Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 146.
Cập nhật lúc: 06/03/2026 21:17
Bên trong Ngự thư phòng bóng nến lay động. Cha con nhà họ Tô đem toàn bộ những manh mối điều tra bí mật được về sự cấu kết giữa Trang phủ và nội bộ Tô gia dâng lên hết, trùng khớp hoàn toàn với những tội chứng về phủ Thái phó mà Hoàng thượng đang nắm giữ.
Sau một hồi bàn bạc bí mật, họ đã định ra kế sách dẫn xà xuất động.
Để làm tê liệt Trang Thái phó, Lịch Thiên Triệt giả vờ thuận theo ý lão, dùng tội danh “thông địch phản quốc” để tống giam cha con Tô Mộc Phong vào ngục, thực chất là âm thầm lệnh cho Dạ Ảnh tăng cường thu thập bằng chứng thép về việc Thái phó kết đảng mưu lợi riêng, vu oan giá họa cho cung phi, thậm chí có khả năng cấu kết với ngoại địch.
Trang Phi nghe tin Lịch Thiên Triệt vẫn còn nhớ mong Tô Tô thì tâm địa g.i.ế.c người càng nồng nàn hơn.
Ả không thể đợi thêm được nữa, nhất định phải nhân lúc Tô Tô đang ở lãnh cung và nhà họ Tô ngã đài mà hoàn toàn thanh toán sạch sẽ cái chướng ngại vật trên đầu quả tim này!
Ả liều lĩnh làm giả một đạo thánh chỉ ban cái c.h.ế.t.
Ngày hôm đó Mộ Hàn Yên đi tới Ngự thư phòng định hỏi Lịch Thiên Triệt về tình hình gần đây của Bùi Huyền, thì từ xa nhìn thấy Trang Phi tay cầm một đạo thánh chỉ màu vàng rực rỡ, dắt theo tâm phúc Nghênh Xuân đang vội vã đi về hướng lãnh cung.
Lòng nàng thắt lại, linh cảm có chuyện chẳng lành nên lập tức tăng tốc chạy tới Ngự thư phòng.
Tháng ngày ở lãnh cung sớm đã mài mòn sạch bóng vẻ rực rỡ năm xưa của Tô Tô, nàng hiện giờ thân hình gầy gò trơ xương, mặt mày lấm lem.
Cảnh tượng Thu Cúc c.h.ế.t t.h.ả.m trước mắt đêm đêm đều hiện về trong giấc mộng, Xuân Lan thì vào ngày nàng bị áp giải vào lãnh cung đã bị lôi tới Thận Hình Ty, đến nay sống c.h.ế.t chưa rõ.
Đám cung nhân giỏi nhất trò thấy gió chiều nào xoay chiều nấy, cơm nước quần áo của nàng bị cắt xén sạch sành sanh, suốt ngày chịu cảnh đói rét, bệnh tật hành hạ, nàng chỉ biết đào chút rễ cỏ vỏ cây để gượng ép lấp đầy bụng.
Duy chỉ có Tiểu An T.ử vì nhớ ơn cũ mà thỉnh thoảng tìm cách lén lút gửi chút cơm nước tới, nhờ đó nàng mới có thể thoi thóp sống qua ngày.
Xung quanh là tiếng la thét và khóc lóc của những vị điên phi bị khép tội từ triều đại trước suốt ngày đêm không nghỉ, giống như loài dòi bám xương mà gặm nhấm chút thần trí còn sót lại của nàng.
Giữa nỗi tuyệt vọng vô bờ bến này nàng chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: tại sao chính mình lại rơi vào kết cục thế này?
Ngày hôm đó nàng vì bệnh rốt cuộc không chống đỡ nổi nữa, ngã quỵ xuống nền đất lạnh lẽo, ý thức mịt mờ, chỉ thấy quanh thân lạnh ngắt như thể sinh mệnh đang từng chút một trôi đi.
Có lẽ... cứ thế mà c.h.ế.t đi cũng tốt...
Ngay lúc nàng đang hấp hối thì cánh cửa lãnh cung đổ nát bị đạp tung phát ra tiếng “rầm”. Trang Phi tay cầm “thánh chỉ”, giữa một đám thái giám vây quanh bước vào với vẻ mặt nghênh ngang đắc ý.
“Lôi con tội phụ đó lại đây!” Trang Phi lạnh giọng ra lệnh.
Hai bà v.ú to khỏe như bò thô bạo lôi Tô Tô đang thoi thóp ra giữa sân, cưỡng ép nàng quỳ trên lớp tuyết đọng lạnh lẽo.
Trang Thù Ninh mở cuộn thánh chỉ giả kia ra, dõng dạc nói: “Tội phụ họ Tô phẩm hạnh thấp hèn, mưu hại hoàng tự, tội không thể tha! Hoàng thượng nhân đức ban cho ngươi toàn thây, đặc biệt ban thưởng một ly rượu độc, lập tức thi hành án!”
Tô Tô nỗ lực nhướng đôi mi mắt nặng trĩu lên nhìn cuộn trục màu vàng rực rỡ kia, nàng liên tục lắc đầu, đôi môi khô nẻ mấp máy: “Không... không thể nào... anh ấy sẽ không... tôi muốn gặp Hoàng thượng...”
Nàng không tin người đàn ông cùng lớn lên từ nhỏ, từng trao cho nàng vô số sự ôn tồn kia lại có thể nhẫn tâm đến mức này.
Trang Phi cười dữ tợn, ngồi xổm xuống dùng sức bóp c.h.ặ.t lấy cằm nàng: “Con tiện nhân! Đến c.h.ế.t rồi mà còn ảo tưởng! Cha anh ngươi thông đồng phản quốc đã vào đại lao rồi, không lâu nữa sẽ bị c.h.é.m đầu! Hoàng thượng hận cái nhà họ Tô các người thấu xương, làm sao chịu gặp ngươi nữa chứ? Hãy ngoan ngoãn uống hết ly rượu này đi để bớt phải chịu khổ cực!”
Tô Tô liều mạng vùng vẫy, nước mắt hòa cùng nước tuyết làm mờ tầm mắt nàng.
Trang Phi hết kiên nhẫn, nháy mắt với bà v.ú một cái.
Bà v.ú tiến lên đè c.h.ặ.t lấy Tô Tô, Trang Phi bóp mở miệng nàng ra. Đích thân ả cầm ly rượu độc kia mạnh bạo đổ thẳng vào cổ họng nàng!
Chất lỏng cay nồng nóng rực tràn vào phổi, Tô Tô ho sặc sụa dữ dội, cơ thể đau đớn co quắp lại.
Nàng đổ gục trên nền tuyết lạnh lẽo, ánh mắt tán loạn nhìn lên bầu trời xám xịt, m.á.u tươi rỉ ra từ khóe môi, nhuộm đỏ lớp tuyết trắng dưới thân.
Kiếp này cả một đời hoang đường, nếu có kiếp sau... nếu có kiếp sau... em tuyệt đối không muốn yêu anh thêm lần nào nữa...
Trang Phi mãn nguyện nhìn dáng vẻ đau đớn của nàng, trên mặt treo nụ cười tàn nhẫn.
Đúng lúc này tâm phúc của ả là Nghênh Xuân hối hả chạy tới, thần sắc hoảng loạn thầm thì vào tai ả: “Nương nương! Không xong rồi! Hoàng thượng... Hoàng thượng đang đi về phía lãnh cung này! Hình như là đã biết chuyện rồi! Chúng ta mau chạy thôi! Nếu để Bệ hạ bắt gặp thì đại sự hỏng bét!”
Trang Phi sắc mặt thay đổi đột ngột. Hắn quả nhiên... rốt cuộc vẫn không buông bỏ được con tiện nhân này! Vậy mà lại tới nhanh như vậy!
Ả căm hận liếc nhìn Tô Tô đang hơi thở thoi thóp dưới đất một cái, nhổ một ngụm nước bọt: “Con tiện nhân!” Nói đoạn ả vội vàng dắt người theo cửa sau lãnh cung chạy trốn mất hút.
Gió tuyết ngày một lớn hơn, lạnh lùng bao phủ lấy mảnh đất bẩn thỉu này, và cũng dần che lấp đi nhịp thở mỏng manh cùng những giọt lệ chưa kịp cạn của Tô Tô.
Chương 91: Ngoại truyện: Phía ngoài cung tường (Phần 1)
Bên trong điện phụ của Thần Vũ Môn, ánh mặt trời nhích từng chút một về phía Tây, đổ bóng những khung cửa sổ dài trên nền gạch xanh.
Tô Tô ngồi ngay ngắn trên đôn thêu, đầu ngón tay vô thức mân mê họa tiết cành quấn quanh cửa tay áo, một canh giờ trọn vẹn đã trôi qua.
An Đức Khang nói đi một lát sẽ về, nhưng đến giờ vẫn biệt vô âm tín.
Phía ngoài điện loáng thoáng truyền tới tiếng kẹt cửa cung mở ra, xen lẫn tiếng bước chân vụn vặt và tiếng thì thầm. Đó là những cung nữ lớn tuổi được phóng thích hôm nay, họ đang lần lượt đi qua Thần Vũ Môn để rời khỏi tòa cung thành đã giam hãm họ nửa đời người.
Mỗi đợt âm thanh vang lên đều như một chiếc b.úa nhỏ, gõ nhẹ vào sợi dây thần kinh căng cứng của Tô Tô.
Xuân Lan bất an nhích bước chân, hạ thấp giọng nói: “Tiểu chủ, An công công đi lâu như vậy... liệu có biến cố gì không ạ?”
Thu Cúc cũng sát lại gần hơn, đôi mày nhíu c.h.ặ.t: “Nô tì vừa rồi lén nhìn qua khe cửa, thấy cung nữ đi ra hết đợt này đến đợt khác, cứ tiếp tục đợi thế này thì hôm nay e là...”
Tô Tô đột ngột đứng dậy.
Không thể đợi thêm được nữa.
