Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 50.
Cập nhật lúc: 06/03/2026 19:38
Trên đường về, Xuân Lan thận trọng nhìn Tô Tô đang im hơi lặng tiếng. Trong đầu Tô Tô liên tục vang vọng những lời ám chỉ đầy ác ý của Trang Phi - “những kẻ không ưa cha mẹ anh trai ngươi”, “bên cạnh ngươi chưa bao giờ sạch sẽ”, cũng như lời nguyền rủa điên cuồng về việc cha ả sẽ trả thù cho ả.
Trang Phi tuy không nói rõ, nhưng câu “bên cạnh ngươi chưa bao giờ sạch sẽ” rõ ràng đã xác nhận nỗi lo thầm kín bấy lâu nay của nàng - bên trong Tô gia, quả thực có kẻ câu kết với người ngoài.
Chỉ là, kẻ đó rốt cuộc là ai? Là những vị trưởng lão trong tộc luôn bất mãn việc cha cưới mẹ, lại chê anh trai không chịu bám gót quyền quý? Hay là… đôi vợ chồng Nhị phòng trông có vẻ an phận nhưng thực chất luôn nhòm ngó địa vị của Đại phòng? Hơi lạnh một lần nữa lan tỏa từ đáy lòng. Nàng phải nhanh ch.óng nhắc nhở cha âm thầm thanh lọc gia môn.
Thế nhưng, điều khiến nàng kinh hãi hơn cả hiểm họa nội bộ chính là ánh mắt chắc nịch của Trang Phi khi nhắc đến cha ả. Cha ả khi còn đương chức Thái phó đã gây dựng thế lực trong triều nhiều năm, môn sinh cũ rải rác khắp nơi. Nếu ông ta thực sự dốc toàn lực báo thù cho con gái, chắc chắn sẽ không chỉ giới hạn ở những cuộc đấu đá nơi hậu cung.
Vụ án oan tày đình “thông địch phản quốc” hãm hại cha anh kiếp trước, liệu có bàn tay nhúng vào của nhà họ Trang hay không? Đây mới chính là nỗi sợ hãi sâu sắc nhất của nàng. Nếu thực sự như vậy, thì sự trả thù đến từ nhà họ Trang e là vẫn sẽ tiếp tục.
Chương 31: Khao khát bị đè nén bấy lâu
Trở về cung Vĩnh Thọ, trong điện nến thắp sáng trưng, hơi ấm tràn ngập xua tan cái lạnh lẽo của đêm tối, cũng phần nào làm dịu đi sự kinh hoàng và rối bời trong lòng Tô Tô.
Nàng cởi bỏ lớp áo ngoài hơi thấm sương đêm, để Xuân Lan hầu hạ thay sang thường phục thoải mái, rồi ngồi xuống đoản tháp cạnh cửa sổ. Lúc này nàng mới cảm thấy sợi dây thần kinh căng thẳng được thả lỏng đôi chút.
“Xuân Lan,” nàng bưng chén trà an thần mà Thu Cúc vừa dâng lên, nhấp một ngụm rồi hỏi: “Bức thư gửi về phủ ngày hôm qua đã đảm bảo gửi đi được chưa?”
Xuân Lan vội khom người đáp: “Nương nương yên tâm, thư đã giao cho Tiểu An Tử, hắn tìm được đường dây tuyệt đối tin cậy, ngày mai sẽ chuyển ra khỏi cung. Tính toán thời gian thì chiều mai lão gia chắc chắn sẽ nhận được.”
Tô Tô nghe vậy, trong lòng hơi an tâm. Cha nàng là người cẩn trọng, khi xem thư chắc chắn sẽ hiểu ẩn ý của nàng mà bắt tay vào thanh tra trong phủ.
Xử lý xong việc nhà, một gánh nặng trong lòng tạm thời được trút bỏ, nhưng một nỗi lo khác lại ập đến.
Tô Tô trầm ngâm một lát, thấp giọng dặn dò Xuân Lan: “Cung Vĩnh Thọ không giống như cung Trường Tín, cây to đón gió lớn, đám cung nhân thái giám mới được điều đến này lai lịch chưa chắc đã sạch sẽ. Em và Thu Cúc phải cẩn thận, âm thầm điều tra kỹ nguồn gốc bối cảnh và mối liên hệ của bọn họ với các cung khác.”
“Vâng, nương nương, nô tì đã rõ.” Xuân Lan nghiêm nét mặt, trịnh trọng nhận lời.
Sắp xếp xong xuôi, chẳng mấy chốc đã đến giờ dùng bữa tối. Gian bếp nhỏ của cung Vĩnh Thọ sớm đã chuẩn bị những món ăn phong phú, chiểu theo định mức của Quý phi, có tới hơn mười món.
Súp yến sào gà xé hương vị đậm đà, măng mùa đông xào lát ngọc lan giòn ngọt, thịt anh đào màu đỏ rực như đá quý, hải sâm xào hành mềm dẻo, cá cháy hấp giữ trọn vị tươi nguyên, cùng với các loại rau xanh theo mùa và vài món điểm tâm tinh tế.
Tô Tô vừa cầm đũa bạc lên, bên ngoài điện đột nhiên truyền đến tiếng thông báo có phần gấp gáp của thái giám: “Hoàng thượng giá đáo!”
Bàn tay cầm đũa của Tô Tô hơi khựng lại, trong lòng kinh ngạc. Kể từ khi nàng bị đày đến cung Trường Tín, Lịch Thiên Triệt chưa từng triệu kiến nàng, nói chi đến việc đột ngột ghé thăm không báo trước thế này.
Nàng nhanh ch.óng đứng dậy, chỉnh đốn lại vạt áo, nén lại sự hoảng loạn trong lòng để ra cửa điện nghênh đón.
Lịch Thiên Triệt sải bước đi vào, hơi thở vẫn còn vương chút se lạnh của đêm xuân. Ánh mắt hắn quét qua bàn thức ăn chưa động tới, rồi dừng lại trên người Tô Tô đang cung kính cúi đầu.
“Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng.” Tô Tô hành lễ đúng quy củ.
“Bình thân.” Giọng Lịch Thiên Triệt không nghe ra cảm xúc: “Quý phi đã dùng bữa tối chưa?”
“Bẩm Hoàng thượng, thần thiếp đang chuẩn bị dùng.” Tô Tô rủ mắt đáp lời.
“Trẫm cũng chưa dùng.” Lịch Thiên Triệt thản nhiên nói, giọng điệu tự nhiên như thể đang kể một chuyện vô cùng bình thường.
Tô Tô hiểu ngay ý hắn là muốn dùng bữa tại đây. Nàng khẽ cụp mi, giọng điệu cung kính nhưng ẩn chứa một sự từ chối khó nhận ra: “Hoàng thượng giá lâm đột ngột, thần thiếp chưa kịp chuẩn bị chu toàn, e là sẽ làm chậm trễ thánh giá...”
“Không sao.” Lịch Thiên Triệt không đợi nàng nói hết đã ngắt lời. Giọng hắn tuy nhạt nhưng mang theo ý vị không cho phép chối từ, rồi hắn ngồi xuống bàn.
Lời này thốt ra coi như đã định đoạt. Mọi lời thoái thác chưa nói hết của Tô Tô đều nghẹn lại nơi cổ họng. Nàng không nói thêm nữa, chỉ theo lễ ngồi xuống bên cạnh hắn, sai cung nhân thêm bát đũa và gắp thức ăn hầu hạ: “Hoàng thượng mời dùng.”
Bữa tối diễn ra trong một sự im lặng gần như đông đặc. Tô Tô giữ đúng quy tắc “lúc ăn không nói chuyện”, lặng lẽ dùng bữa với động tác tao nhã, nhưng không còn dáng vẻ sống động như trước đây khi còn ở bên cạnh hắn, lúc thì nhận xét món ăn, lúc thì kể chuyện vui trong cung nữa.
Nàng thậm chí cảm thấy, ngay cả bàn thức ăn mỹ vị này, vì sự hiện diện của hắn mà dường như cũng mất đi vài phần hương vị.
Lịch Thiên Triệt cũng im lặng dùng bữa, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại lướt qua người phụ nữ đang im lặng quá mức đối diện.
