Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 89.
Cập nhật lúc: 06/03/2026 21:07
Thế nhưng giờ đây... mọi thứ dường như đã khác rồi. Hắn đã bộc bạch nỗi lòng một cách vụng về mà chân thành, đã cẩn thận từng chút một để hàn gắn mối quan hệ, thậm chí còn mặc nhận những “hành động nhỏ” trước đây của nàng, đợi đến khi quan hệ dịu đi mới dịu dàng nhắc tới chuyện con cái.
Có phải nàng... cũng nên thử tin tưởng một lần không? Tin vào chân tình của hắn, tin rằng giữa hai người thực sự có thể có một đứa trẻ mang dòng m.á.u của cả hai, chào đời trong sự mong đợi của cha mẹ?
Thôi vậy. Tô Tô đặt đũa bạc xuống, nhẹ nhàng xoa lấy vòng bụng của mình. Không cưỡng cầu thêm, cũng không kháng cự nữa. Mọi sự cứ để tùy ý trời đi.
Nếu duyên phận tới, nàng sẽ hân hoan đón nhận.
Chương 55: Chuyện cũ của Mộ Hàn Yên và Bùi Huyền
Đang lúc giữa mùa hè, tháng Sáu nóng như lửa đốt, tiếng ve kêu râm ran trong cung uyển liên tục khuấy động bầu không khí oi nồng. Bốn góc trong tẩm điện cung Vĩnh Thọ tuy đã đặt chậu băng tỏa ra hơi lạnh từng đợt, nhưng Tô Tô vẫn thấy tâm trạng có chút bồn chồn, cầm chiếc quạt tròn thỉnh thoảng lại phẩy một cái.
Hai ngày trước, Lịch Thiên Triệt tới chỗ nàng dùng cơm tối có nhắc tới với nàng rằng: “Cái thằng nhóc Bùi Huyền kia hôm trước lại tới cầu xin trẫm, nói là Mộ cô nương m.a.n.g t.h.a.i đã gần sáu tháng, muốn đón cô ấy về phủ tướng quân để dưỡng t.h.a.i cho thuận tiện chăm sóc. Trẫm đã chuẩn tấu rồi, chắc hẳn trong vài ngày tới sẽ đón cô ấy xuất cung.”
Lúc đó Tô Tô đang cúi đầu uống nước canh ô mai ướp lạnh, chỉ khẽ “ừm” một tiếng chứ không nói gì. Lúc này ngồi một mình trong điện, câu nói “trong vài ngày tới sẽ đón cô ấy xuất cung” ấy không hiểu sao cứ quanh quẩn mãi trong đầu nàng.
Mộ Hàn Yên... sắp đi rồi sao.
Kể từ khi trọng sinh tới nay, nàng cố ý né tránh những ân oán kiếp trước, hiếm khi qua lại với vị “Uyển Tần” từng khiến nàng ghen ghét căm hận và cuối cùng gián tiếp đẩy nàng tới đường cùng này.
Giờ nghe tin nàng ta thực sự sắp rời cung, tận sâu trong lòng lại lướt qua một cảm xúc phức tạp. Nói cho cùng, kiếp trước là do nàng đem cơn giận vì không có được tình yêu của Lịch Thiên Triệt mà vô cớ trút lên người nữ t.ử thanh lãnh này. Những lời lẽ ác độc và sự buộc tội vô căn cứ đó, giờ nghĩ lại quả thực nàng thấy hổ thẹn với cô ấy.
Đã biết cô ấy sắp đi, dẫu sao cũng coi như quen biết một phen, cũng nên tới tiễn đưa, coi như để kết thúc nhân quả kiếp trước, cũng để vẹn toàn chút duyên phận cung đình ở kiếp này.
Nghĩ tới đây Tô Tô đặt quạt xuống, dặn dò: “Chuẩn bị kiệu, tới cung Thư Ninh.”
Cung Thư Ninh vẫn tĩnh mịch như trước. Vì người m.a.n.g t.h.a.i sợ nóng nên trong điện đặt nhiều chậu băng hơn, hơi lạnh phả ra đều đều quyện với mùi hương thảo mộc an thần nhàn nhạt.
Mộ Hàn Yên đang tựa trên đoản tháp sưởi ấm có trải chiếu ngọc, nàng mặc bộ đồ mùa hè mỏng nhẹ, bàn tay nhẹ nhàng xoa lấy vòng bụng đã nhô cao rõ rệt, thần sắc ôn hòa. Thấy Tô Tô vào nàng có chút bất ngờ, vùng vẫy định đứng dậy hành lễ.
Tô Tô bước nhanh vài bước, đỡ nhẹ lấy nàng, ôn tồn nói: “Em đang nặng nề, không cần đa lễ, cứ ngồi đi.” Nàng thuận thế ngồi xuống chiếc đôn thêu cạnh tháp, nhìn chăm chú vào mặt Mộ Hàn Yên một lát, thấy sắc mặt nàng hồng hào, mày mắt bớt đi vẻ thanh lãnh xa cách ngày thường mà thêm vài phần rạng rỡ ôn nhu sắp làm mẹ, lòng nàng thấy yên tâm đôi chút: “Thấy sắc mặt em tốt như vậy ta cũng yên tâm rồi. Thân thể đã hồi phục ổn thỏa cả chưa?”
Mộ Hàn Yên cười nhạt trả lời: “Làm phiền Quý phi nương nương phải để tâm, Hàn Yên thấy người khỏe nhiều rồi ạ.” Thấy ánh mắt Tô Tô tò mò nhìn vào cái bụng nhô cao của mình, nàng bèn dịu dàng nói: “Gần sáu tháng rồi ạ, dạo này đứa nhỏ này động đậy ác lắm, chắc hẳn là một đứa trẻ hiếu động đây.”
Tô Tô đây là lần đầu tiên quan sát người m.a.n.g t.h.a.i ở khoảng cách gần như thế. Nhìn đường cong tròn trịa ấy và tưởng tượng về những lần t.h.a.i động thường xuyên, nàng chỉ thấy vô cùng mới mẻ.
Sự ngăn cách do kiếp trước mang lại trong lòng nàng vào khoảnh khắc này bỗng tan biến đi nhiều một cách kỳ lạ. Nàng nhớ tới Lịch Thiên Triệt từng nhắc sơ qua chuyện giữa Mộ Hàn Yên và Bùi Huyền, không khỏi nảy sinh vài phần tò mò, muốn nghe mặt khác của câu chuyện này xem liệu nó có khác với những gì nàng tưởng tượng hay khác với sự vướng mắc giữa nàng và Lịch Thiên Triệt hay không.
“Chuyện của em, ta đã nghe Hoàng thượng nhắc qua đôi chút.” Giọng điệu Tô Tô thoải mái, mang theo một chút tâm tư tò mò của con gái: “Nói đi cũng phải nói lại, em và Bùi tướng quân... rốt cuộc là đã quen biết nhau như thế nào vậy?”
Mộ Hàn Yên nghe xong thì ban đầu có chút ngẩn người, xem ra Hoàng thượng đã đem chuyện của nàng và Bùi Huyền kể sạch sành sanh cho Quý phi nương nương nghe rồi.
Nàng ngước mắt nhìn Tô Tô. Vị Quý phi nương nương trước mặt này mày mắt rạng rỡ, thần sắc mang theo sự tò mò và thành thật không hề che giấu, không có lấy nửa phần giả dối hay thăm dò.
Chẳng hiểu sao Mộ Hàn Yên đột nhiên cảm thấy vị Quý phi từng nghe đồn là kiêu căng nay nhìn lại thấy sống càng lúc càng thông thấu chân thực này, có lẽ chính là người có thể thấu hiểu được những trắc trở trong chuyện này. Nàng luôn cảm thấy tận sâu trong xương tủy Tô Tô cũng là một nữ t.ử dám yêu dám hận, tính tình chân thành.
Nghĩ tới đây khóe môi nàng không kìm được mà nhếch lên một đường cong bất lực nhưng mang chút ngọt ngào. Lớp phòng bị bấy lâu nay vì những chuyện cũ khó mở lời nay dưới ánh nhìn trong trẻo của Tô Tô đã âm thầm nới lỏng, nàng nhỏ giọng: “Nếu nói ra thì ngay từ đầu Bùi Huyền anh ta... chính là một kẻ vô lại.”
“Vô lại sao?” Đôi mắt phượng của Tô Tô hơi mở to, đầy vẻ kinh ngạc: “Không ngờ vị Bùi tướng quân uy danh lừng lẫy mà lúc riêng tư lại có dáng vẻ này sao?” Chuyện này so với dự tính của nàng thì thú vị hơn nhiều.
Mộ Hàn Yên dường như đang chìm vào hồi ức, nàng bắt đầu kể lại bằng giọng điệu bình thản: “Cũng chẳng có gì là không thể nói với người khác cả. Em vốn dĩ là một thầy t.h.u.ố.c rong, đi đây đi đó không nơi ở cố định, hành y cứu người để mưu sinh. Năm kia nghe tin biên cương biến động, người dân lân cận mắc nhiều thương bệnh lại thiếu thầy thiếu t.h.u.ố.c nên em đã tới đó, mong đóng góp chút sức mọn.”
