Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 85.

Cập nhật lúc: 06/03/2026 19:47

Nhắc tới chuyện này, trên mặt Tô Kỷ Chi lộ ra nụ cười, anh nắm ngược lại tay em gái, ôn tồn nói: “Đừng lo lắng, anh đã xin Hoàng thượng ban chỉ hôn rồi, Hoàng thượng cũng đã đồng ý.”

“Cái gì?” Tô Tô ngơ ngác: “Hoàng thượng Người... đồng ý rồi sao?” Chuyện này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của nàng.

Tô Kỷ Chi gật đầu, sau đó giải thích: “Hơn nữa, chuyện này vốn là một sự hiểu lầm, là do Bùi tướng quân nhờ Hoàng thượng phối hợp diễn một vở kịch, mục đích là muốn thử lòng anh xem đối với Vân Tịch có chân tình hay không. Hoàng thượng vừa nghe thấy anh và cha định từ quan là đã đem toàn bộ sự thật nói cho anh biết rồi.” Anh nhìn em gái, giọng điệu khẩn thiết: “Hoàng thượng sợ em vì chuyện này mà nổi giận, hiểu lầm Người, nên đặc biệt bảo anh nhanh ch.óng tới đây để giải thích rõ ràng với em.”

Tô Tô nghe xong liền im lặng một lát, khóe môi hiện lên một nụ cười khổ cực nhạt, mang theo vẻ bình thản nhìn thấu thế thái nhân tình: “Chuyện... thực sự đơn giản như vậy sao? E là Hoàng thượng sau khi cân nhắc triều cục mới đưa ra quyết định này thì có.” Nàng đã trải qua mọi chuyện ở kiếp trước, không còn là cô gái dễ dàng tin vào “chân tình” của đế vương nữa.

Tô Kỷ Chi nhìn thần sắc này của em gái mà lòng hơi đau nhói, định nói thêm thì nghe giọng Tô Tô hơi căng thẳng, truy hỏi: “Anh trai, anh vừa nói... Hoàng thượng nghe tin anh và cha định từ quan sao? Chuyện này là thế nào?” Nàng nhạy bén bắt được mấu chốt trong lời nói lúc nãy.

Tô Kỷ Chi không ngờ em gái tâm tư lại tinh tế đến thế, đành nói vắn tắt: “Là do anh và cha suy nghĩ không chu toàn, sợ nhà họ Tô và họ Bùi liên minh sẽ khiến Thánh tâm nghi kỵ, liên lụy tới em, nên mới muốn dùng cách này để bày tỏ lòng thành, tuyệt không có ý khác. Nhưng Hoàng thượng không đồng ý, trái lại còn...”

“Người vậy mà ép các anh tới mức này sao?!” Tô Tô đột ngột ngắt lời anh, sắc mặt hơi trắng bệch, trong mắt trào dâng sự chấn động, sợ hãi cùng cơn giận không thể kiềm chế. Nàng mạnh tay nắm lấy cánh tay Tô Kỷ Chi, đầu ngón tay vì dùng lực mà trắng bệch: “Vì thuật cân bằng của Người mà muốn bắt nhà họ Tô ta tự c.h.ặ.t đứt tay chân, để cha cả đời tâm huyết đổ sông đổ biển, để tiền đồ của anh phải dừng lại đột ngột sao? Người...” Cổ họng nàng nghẹn đắng, những lời trách móc phía sau khi chạm vào ánh mắt lo lắng của anh trai thì khựng lại.

Tô Kỷ Chi nắm lấy bàn tay hơi lạnh của em gái, giọng điệu trầm ổn chắc chắn: “Tô Tô, em bình tĩnh chút đã, nghe anh nói này. Chuyện từ quan là quyết định sau khi anh và cha đã suy nghĩ kỹ, không phải do Hoàng thượng ép buộc. Trái lại, Hoàng thượng khi nghe tin đã cực kỳ chấn động, lập tức đứng bật dậy khỏi ngai vàng, lời lẽ gấp gáp phủ nhận, liên tục nói chúng ta là rường cột của triều đình, Người cần nhà họ Tô nên tuyệt đối không có lý gì để chuẩn tấu.”

Anh nhìn vào đôi mắt còn bán tín bán nghi của nàng, tiếp tục ôn tồn: “Anh nhìn ra được, sự nôn nóng của Hoàng thượng lúc đó không giống giả vờ. Người thực sự quan tâm đến cảm nhận của em, sợ em vì chuyện này mà nảy sinh ngăn cách với Người, nên mới vội vàng đem ngọn ngành chuyện Bùi tướng quân thiết kế thử lòng kể hết ra, còn đặc biệt bảo anh tới ngay để giải thích rõ với em. Nếu không đặt em trong lòng, bậc quân vương một nước hà tất phải làm vậy?”

Cơ thể căng cứng của Tô Tô hơi thả lỏng, lực đạo nắm tay anh trai cũng nới lỏng đi đôi chút, nhưng sự nghi hoặc trong mắt vẫn chưa tan, hóa thành một tiếng thì thầm run rẩy: “Lòng đế vương sâu tựa biển. Em không nhìn thấu, cũng không dám tin hoàn toàn.”

Nàng khựng lại một lát, cố gắng bình ổn nhịp thở dồn dập, cưỡng ép đè nén cảm xúc đang cuộn trào xuống, khi nhìn anh trai lần nữa, trong mắt là sự dựa dẫm và tin tưởng thuần khiết sau khi đã rũ bỏ mọi lớp ngụy trang: “Nhưng những lời anh nói, em tin.” Tô Kỷ Chi lòng thấy xót xa, đưa tay véo nhẹ gò má mềm mại của nàng giống như lúc nàng chưa đi lấy chồng: “Tô Tô của anh, nếu ở trong cung này thực sự sống không vui thì nhất định không được giấu anh. Hãy nhớ kỹ, anh dẫu có phải liều mạng cũng sẽ đưa em rời khỏi nơi này.”

“Đau đấy ạ!” Tô Tô giả vờ kêu đau, mỉm cười kéo tay anh xuống nắm trong lòng bàn tay: “Anh yên tâm đi, em ở trong cung mọi sự đều ổn, thật đấy.” Nàng không dây dưa với chủ đề này nữa, chuyển sang hỏi han: “Đúng rồi anh trai, cha và mẹ ở nhà vẫn khỏe chứ ạ?”

Nhắc tới gia đình, thần sắc Tô Kỷ Chi nhẹ nhõm hẳn đi: “Kể từ sau khi chia gia sản với nhị thúc, cuộc sống hiện giờ trái lại còn thuận lòng hơn trước nhiều. Sau khi cha thăng quan cách đây ít lâu, những vị trưởng lão kia giờ cũng không dám như trước đây hễ chút là tới chỉ tay năm ngón, can thiệp vào việc nhà chúng ta nữa.”

Anh khựng lại một chút, giọng điệu mang theo chút khoái ý: “Còn cả Tô Lâm Nguyệt kia nữa, hai tháng trước đã bị trưởng lão làm chủ gả cho một vị thương nhân ở phương Nam rồi, đường xá xa xôi, sau này e là khó mà về kinh được nữa. Cô ta lúc đầu còn dâm tâm ảo tưởng muốn vào cung thay thế vị trí của em, giờ như thế này cũng coi như tự làm tự chịu, trút được giận cho em rồi.”

Tô Tô nghe vậy chỉ cười nhạt, cứ như đang nghe chuyện của người dưng: “Cô ta ấy à, em chưa bao giờ để trong lòng cả. Cô ta sống tốt hay không đều chẳng can hệ gì tới em.” Thứ nàng quan tâm hơn là chuyện khác, nàng đưa mắt lấp lánh nhìn anh trai: “Đúng rồi anh trai, anh... thực sự thích vị Bùi cô nương đó sao? Lần trước cô ấy tới cung Vĩnh Thọ gặp em, trông tính tình ôn nhu, cử chỉ đúng mực, là người tốt đấy ạ. Nếu chị dâu là người như thế thì em rất thích.”

Tô Kỷ Chi bị em gái trêu chọc thì vành tai hơi đỏ, nhưng đáy mắt lại lan tỏa ý cười dịu dàng: “Cái con bé này, còn chưa thành hôn mà đã gọi chị dâu rồi sao? Thật không có quy củ.” Giọng anh đầy vẻ nuông chiều: “Đợi sau này thành hôn rồi, anh nhất định thường xuyên bảo cô ấy đưa thẻ bài vào cung để nói chuyện giải khuây cho em, có được không?”

“Tự nhiên là tốt rồi!” Tô Tô cười đến mức mắt cong cong: “Vậy em sẽ đợi đấy nhé.”

Hai anh em lại trò chuyện tâm tình rất lâu, kể những việc vặt trong nhà, những chuyện vui hồi nhỏ, dường như có nói mãi cũng không hết chuyện. Tô Tô giữ anh trai lại dùng cơm trưa, mãi tới khi mặt trời chếch bóng Tây, Tô Kỷ Chi mới buộc phải cáo từ rời đi.

Trước lúc đi, Tô Tô lấy ra một cái túi thơm đã thêu xong từ trước, đưa vào tay Tô Kỷ Chi. Cái túi thơm ấy có màu xanh của bầu trời sau cơn mưa, bên trên dùng chỉ tơ xanh nhiều sắc độ thêu vài nhành trúc xanh, thẳng tắp thanh nhã, bên cạnh còn đính thêm một chữ An nhỏ xíu.

“Anh trai, cái này... vốn định tặng anh để mừng chuyện thăng chức, tuy đã qua hơi lâu nhưng vẫn đưa cho anh.” Tô Tô nhẹ giọng nói, trong mắt mang theo sự mong chờ.

Tô Kỷ Chi nhận lấy túi thơm, chỉ thấy cảm giác mát mịn, đường thêu cực kỳ tinh xảo, nhành trúc kia sống động như thật, cứ như ngửi thấy cả hương thơm thanh khiết của lá trúc vậy. Anh trân trọng nắm trong tay, cười nói: “Vẫn là tay nghề của em gái anh tốt nhất, nhành trúc này thêu thật có thần thái, nhìn là thấy vui trong lòng.”

Anh cất kỹ túi thơm vào n.g.ự.c áo, nhìn Tô Tô, thần sắc một lần nữa trở nên trịnh trọng: “Tô Tô, hãy nhớ lời anh dặn, ở trong cung vạn sự phải cẩn thận, nếu có khó khăn nhất định phải nhớ gửi thư về nhà. Anh... luôn ở phía sau em.”

Sống mũi Tô Tô cay cay, nàng gật mạnh đầu một cái.

Tô Kỷ Chi giơ tay, giống như hồi nhỏ mà xoa xoa đầu nàng, lúc này mới quay người sải bước rời đi.

Tô Tô đứng ở cổng cung, nhìn đăm đăm theo bóng lưng cao lớn của anh trai cho đến khi biến mất ở cuối con đường cung dài hun hút, không còn nhìn thấy bóng dáng nữa nàng mới lẳng lặng quay người trở lại căn tẩm điện hơi trống trải.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.