Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 144.
Cập nhật lúc: 06/03/2026 21:16
Ngày hôm sau thánh chỉ ban xuống: Quý phi họ Tô đức hạnh có lỗi, khó làm chuẩn mực cho lục cung, nay giáng xuống làm Đáp ứng, cấm túc một tháng, đóng cửa suy ngẫm lỗi lầm.
Nhận được thánh chỉ Tô Tô không thể tin nổi, nàng điên cuồng tháo bỏ trang sức ngọc ngà trên người, khóc lóc định lao tới Ngự thư phòng chất vấn Lịch Thiên Triệt tại sao không tin nàng.
Thế nhưng ngay trên con đường cung nàng bị Trang Phi đứng đợi sẵn ở đó chặn lại.
“Tô Đáp ứng định đi đâu vậy hả?” Gương mặt Trang Thù Ninh dữ tợn, đôi tay xé rách mái tóc nàng mà quát: “Con tiện nhân này, trả mạng cho cháu ngoại ta đây!”
“Tránh ra!” Tô Tô đỏ mắt định đẩy ả ra.
Mắt Trang Phi lóe lên tia sáng độc ác, thuận thế đẩy mạnh một cái, Tô Tô không kịp phòng bị, phía sau đầu đập mạnh vào nền đá xanh lạnh lẽo, mắt tối sầm lại rồi lập tức mất hết tri giác.
Khi tỉnh lại lần nữa nàng đã thấy mình đang ở trong căn điện phụ hẻo lánh giản đơn của cung Trường Tín, trên đầu quấn băng gạc, khắp người đau nhức.
Xuân Lan và Thu Cúc đứng canh bên giường, mắt sưng húp như hai quả đào.
Một tháng cấm túc, Tô Tô hằng ngày lấy nước mắt rửa mặt, nàng nghĩ mãi không thông tại sao chỉ trong một đêm mà đất trời đảo lộn như vậy.
Xuân Lan và Thu Cúc nhìn tiểu chủ nhà mình tự hành hạ bản thân như vậy mà lòng đau như cắt, nhưng cũng lực bất tòng tâm.
Trong thời gian cấm túc nàng nghe tin Hoàng thượng đi tuần du trở về, mang theo một nữ t.ử tuyệt sắc tên gọi Mộ Hàn Yên và phong thẳng làm Uyển Tần.
Lòng nàng như bị d.a.o cứa, hóa ra... hắn chẳng phải bận rộn triều chính, cũng chẳng phải chỉ vì chuyện Thế t.ử Ninh Vương mà giận nàng, mà là trong lòng hắn sớm đã có người khác, sớm đã chán ghét nàng rồi.
Đau lòng, giận dữ, không cam tâm, chán nản... đủ loại cảm xúc đan xen gần như muốn nuốt chửng lấy nàng.
Chương 90: Ngoại truyện: Kiếp trước (Phần 6)
Sau khi được giải lệnh cấm túc, lần đầu tiên nàng gặp Mộ Hàn Yên trong buổi thỉnh an.
Người nữ t.ử đó đúng là đẹp, vẻ đẹp thanh lãnh thoát tục, như không vướng bụi trần, hoàn toàn khác biệt với nàng.
Một ngọn lửa ghen tuông không thể kiềm chế bùng cháy dữ dội trong lòng nàng. Kể từ đó phàm là gặp Mộ Hàn Yên, Tô Tô đều không kiểm soát được mà dùng những lời lẽ ác độc nhất để công kích cô ấy:
“Bộ đồ này của Uyển Tần muội muội trông có vẻ thanh đạm quá nhỉ, người ngoài không biết lại tưởng trong cung có ni cô tu hành nào mới tới đấy.”
“Nghe nói muội muội tinh thông y thuật sao? Vậy phải cẩn thận đấy nhé, đừng có dùng mấy cái tà thuật mà làm bẩn sự thanh tịnh của cung đình.”
“Suốt ngày bày ra cái bộ dạng thanh cao đó cho ai xem chứ? Bệ hạ chẳng qua chỉ là nhất thời thấy mới lạ, thích cái điểm khác biệt này của cô thôi!”
Trang Phi nhìn thấy cảnh đó thì vô cùng đắc ý, thậm chí còn âm thầm thêm dầu vào lửa để cái kẻ “mất trí” là Tô Tô đi đối phó với vị Uyển Tần đang đắc sủng mới này.
Sau này Trang Phi biết được Mộ Hàn Yên vậy mà lại mang thai, cảm giác khủng hoảng nảy sinh ngay lập tức.
Ả quyết định làm một mũi tên trúng hai đích: vừa có thể trừ khử được mối đe dọa tương lai, vừa có thể đem Tô Tô dìm xuống địa ngục hoàn toàn.
Ả sai người tìm loại bí d.ư.ợ.c Tây Nam tên “Như Mộng Lệnh” giao cho em gái mình là Ninh Vương phi, định mượn tay cô ta để làm Mộ Hàn Yên sảy t.h.a.i trong tiệc thưởng mai rồi đổ vấy cho Tô Tô.
Thế nhưng Ninh Vương phi tới phút ch.ót lại chùn bước, không muốn ra tay nữa.
Trang Phi không làm thì thôi đã làm thì làm tới cùng, đích thân sắp xếp cung nữ tâm phúc mang “Như Mộng Lệnh” trên người tìm cơ hội tiếp cận Mộ Hàn Yên.
Đồng thời lại lén lút đem phần hương liệu còn sót lại bỏ vào tủ áo của Tô Tô ở cung Trường Tín.
Lúc sự việc xảy ra Tô Tô vẫn còn đang chìm đắm trong nỗi đau đớn nghẹt thở do cái tin “Mộ Hàn Yên mang hoàng tự” mang lại.
Cái cảm giác đó giống như trên l.ồ.ng n.g.ự.c bị khoét một cái lỗ hổng lớn, gió lạnh cứ thế mà vù vù thổi vào.
Nàng còn chưa kịp sực tỉnh khỏi sự ngỡ ngàng và đau khổ ấy thì cơn bão dữ dội hơn đã ập tới trên đầu - tội danh mưu hại hoàng tự giống như một tảng đá khổng lồ bay tới đập cho nàng hoa mắt ch.óng mặt, trăm miệng khó bào chữa.
Nàng gần như đờ đẫn cả người, đến cả sự uất ức dường như cũng chậm mất nửa nhịp, nỗi oan ức tày trời cùng nỗi đau tim trước đó đan xen thành một mớ bòng bong khiến nàng không thể tổ chức nổi một lời biện bạch trọn vẹn.
Đúng lúc đang mụ mị như thế thì có tin báo Thái hậu đích thân tới cung Trường Tín.
Bà không hề bước chân vào trong, chỉ đứng ngoài cổng điện, gương mặt phượng nhuốm màu sương lạnh, ánh mắt nhìn Tô Tô đang quỳ dưới đất khóc lóc giống như nhìn một thứ bẩn thỉu.
“Tô Tô à!” Giọng nói của Thái hậu lạnh lùng và nghiêm khắc chưa từng có, mang theo một tia run rẩy do thất vọng tột độ: “Mưu hại hoàng tự, cái chuyện độc ác như thế này mà con cũng làm ra được sao! Bao nhiêu năm qua ta dạy dỗ con, vậy mà đến nửa chữ con cũng không lọt tai sao?!”
“Cô mẫu, không phải con làm đâu! Thật sự không phải Tô Tô làm mà, Người phải tin con chứ...” Tô Tô khóc không thành tiếng, vùng vẫy định bò lên phía trước.
“Câm miệng!”
Thái hậu quát lớn ngắt lời nàng, mỗi một chữ thốt ra đều như những chiếc đinh băng găm xuống: “Hoàng tự chính là giới hạn cuối cùng của ta, và cũng là giới hạn cuối cùng của hoàng gia này! Con hiện giờ đã tàn nhẫn tới mức này, chạm tới nghịch lân này thì không ai dung thứ nổi cho con đâu! Kể từ nay về sau con sống hay c.h.ế.t ta không thèm đoái hoài tới nửa phân nữa - con tự giải quyết đi!”
“Cô mẫu!” Tô Tô vươn tay ra định túm lấy vạt áo Thái hậu như hồi nhỏ để cầu xin sự xót thương của bà, nhưng nàng chỉ chộp được một khoảng không lạnh thấu xương.
Thái hậu liếc nhìn nàng một lần cuối, ánh mắt ấy không còn chút ôn tình nào nữa, chỉ còn lại sự chán ghét và quyết tuyệt hoàn toàn, từ kẽ răng nặn ra vẫn là hai chữ đó: “Hồ đồ!”
Nói xong bà dứt khoát quay người, tà áo phượng quét trên đất, không để lại lấy một tia quyến luyến.
Tô Tô nằm gục trên nền đất lạnh lẽo, nhìn theo bóng lưng biến mất không một chút nể tình ở cuối con đường cung kia mà chỉ thấy chỗ dựa cuối cùng trên đời đã sụp đổ tan tành trước mắt nàng, hóa thành tro bụi.
Nàng không còn chống đỡ nổi nữa, phục xuống đất khóc rống lên, tiếng khóc thê lương tuyệt vọng vang vọng mãi giữa căn cung Trường Tín lạnh lẽo u uất.
Sự việc liên quan đến hoàng tự là chuyện không hề nhỏ, nhất định phải đưa ra một lời giải thích với tiền triều hậu cung.
