Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 95.
Cập nhật lúc: 06/03/2026 21:08
Lịch Thiên Triệt vốn đã không vui vì ánh mắt nhìn Tô Tô không chút che giấu của Trác Khắc lúc trước, lúc này thấy Thành Bích cứ dây dưa mãi, sắc mặt càng lạnh hơn, chỉ nhạt nhẽo nói: “Không sao. Quý phi đã nói rõ là không khỏe thì không nên cưỡng cầu. Công chúa nếu muốn xem múa, lát nữa tự khắc có vũ cơ trong cung biểu diễn, công chúa cứ thong thả mà thưởng thức.” Sự che chở và giọng điệu không cho phép phản kháng trong lời nói là vô cùng rõ ràng.
Thành Bích định nói thêm gì đó thì bị ánh mắt nghiêm khắc của Trác Khắc trừng cho nên đành hậm hực trở về chỗ ngồi, nhưng lòng căm ghét Tô Tô lại càng thêm sâu đậm.
Lịch Thiên Triệt không thèm nhìn họ nữa, bàn tay nắm tay Tô Tô dưới gầm bàn vô thức siết c.h.ặ.t lại. Hắn không thích ánh mắt Trác Khắc nhìn Tô Tô, càng không thích bất kỳ ai dòm ngó nàng. Nếu không phải nể tình bang giao hai nước thì hắn sớm đã phát tác rồi.
Tô Tô bị hắn bóp đến đau xương tay, không nhịn được khẽ kêu một tiếng: “Đau...”
Lịch Thiên Triệt lúc này mới giật mình nhận ra mình thất thái, vội vàng nới lỏng lực tay, chuyển sang dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa mu bàn tay nàng, trong mắt đầy vẻ áy náy.
Tô Tô lại hiểu lầm là hắn đang giận vì mình từ chối vị công chúa Thành Bích của hắn, trong lòng bực bội, dùng sức định rút tay về. Lịch Thiên Triệt làm sao chịu buông, hơi dùng lực một chút là đã giữ c.h.ặ.t lấy bàn tay mềm mại kia trong lòng bàn tay mình.
Tô Tô giằng co vài cái không được, lại vướng chỗ đông người không thể hành động quá lớn nên đành mặc kệ hắn. Chỉ là nàng thầm quyết định, tối nay nhất định không để hắn đạt ý nguyện dễ dàng như vậy. Lịch Thiên Triệt cảm nhận được sự phản kháng nhỏ bé của nàng, khóe môi hơi nhếch lên một cách khó nhận ra, nắm tay nàng càng c.h.ặ.t hơn.
Chương 59: Trướng ấm xuân nồng hứa lời thề
Yến tiệc cung đình cuối cùng cũng tan, nhạc dứt người đi. Lịch Thiên Triệt không thèm liếc nhìn vị công chúa Tây Nam kia thêm lấy một cái, cũng chẳng hé môi nửa lời về chuyện hòa thân. Hắn chỉ dắt tay Tô Tô, giữa những ánh nhìn đủ loại sắc thái của mọi người mà tiên phong rời tiệc, đi thẳng về cung Vĩnh Thọ.
Trong điện đèn cung đình đã thắp, quầng sáng màu ấm xua tan đi sự ồn ào và phù hoa của đêm yến. Tô Tô vì có uống chút rượu nên đôi gò má ửng hồng như hoa đào, đôi mắt long lanh nước, mang theo vài phần lười biếng say sưa, so với ngày thường càng thêm phần kiều diễm.
Lịch Thiên Triệt nhìn mà lòng nóng bừng, phất tay cho toàn bộ cung nhân lui ra, rồi bế ngang nàng lên, nhẹ nhàng đặt xuống cạnh giường sập trải lớp nệm gấm mềm mại.
Hắn ôm lấy nàng từ phía sau, cằm tì lên hõm cổ nàng, hít hà mùi hương thanh nhã xen lẫn chút hơi rượu nhàn nhạt trên tóc nàng. Đôi môi mỏng thỉnh thoảng lại hôn nhẹ lên vành tai ửng đỏ và gò má mịn màng của nàng, giọng nói trầm khàn đầy quyến rũ: “Tô Tô, múa cho trẫm xem một khúc có được không? Trẫm muốn xem.” Hắn vẫn cứ canh cánh trong lòng cái ý định chưa thực hiện được ở bữa tiệc.
Tô Tô tuy hơi say nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo, biết rõ người đàn ông này lúc này đòi xem múa thì chắc chắn chẳng có ý đồ tốt đẹp gì. Nàng mềm nhũn tựa vào lòng hắn, lắc đầu, giọng nói mang theo sự mệt mỏi ngái ngủ: “Hoàng thượng... thần thiếp tối nay mệt thật rồi, lại có uống rượu nên đầu óc cứ hôn trầm, thực sự nhảy không nổi đâu ạ.”
Lịch Thiên Triệt làm sao dễ dàng bỏ qua như thế, cánh tay vòng qua vòng eo thon nhỏ của nàng, ôm nàng c.h.ặ.t hơn vào lòng, đưa ra điều kiện: “Vậy trẫm hứa cho nàng một tâm nguyện thì sao? Chỉ cần nàng múa, nàng muốn cái gì trẫm đều cho nàng cái đó.” Hắn biết nàng có điều mong cầu.
Quả nhiên Tô Tô nghe thấy vậy liền hơi mở to đôi mắt mịt mờ nhìn hắn, mang theo một sự mong chờ chưa chắc chắn: “Thật không ạ? Cái gì cũng cho?”
“Quân vô hí ngôn.”
“Vậy thì...” Tô Tô c.ắ.n môi dưới, lấy hết dũng khí nói: “Vậy thần thiếp muốn được ra khỏi cung chơi! Không phải kiểu đi chùa cầu phúc đâu, mà là thực sự được đi bộ trên phố, lâu lắm rồi em không được thấy dáng vẻ của kinh thành.” Ánh mắt nàng lấp lánh tia sáng khao khát, giống như chú chim bị nhốt trong l.ồ.ng vàng đang hướng về bầu trời ngoài kia.
Tim Lịch Thiên Triệt hơi thắt lại, nhưng ngoài mặt không để lộ nửa phần, sảng khoái đáp lời: “Được. Lần tới nếu trẫm đi vi hành thì sẽ đưa nàng theo cùng.”
Tuy nhiên trong lòng hắn lại thầm tính toán: ra khỏi cung sao? Tự nhiên là sẽ đưa nàng đi, nhưng không phải lúc này. Đợi tới khi nàng mang cốt nhục của trẫm, sinh hạ đứa con của hai chúng ta, có được sự ràng buộc vững chắc nhất này thì trẫm mới có thể yên tâm để nàng bước ra khỏi cửa cung này. Mỗi lần thấy nàng lật xem những cuốn du ký kia, ánh mắt sáng rực như muốn khắc ghi hết núi non thiên hạ vào trong đầu, rồi lại nhớ tới lần trước nàng từng tự mình xin rời cung, lòng hắn lại thấy bất an khôn tả. Tô Tô à, trẫm tuyệt đối không thể chịu đựng được rủi ro mất nàng, chỉ có m.á.u mủ tình thâm mới có thể buộc c.h.ặ.t nàng ở bên cạnh trẫm.
Tô Tô hoàn toàn không nhận ra tâm tư thâm sâu của hắn, vừa nghe hắn đồng ý là đã vui mừng khôn xiết, nắm lấy tay áo hắn xác nhận lại: “Hoàng thượng nói thật đấy nhé? Không được lừa thần thiếp đâu đấy!”
“Trẫm nói lời luôn giữ lời.” Lịch Thiên Triệt vuốt ve làn tóc nàng, giọng điệu chắc nịch.
Nhận được lời hứa của hắn, lòng Tô Tô hớn hở, chút mệt mỏi dường như cũng tan biến đi nhiều. Sự cám dỗ của việc được ra ngoài ngắm nhìn thế gian thực sự quá lớn. Nàng suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý: “Vậy... thần thiếp đi thay y phục.”
Nàng đứng dậy, bước chân vì hơi men mà hơi loạng choạng nhưng vẫn kiên trì đi ra sau bình phong. Một lát sau bước ra, nàng đã thay một bộ vũ y đặc biệt chuẩn bị từ trước.
Thiết kế của bộ vũ y này khác hẳn với sự táo bạo hoang dại của Thành Bích ở yến tiệc, nó mang vẻ tinh tế và sự quyến rũ kín đáo hơn. Phần áo trên ôm sát thân hình, phác họa nên vòng eo thon nhỏ không đầy một nắm tay, tà áo dưới lại đột ngột xòe rộng, quanh thắt lưng đính những dải tua rua bằng chỉ vàng dày đặc. Theo mỗi bước đi của nàng, những dải tua rua khẽ đung đưa khiến đoạn eo trắng ngần ẩn hiện, vô cùng hút hồn. Váy múa xẻ tà cao ở bên hông, theo cử động mà đôi chân ngọc trắng ngần thon dài thấp thoáng hiện ra.
Nàng đi chân trần, cổ chân thon nhỏ và những ngón chân tròn trịa đáng yêu để lộ ra ngoài, giẫm trên nền đất mát lạnh, mang tới một sức hút chí mạng hòa quyện giữa sự thuần khiết và yêu kiều.
