Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 98.
Cập nhật lúc: 06/03/2026 21:08
Đang thầm mắng trong lòng thì Xuân Lan và Thu Cúc đã bưng dụng cụ rửa mặt nhẹ nhàng bước vào, thấy nàng tỉnh dậy, mặt hai cô đều rạng rỡ nụ cười.
“Nương nương tỉnh rồi ạ?” Xuân Lan tiến lên nhẹ nhàng vén màn trướng: “Giờ đã là giờ Tỵ rồi. Hoàng thượng lúc đi thượng triều có đặc biệt dặn dò là đừng làm phiền nương nương ngủ ngon, bảo cứ để nương nương ngủ tới lúc tự tỉnh thì thôi. Sao nương nương không ngủ thêm chút nữa ạ?”
Tô Tô để mặc hai cô hầu hạ đứng dậy, giọng nói vẫn còn vương nét lười biếng lúc mới tỉnh: “Ngủ đủ rồi. Hôm qua nghe nói Thái hậu phượng thể không khỏe, lát nữa dùng cơm xong bản cung phải tới cung Từ Ninh thăm hỏi một phen mới được.”
“Vâng, nương nương.” Xuân Lan đáp lời, tay chân lanh lẹ hầu hạ nàng rửa mặt.
Lúc dùng bữa sáng, Thu Cúc bưng lên một thố sứ trắng hầm, nhẹ nhàng đặt trước mặt Tô Tô rồi mở nắp ra, một mùi hương gà hầm nồng nàn lập tức tỏa lan. “Nương nương, đây là canh bồi bổ Hoàng thượng đặc biệt dặn gian bếp nhỏ hầm cho người, bảo để người tẩm bổ cơ thể. Nô tì nghĩ tới mấy con gà nương nương nuôi ở sân sau hồi trước cũng đã béo rồi, nên bảo bếp thịt ngay con khỏe nhất, dùng sơn sâm, kỷ t.ử hầm kỹ, nương nương nếm thử xem có vừa miệng không ạ?”
Tô Tô nhìn bát canh gà nước dùng trong vắt, hương thơm nức mũi, bất giác nhớ tới mấy con gà con nàng âm thầm nuôi ở điện phụ cung Trường Tín để chuẩn bị cho tương lai sau này, giờ lại thành nguyên liệu bồi bổ cho chính mình, nhìn miếng thịt gà quả thực béo múp míp.
Nàng cầm thìa múc một ngụm nhỏ thổi nguội rồi đưa vào miệng, lập tức thấy vị tươi ngon đậm đà, hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể. Nàng lại ăn thêm miếng thịt gà, hài lòng gật đầu: “Ngon thật, đúng là gà tự tay mình nuôi có khác, hương vị chẳng giống bình thường tí nào.”
Thu Cúc nghe vậy bèn mím môi cười: “Câu này của nương nương nghe cứ như là đang tự khen mình rất biết nuôi gà vậy ạ!”
Tô Tô cũng bị cô bé chọc cười, liếc xéo một cái rồi nói với Xuân Lan và Thu Cúc: “Bản cung nói là canh gà này thực sự rất ngon mà. Các em hầu hạ bản cung cũng vất vả rồi, lát nữa cũng xuống gian bếp bảo họ múc cho mỗi người một bát mà nếm thử.”
Xuân Lan và Thu Cúc vội vàng cười tạ ơn: “Tạ nương nương ban thưởng ạ!”
Thu Cúc giống như chợt nhớ ra điều gì, xán lại gần hạ thấp giọng nói: “Đúng rồi nương nương, vừa nãy nô tì ở ngoài nghe người ta nói... phía lãnh cung có tin truyền tới, bảo là Trang thứ nhân... đêm qua đột phát cấp tính, cứu không kịp nên đã mất rồi ạ.”
Bàn tay cầm thìa của Tô Tô khựng lại một chút cực kỳ khó nhận ra. Trang Thù Ninh... c.h.ế.t rồi sao?
Tin tức này giống như một viên sỏi nhỏ ném xuống lòng hồ, chỉ gợn lên một vòng sóng nhỏ xíu rồi nhanh ch.óng chìm xuống, trở lại tĩnh lặng. Trong đầu nàng chớp mắt hiện lên gương mặt vặn vẹo vì ghen ghét ở lãnh cung kiếp trước, chén rượu độc thiêu cháy tâm can, cùng cảnh cha anh vào ngục... Những cơn hận thù dữ dội từng cuộn trào vì những ký ức ấy lúc này bỗng trở nên vô cùng xa xăm và mờ nhạt.
Phải rồi, ở cái nơi như lãnh cung thì thiếu thầy thiếu t.h.u.ố.c, đông lạnh hè nóng, c.h.ế.t một người là chuyện quá đỗi bình thường. Huống chi nàng ta gây thù chuốc oán khắp nơi, lúc thất thế rồi thì còn ai thật lòng quan tâm chứ? Là “cấp tính” hay là lý do gì khác, lúc này đều không còn quan trọng nữa rồi.
Nàng nhẹ nhàng múc một thìa canh đưa vào miệng, vị tươi ngon ấy dường như cũng gột rửa sạch chút u ám cuối cùng. Giọng nàng bình thản, không nghe ra cảm xúc gì: “Ừ, bản cung biết rồi. Lưới trời l.ồ.ng lộng, báo ứng nhãn tiền. Nhân nàng ta trồng thì nay nhận quả thế này thôi, bỏ đi.”
Thu Cúc thấy nương nương dường như không mấy để tâm thì cũng yên lòng, không nói thêm gì nữa, trên mặt lại treo nụ cười.
Có lẽ bát canh này gợi lại ký ức xưa, cũng có lẽ tâm trạng thực sự đang tốt, Tô Tô hiếm khi dùng hết cả một thố canh gà lớn như vậy.
Đặt thìa xuống nàng sực nhớ tới một người, bèn hỏi: “Hiện giờ Tiểu An T.ử vẫn còn ở vị trí thu mua chứ? Trước sau cậu ta cũng giúp bản cung không ít việc, cũng nên thăng chức cho cậu ta rồi.”
Trước đây nàng lo thân chẳng xong nên không dám qua lại quá gần với Tiểu An Tử, càng không dám ra mặt đề bạt vì sợ gợi lên sự nghi kỵ của Lịch Thiên Triệt. Giờ đã biết tâm ý người kia, nàng cũng thấy có chỗ dựa, chuyện thưởng công thì không nên hà tiện.
Xuân Lan trả lời: “Bẩm nương nương, Tiểu An T.ử là người biết điều, hiện vẫn đang cần mẫn làm việc ở vị trí thu mua ạ.”
Tô Tô suy nghĩ một lát rồi nói: “Chỗ Ty Kho thuộc cung Nội Vụ chẳng phải đang khuyết vài vị trí thái giám quản sự sao? Hãy đi nói một tiếng, thăng cậu ta lên làm thái giám quản sự thất phẩm, chuyên trách việc điều phối chi dùng và kiểm tra thu mua cho một phần cung uyển, coi như là một chức vị có thể diện lại có thực quyền chút ít.” Chức vị này không cao không thấp, vừa đủ để thưởng công mà không quá gây chú ý.
Xuân Lan cười nhận lời: “Vâng, lát nữa nô tì sẽ tới cung Nội Vụ truyền lời. Tiểu An T.ử mà biết được chắc chắn sẽ vui mừng đến mức không biết làm sao cho phải, nhất định sẽ càng thêm tận tâm làm việc cho nương nương ạ.”
Dùng xong bữa sáng, nghỉ ngơi một chút, Tô Tô ngồi kiệu tới cung Từ Ninh. Đoan ma ma sớm đã đứng đón ngoài cổng cung, thấy nàng tới liền cười đến mức mặt đầy nếp nhăn: “Quý phi nương nương kim an, Thái hậu vừa mới nhắc tới người xong, mời người vào ngay ạ.”
Bước vào nội điện, thấy Thái hậu đang tựa trên giường ấm, sắc mặt có chút uể oải, thỉnh thoảng lại ho vài tiếng. Tô Tô tiến lên hành lễ vấn an, Thái hậu phất tay bảo nàng đứng dậy, giọng nói mang theo chút khàn khàn: “Không cần đa lễ, lại đây ngồi đi.”
Tô Tô ngồi xuống chiếc đôn thêu cạnh giường, lo lắng hỏi: “Tiếng ho này của Thái hậu nghe vẫn chưa thấy đỡ sao? Có phải đêm qua lại tham lạnh không ạ?”
Thái hậu thở dài: “Bệnh cũ rồi, năm nào tới mùa này cũng phải phát một trận, không sao đâu.”
