
Sau Khi Trọng Sinh, Ta Buông Bỏ Cả Gia Đình
Cha mẹ ta đón ở biên thuỳ về một đứa con gái nuôi.
Nàng ta dáng vẻ hiên ngang, tính tình xởi lởi, lại hay cười.
Tại tiệc mừng công, ai nấy đều khen:
"Tuy là con nuôi, nhưng lại mang trọn khí cốt của hai vị tướng quân!"
Cha mẹ nghe vậy, nét mặt đầy vẻ tự hào.
Huynh trưởng nắm tay nàng ta, giới thiệu với bạn bè:
"Muội muội A Ninh nhà ta giỏi giang lắm đấy!"
Họ trò chuyện vui vẻ, cười nói rộn ràng, bỏ mặc ta đứng ngơ ngác một góc, ngượng ngùng đến mức chỉ biết bấm chặt ngón tay.
Sau này cha mẹ định hôn sự cho nàng ta, người được chọn lại chính là Chương Húc — người ta đã thầm thương từ lâu.
Trong lòng không đành, ta đã hạ dược nàng ta để cướp lấy hôn ước, như nguyện cưới được người trong mộng.
Thành thân ba năm, hai bên kính nhau như khách.
Cho đến khi ta bệnh nặng, vô phương cứu chữa, hắn mới đối diện với ta mà thổ lộ:
"Ta và A Ninh vốn hai lòng cùng hướng. Nếu không vì ngươi chen ngang, ta và nàng sao phải âm dương cách trở?"
Đáy mắt hắn phủ một làn hơi nước, nắm lấy tay ta than dài:
"Kiều Oản, nếu có kiếp sau, đừng vướng bận ta nữa."
Trọng sinh trở về đúng ngày Kiều Ninh và Chương Húc gặp mặt xem mắt.
Bát canh ngọt có pha thuốc xổ kia, ta lỡ tay làm rơi vỡ tan tành.








![[1v2] Rơi Vào Tu La Tràng Của Đám Quỷ Quái Điên Phê](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F69e9d5d7e5721bdaae222833.jpg%3Ftime%3D1776932313154&w=3840&q=75)



