quả thực chưa bao giờ nảy sinh tâm địa hại người, cuối cùng cũng... chưa từng sử dụng thứ đồ hại người kia. Hiện giờ nàng ấy đã hoàn toàn tỉnh ngộ, nhìn thấu quá khứ, vả lại... vả lại nàng ấy lại m.a.n.g t.h.a.i rồi. Bản vương mạo muội khẩn cầu Quý phi nương nương có thể rộng lòng tha thứ cho lỗi lầm trước đây của nàng ấy.” Lời nói của anh khẩn thiết, ánh mắt chứa đựng sự lo lắng và mong chờ của một người chồng, một người cha.

Lòng Tô Tô sáng như gương, hành động này của Ninh Vương một mặt là thay vợ sám hối, mặt khác chẳng phải cũng là vì muốn cầu một sự bình an thuận lợi cho đứa trẻ chưa chào đời kia, sợ vị Quý phi đang đắc sủng là nàng sau này sẽ truy cứu mà mang lại hậu họa cho con cái anh ta. Nàng nhìn Ninh Vương, giọng nói chậm rãi nhưng mang theo một sức mạnh vỗ về lòng người:

“Vương gia lo xa quá rồi. Bản cung đã nói chuyện cũ đã qua thì sẽ không còn nắm giữ mãi không buông. Sấm sét hay mưa móc đều là quân ân, Hoàng thượng đã đưa ra phán quyết thì bản cung tự khắc tuân theo. Ninh Vương phi trải qua bao gian nan, giờ có thể nhìn thấu mê lầm để bắt đầu cuộc sống mới, đó là phúc phận của nàng ấy. Chỉ mong nàng ấy biết trân trọng phúc phận mà tu dưỡng đức hạnh, yên tâm dưỡng thai. Mọi chuyện ngày trước đều đã qua rồi, tương lai ra sao hoàn toàn dựa vào hành động sau này của nàng ấy thôi. Chỉ cần nàng ấy giữ đúng bản phận thì bản cung đâu phải hạng người cứ nắm lấy hận cũ không buông để rồi lại rước thêm thị phi?”

Lời nói này vừa bày tỏ được thái độ không truy cứu thêm, vừa ẩn chứa ý răn đe, chừng mực vô cùng chuẩn xác.

Ninh Vương nghe xong gương mặt lộ rõ sự trút được gánh nặng, anh cúi người lạy sâu một cái: “Bản vương thay mặt Vương phi tạ ơn Quý phi nương nương rộng lượng bao dung!”

Tô Tô khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa rồi dẫn theo cung nhân đi thẳng.

Quay lại điện Lân Đức ồn ào, vừa mới ngồi xuống bên cạnh Lịch Thiên Triệt, hắn đã sát lại gần, bàn tay ấm áp tự nhiên bao lấy bàn tay mềm mại của nàng, thấp giọng phàn nàn với vẻ mặt như đã đợi rất lâu: “Sao nàng đi lâu thế? Trẫm cứ ngỡ nàng bị lạc rồi cơ đấy.”

Tô Tô phì cười, thành thật nói: “Trên đường gặp Ninh Vương nên có nói vài câu ạ.”

“Ninh Vương sao?” Lịch Thiên Triệt hơi nhướng mày: “Nàng còn có chuyện gì để nói với anh ta nữa chứ?” Cái vị chua trong giọng điệu ấy gần như muốn trào ra ngoài.

Tô Tô nghiêng đầu, đôi mắt đưa tình mang theo vài phần trêu chọc nhìn hắn: “Hoàng thượng đây là... ghen rồi sao?”

Lịch Thiên Triệt bị nàng nhìn tới mức vành tai hơi nóng, lập tức nghiêm mặt lại chối bay chối biến: “Trẫm là lo lắng cho sự an nguy của nàng thôi! Trong cung này rộng như thế, trời tối đường lại trơn.” Cái bộ dạng cứng miệng đó khiến Tô Tô không nhịn được mà mím môi cười thầm, cũng không thèm vạch trần hắn nữa.

Sau yến tiệc mọi người di chuyển tới khoảng sân trống trước thềm đan ngoài điện. Nơi đây sớm đã chuẩn bị đủ loại đèn hoa tinh xảo và đèn khổng minh để cầu nguyện. Bầu trời đêm trong vắt, một vầng trăng tròn rạng rỡ treo cao, ánh thanh辉 tỏa khắp nơi, hòa quyện cùng ánh đèn lung linh dưới đất.

Lịch Thiên Triệt rất tự nhiên vòng tay ôm lấy eo Tô Tô, cùng nàng sánh vai đứng đó nhìn các nội quan phân phát đèn hoa. Tô Tô ánh mắt nhu hòa nhìn về phía gia quyến của các quần thần, thấy cha nàng Tô Mộc Phong đang tỉ mỉ khoác thêm chiếc áo choàng cho mẹ nàng Đường Uyển Khanh, hai người nương tựa vào nhau, nói cười nhỏ nhẹ, cùng nhìn lên vầng trăng sáng và pháo hoa trên không trung.

Còn ở cách đó không xa, anh trai Tô Kỷ Chi cũng đang đứng cạnh người vợ mới cưới Bùi Vân Tịch. Bùi Vân Tịch tay cầm một chiếc đèn hoa sen, còn Tô Kỷ Chi thì hơi nghiêng đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn chăm chú vào nàng, giữa hai người lan tỏa một luồng khí tức tĩnh lặng và hạnh phúc.

Cảnh tượng này khiến trong lòng Tô Tô trào dâng một dòng nước ấm, nàng khẽ cảm thán: “Trăng đêm nay thật là đẹp quá.”

Lịch Thiên Triệt nghe vậy nhưng không hề ngẩng đầu lên ngắm trăng, mà nghiêng mặt nhìn nàng, ánh mắt thâm trầm chân thành đặt lên gương mặt nàng đang được ánh trăng làm cho nhu hòa: “Trẫm thấy không đẹp bằng Tô Tô.”

Gò má Tô Tô nóng bừng, nàng trách khéo liếc hắn một cái: “Hoàng thượng giờ đây càng lúc càng biết cách dỗ người ta vui vẻ rồi.”

Lịch Thiên Triệt cười thấp, thừa lúc không ai chú ý, hắn nhanh ch.óng và nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên vành tai nhạy cảm của nàng, hơi thở nóng bỏng lướt qua bên cổ nàng: “Những gì trẫm nói, từng câu từng chữ đều là thật lòng.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.