Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 56.

Cập nhật lúc: 06/03/2026 19:40

Cô gái chỉnh lại xiêm y có chút xộc xệch, nhẹ nhàng vén mũ che mặt ra, lộ ra một gương mặt thanh lệ thoát tục. Cô khoảng chừng mười sáu mười bảy tuổi, đôi mày như núi xa, đôi mắt như nước mùa thu. Tuy không rực rỡ kiêu sa như Tô Tô nhưng lại có một khí chất ôn nhu hiền thục riêng biệt, giống như nhành lan trong thung lũng, khiến người ta nhìn qua là khó quên.

Tô Kỷ Chi không khỏi ngẩn người. Anh đã gặp không ít mỹ nhân, nhưng hiếm thấy ai có vẻ đẹp tự nhiên thanh khiết như thế này.

“Nếu không có công t.ử ra tay tương trợ, tiểu nữ hôm nay e là khó thoát kiếp nạn.” Cô gái hành lễ một cái. Nhớ lại cảnh hiểm nghèo vừa rồi cô vẫn còn sợ hãi. Thầm nghĩ hôm nay vì muốn đi cầu phúc cho anh trai nên mới đến vội vã, không kịp mang theo nhiều thị vệ, không ngờ lại thực sự gặp phải phường cuồng đồ thế này. May mà gặp được vị công t.ử này. Đôi gò má cô hơi ửng hồng, vừa là do sợ hãi vừa là do cảm kích: “Chẳng hay quý tính đại danh của công t.ử là gì? Sau này tiểu nữ nhất định sẽ trọng tạ.”

Lúc này Tô Kỷ Chi mới sực tỉnh, chắp tay đáp lễ: “Tại hạ là Tô Kỷ Chi, thấy chuyện bất bình rút đao tương trợ thôi, cô nương không cần để tâm.” Anh khựng lại một chút rồi hỏi: “Xem ra cô nương không giống người nhà bình thường, sao lại một mình ở đây?”

Cô gái mỉm cười nhẹ: “Tiểu nữ họ Bùi, tên Vân Tịch. Hôm nay vốn định đến am Quan Âm ngoài thành cầu phúc cho anh trai, không ngờ trên đường về lại gặp chuyện thế này.”

“Họ Bùi?” Tô Kỷ Chi trong lòng xao động: “Chẳng lẽ là... của Bùi Huyền Bùi tướng quân...”

“Chính là anh trai tiểu nữ.” Bùi Vân Tịch gật đầu, ánh mắt thoáng qua một nỗi lo lắng không thể che giấu: “Anh trai tiểu nữ quanh năm trấn thủ biên cương. Lần này Tây Nam đại thắng, đại quân khải hoàn nhưng duy chỉ có anh ấy là không thấy về... Trong kinh chỉ còn mình tiểu nữ, lòng thực không yên nên mới muốn đến đây cầu xin Bồ Tát phù hộ cho anh ấy sớm ngày bình an trở về.”

Tô Kỷ Chi nghe vậy, trong lòng không khỏi nảy sinh vài phần xót thương. Anh sớm đã nghe nói nhà họ Bùi đời đời trung liệt, giờ chỉ còn Bùi Huyền và cô em gái này nương tựa lẫn nhau. Nghĩ đến em gái mình trong cung dẫu sao vẫn còn có sự chăm sóc của anh, mà vị Bùi tiểu thư này lại cô độc một mình giữa kinh thành, anh vô thức quan tâm cô thêm vài phần.

“Trời không còn sớm nữa, Bùi tiểu thư nếu không chê, để tại hạ hộ tống cô về phủ nhé.” Tô Kỷ Chi ôn tồn nói.

Bùi Vân Tịch ngước mắt nhìn anh, thấy ánh mắt anh chân thành không giống kẻ xấu liền khẽ gật đầu: “Vậy làm phiền Tô công t.ử rồi.”

Trên đường đi, hai người ngồi cạnh nhau trong xe ngựa. Bùi Vân Tịch thỉnh thoảng liếc nhìn người đàn ông khôi ngô bên cạnh. Thấy anh mày mắt sáng sủa, phong thái thanh tú, lúc ra tay cứu người thì dứt khoát quyết liệt, lúc ngồi yên thế này lại có một khí chất trầm ổn khác biệt, khiến tim cô vô thức đập nhanh hơn vài phần.

Cô từ nhỏ đã lớn lên ở biên cương cùng cha anh, đã quen nhìn dáng vẻ hào sảng của những nam nhi nơi sa trường. Sau khi về kinh, những công t.ử văn nhã cô gặp thì nhiều nhưng hiếm thấy ai hòa quyện được vẻ anh vũ và thanh quý như người này.

Mà Tô Kỷ Chi cũng đang âm thầm quan sát vị Bùi tiểu thư này. Thấy cô nói năng đúng mực, cử chỉ nhã nhặn, tuy xuất thân tướng môn nhưng không hề có chút kiêu căng, ngược lại có một sự ôn nhu và kiên cường hiếm thấy. Nghĩ đến việc cô một mình chống đỡ môn đình giữa kinh thành, lòng anh càng thêm khâm phục.

Khi đưa Bùi Vân Tịch tới trước cửa Bùi phủ thì mặt trời đã lặn xuống núi. Cửa nhà họ Bùi quạnh quẽ, tương phản rõ rệt với sự nhộn nhịp ngựa xe như nước của Tô phủ mấy ngày qua.

“Hôm nay đa tạ Tô công t.ử.” Bùi Vân Tịch dừng bước trước cửa phủ, cúi mình hành lễ, đôi gò má dưới ánh hoàng hôn càng thêm ửng hồng.

Tô Kỷ Chi nhận ra sự thẹn thùng của cô, ôn tồn nói: “Bùi tiểu thư khách khí rồi. Kinh thành tuy là dưới chân thiên t.ử nhưng cũng khó tránh khỏi phường tiểu nhân, sau này ra ngoài cô nên mang theo nhiều nhân thủ hơn.”

Bùi Vân Tịch khẽ gật đầu: “Xin ghi nhớ giáo huấn của công t.ử.”

Nhìn theo Bùi Vân Tịch vào trong cửa phủ, Tô Kỷ Chi lúc này mới xoay người rời đi. Không hiểu vì sao, kể từ đó bóng dáng của Bùi tiểu thư đã để lại một dấu ấn rõ nét trong lòng anh.

Trở về Tô phủ, Tô Kỷ Chi đi thẳng tới thư phòng của cha, báo cáo tỉ mỉ những gì mình thấy ở chùa Pháp Vân, chuyện giữa Tô Lâm Nguyệt và Trang Tắc Đống.

“Cái gì?!” Tô Mộc Phong nghe xong nổi trận lôi đình, đập mạnh xuống bàn: “Cái thứ không biết liêm sỉ này! Dám cùng thằng nhóc nhà họ Trang làm chuyện đồi bại ở nơi thanh tịnh cửa Phật!”

Ông tức giận đi đi lại lại trong thư phòng: “Giờ Hoàng thượng đã thất vọng với nhà họ Trang, Trang Sĩ Kiệt lão già đó lại càng hận Tô gia chúng ta thấu xương. Đám ngu ngốc ở Nhị phòng không nghĩ cách bảo toàn gia tộc, trái lại còn cấu kết với địch, định kéo cả Tô gia xuống nước hay sao!”

Tô Kỷ Chi trầm giọng: “Cha bớt giận. Theo con thấy, Trang Tắc Đống tiếp cận Lâm Nguyệt chắc chắn là có mưu đồ khác.”

“Con nói đúng!” Tô Mộc Phong cười lạnh: “Con cáo già Trang Sĩ Kiệt đó nhất định muốn lợi dụng Nhị phòng để đối phó với chúng ta. Con tiếp tục sai người giám sát c.h.ặ.t chẽ, ta muốn xem xem bọn chúng còn định giở trò gì nữa!”

Cùng lúc Tô Kỷ Chi đang báo cáo với cha, thì trong phòng thiền ở chùa Pháp Vân, Tô Lâm Nguyệt đang tựa vào lòng Trang Tắc Đống, cơ thể đau nhức, mặt đầy thẹn thùng.

“Trang lang,” cô ta khẽ nói, “chàng đã hứa với thiếp, ngày mai sẽ tới cầu hôn, không được nuốt lời đâu đấy.”

Trang Tắc Đống mơn trớn mái tóc cô ta, trong mắt lóe lên tia sáng tính toán: “Yên tâm, ta đã hứa với nàng thì chắc chắn sẽ làm được. Tuy nhiên...”

Hắn đổi giọng, lấy từ trong lòng ra một bức thư: “Trước khi cầu hôn, còn một việc cần nàng giúp đỡ.”

Tô Lâm Nguyệt ngẩng đầu lên, thắc mắc nhìn hắn.

“Đây là do cha ta bảo chuyển giao.” Trang Tắc Đống nhét bức thư vào tay cô ta, “Nàng hãy tìm cách đặt bức thư này vào trong thư phòng của bác nàng.”

Sắc mặt Tô Lâm Nguyệt hơi thay đổi: “Chuyện này... chuyện này là sao?”

Trang Tắc Đống cười khẽ: “Chẳng qua là vài chuyện nhỏ trên triều đình thôi. Bác nàng gần đây có chút hiểu lầm với cha ta, bức thư này có thể hóa giải mâu thuẫn giữa họ. Đợi họ hòa hảo rồi thì hôn sự của chúng ta chẳng phải càng thêm danh chính ngôn thuận sao?”

Tô Lâm Nguyệt do dự một lát, rốt cuộc cũng nhận lấy bức thư: “Vậy... thiếp sẽ tìm cách.”

Trang Tắc Đống mỉm cười hài lòng, đặt một nụ hôn lên trán cô ta: “Thế mới ngoan. Đợi chuyện thành công, ta chắc chắn sẽ rước nàng về nhà thật vẻ vang.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.