Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 126.
Cập nhật lúc: 06/03/2026 21:13
Sóng gió tiền triều cứ thế bình lặng. Tin tức truyền tới hậu cung, những phi tần đã lâu không được sủng ái khi mới nghe tin cũng đầy vẻ hoang mang lo sợ. Xuất cung về nhà tuy được tự do, nhưng cũng sợ bị người đời chỉ trỏ, coi thường.
Nhưng nghĩ lại, Hoàng thượng trước đây không màng hậu cung, trong mắt chỉ có mình Tô Hoàng hậu, nay lại có minh chỉ giải tán, họ có ở lại thâm cung này cũng chỉ là giữ tiết sống góa phụ, lãng phí thanh xuân mà thôi.
Nay được trả lại thân tự do, mang theo ban thưởng hậu hĩnh rời cung, đi tìm một lang quân như ý, sinh con đẻ cái, chẳng phải tốt hơn nhiều so với việc cô độc đến già trong cái l.ồ.ng chim bằng vàng này sao? Nghĩ tới đây, mọi người dần thông suốt, lần lượt tới cung Khôn Ninh tạ ơn điển của Hoàng hậu, sau đó tĩnh lặng chờ người nhà đón về, ai về nhà nấy.
Cả một hậu cung rộng lớn trong tích tắc trở nên thanh tịnh chưa từng có, chỉ còn lại cung Khôn Ninh là tràn đầy sức sống. Tô Tô mừng vì không có ai làm phiền, không cần nhọc lòng ứng phó khách khứa, hằng ngày chỉ chuyên tâm bầu bạn với đôi con nhỏ.
Ngày hôm đó nắng rạng, Tô Tô ngồi trên đoản tháp cạnh cửa sổ, trêu đùa T.ử Mặc và Chiêu Nguyệt sắp tròn hai tuổi. Hai đứa trẻ hồng hào như tạc bằng ngọc, đang ở độ tuổi đáng yêu nhất. Xuân Lan vào bẩm báo: “Nương nương, Bùi phu nhân dâng thẻ bài, dẫn theo tiểu công t.ử vào cung thỉnh an ạ.”
Tô Tô nghe vậy thì vui mừng, vội nói: “Mau mời chị Hàn Yên vào đây, không cần giữ mấy cái hư lễ đó đâu.”
Lát sau, Mộ Hàn Yên bế cậu bé Bùi Cảnh Niên hai tuổi bước vào điện. Nàng vừa định quỳ xuống hành lễ thì Tô Tô đã mỉm cười xua tay: “Chị Hàn Yên mau miễn lễ, lại đây ngồi đi.” Nói đoạn nàng ra hiệu cho Mộ Hàn Yên ngồi cạnh mình.
Mộ Hàn Yên đặt tiểu Cảnh Niên lên đoản tháp, để cậu bé ngồi cạnh T.ử Mặc đang yên tĩnh. Nàng nhìn ngắm hai nhóc tì, dịu dàng cười nói: “Hoàng trưởng t.ử và Công chúa điện hạ thực sự là đáng yêu như sương như ngọc, ngày một trổ mã xinh đẹp hơn.”
Tô Tô nhìn đôi bảo vật của mình, trong mắt tràn đầy sự từ ái: “Đám cung nhân đều nói Chiêu Nguyệt mày mắt giống ta, còn T.ử Mặc thì giống hệt Hoàng thượng.”
Mộ Hàn Yên gật đầu phụ họa: “Quả thực là như vậy. Tiểu công chúa mày mắt linh động, đặc biệt là đôi mắt to này y hệt Hoàng hậu nương nương. Tiểu điện hạ thì giữa đôi mày tự tỏa ra khí độ trầm ổn giống Hoàng thượng. Tính tình trông cũng yên tĩnh.”
Tô Tô cười bất lực, khẽ chạm nhẹ vào bé Chiêu Nguyệt đang định đưa tay chộp lấy bông hoa nhung trên đầu mình: “Chẳng phải sao, Chiêu Nguyệt tính tình hiếu động lắm, khóc cười đều nhanh, trái lại là T.ử Mặc, từ nhỏ đã không thích quấy khóc, tĩnh lặng vô cùng, thật giống Hoàng thượng lúc nhỏ. Chỉ có Chiêu Nguyệt này chẳng biết giống ai, đặc biệt là buổi tối thường xuyên quấy ngủ.”
Mộ Hàn Yên cùng Xuân Lan, Thu Cúc đứng cạnh nghe xong đều không kìm được mà lấy tay che miệng cười thầm. Thu Cúc tính tình thẳng thắn, cười nói trêu chủ t.ử: “Nương nương, người đây là quên mất chính mình lúc nhỏ rồi sao? Lão phu nhân thường nói, người hồi nhỏ chính là một tiểu bá vương trong phủ, mấy chuyện leo tường lật ngói, đuổi gà bắt ch.ó làm chẳng thiếu việc nào, còn nghịch ngợm hơn Công chúa điện hạ nhiều! Mãi sau này lớn rồi mới học cách đoan trang lại đấy chứ.”
Tô Tô bị cô bé nói cho đỏ bừng mặt, thẹn quá hóa giận lườm Thu Cúc một cái, gượng gạo biện bạch: “Cái con bé này, chỉ giỏi nói bậy! Bản cung... bản cung hồi nhỏ rõ ràng là thùy mị nết na nhất, suốt ngày chỉ biết học chữ thêu thùa, thưởng trà ngắm hoa, có bao giờ nghịch ngợm như thế đâu?”
Thu Cúc thuận theo ý chủ t.ử, nhịn cười đổi giọng: “Vâng vâng, nô tì trí nhớ kém quá. Nương nương từ nhỏ đã thông thạo chữ nghĩa, cầm kỳ thi họa món nào cũng giỏi, là đại tiểu thư đoan trang nhất vùng.”
Lúc này Tô Tô mới hơi vênh mặt lên, có chút đắc ý: “Vốn dĩ là thế mà.” Cái bộ dạng cố gượng của nàng khiến mọi người trong điện lại được một trận cười rộ lên.
Trong lúc người lớn nói cười, trẻ con cũng có thế giới của riêng chúng. Tiểu Cảnh Niên vừa ngồi xuống, ánh mắt đã bị thu hút bởi bé Chiêu Nguyệt mắt to da trắng mịn màng như cục bột nếp ngồi cạnh. Cậu bé nghiêng đầu nhìn một hồi, đột nhiên nhớ tới cha mình thường xuyên thân mật với mẹ như vậy, thế là học theo bộ dạng đó, vụng về bò tới, đặt một cái hôn lên gò má trơn láng của Chiêu Nguyệt.
Bé Chiêu Nguyệt đang nghịch đôi bàn tay mũm mĩm của mình, đột nhiên bị một vật khổng lồ áp sát hôn một cái, nàng ngẩn người một lát rồi mếu máo, khóc rống lên.
T.ử Mặc ngồi bên cạnh vẫn luôn lặng lẽ nhìn em gái, thấy em bị bắt nạt tới mức phát khóc, đôi lông mày nhỏ lập tức nhíu c.h.ặ.t lại. Cậu bé cảm thấy cái tên nhóc nhà họ Bùi này làm em mình khóc, chẳng cần suy nghĩ gì, cậu bé vươn bàn tay béo múp, tát một cái vào cánh tay tiểu Cảnh Niên.
Tiểu Cảnh Niên hôn được em gái mình thích, chưa nhận được hồi đáp thì đã bị ăn đòn, nhìn Chiêu Nguyệt khóc thương tâm, cậu bé cũng thấy uất ức, há miệng khóc theo t.h.ả.m thiết.
Trong tích tắc, tiếng khóc của hai đứa trẻ vang lên liên hồi trong điện. T.ử Mặc nghe tiếng khóc đua nhau ấy thì đôi mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn, mặt đầy vẻ bực bội.
Tô Tô vội vàng bế bé Chiêu Nguyệt lên dịu dàng vỗ về: “Nguyệt nhi đừng khóc, không khóc nhé, anh Niên vì thích con nên mới hôn con đấy, con xem, anh ấy cũng bị dọa cho khóc rồi kìa.”
Mộ Hàn Yên cũng vội bế tiểu Cảnh Niên lên, vừa ngượng vừa buồn cười, đỏ mặt mắng con: “Cảnh Niên, không được đường đột với Công chúa điện hạ như vậy! Ai cho con... ai cho con học cái thói thô lỗ của cha con thế hả!” Lời này thốt ra xong nàng mới nhận ra mình lỡ lời, mặt càng đỏ hơn.
Tô Tô lại không để tâm, cười nói: “Không sao đâu, trẻ con đùa giỡn thôi, biết gì đâu mà.”
Cảnh Niên bị mẹ mắng, ngơ ngơ ngác ngác, chỉ biết mình dường như làm sai chuyện gì đó, làm em gái xinh đẹp khóc lại còn bị ghét nữa, cậu bé nhìn Chiêu Nguyệt đang nức nở với vẻ mặt đầy tội nghiệp. Cậu bé đột nhiên nhớ ra trong túi còn có một viên kẹo nhũ mẫu cho, vội vàng móc ra, vươn bàn tay nhỏ cố gắng đưa tới trước mặt Chiêu Nguyệt, mắt đầy vẻ mong chờ.
Chiêu Nguyệt mắt còn nhòa lệ, nhìn thấy viên kẹo lung linh trước mắt thì tiếng khóc nhỏ dần, nàng há cái miệng nhỏ định chộp lấy.
T.ử Mặc đứng bên cạnh thấy vậy, nhanh tay lẹ mắt, lại tát một cái đ.á.n.h rơi viên kẹo trong tay Cảnh Niên. Sau đó, cậu bé tự mình nhón lấy một quả mứt từ đĩa hoa quả trên bàn bên cạnh đưa tới bên môi em gái.
Chiêu Nguyệt chỉ cần có đồ ăn là được, chẳng cần biết ai đưa, lập tức mỉm cười trong nước mắt, ăn từng miếng nhỏ ngon lành.
Phen này tiểu Cảnh Niên hoàn toàn đau lòng rồi, kẹo bị đ.á.n.h rơi, em gái cũng không thèm đếm xỉa tới mình, tiếng khóc càng vang dội hơn.
