Sau Khi Trọng Sinh, Ta Kết Hôn Với Kẻ Thù - Chương 148
Cập nhật lúc: 13/03/2026 07:01
Nụ cười trên môi Lục Hoa Đình chợt tắt, tia u ám trong đôi mắt hắn khiến Thúy Vũ không khỏi kinh hãi.
“Trường sử…” Hắn đứng dậy định rời đi thì bị Tiêu Vân Như gọi giật lại: “Thanh cô nương đã bàn bạc kỹ với ta rồi, giờ này chắc chắn đã ra khỏi thành, ngài không cần phải đi kiểm tra làm gì.”
Tiêu Vân Như còn đang nói thêm điều gì đó, nhưng Lục Hoa Đình thấy không cần thiết phải nghe nữa.
Đoàn cung nữ cầm hoa, sự phản thường của Trịnh Tri Ý, từng chi tiết vụn vặt xâu chuỗi lại trong đầu đủ để hắn hiểu rõ ngọn ngành. Đây chính là giao kèo giữa Quần Thanh và Tiêu Vân Như.
Trịnh Tri Ý cũng biết chuyện này, nàng ta không phải đang nhắm vào Tiêu Vân Như, mà họ đang cùng nhau giúp Quần Thanh. Đáng lẽ ngay từ Tết Hạ Nguyên khi Quần Thanh đi thăm thân, hắn phải nghĩ ra sớm hơn mới phải. Một người đã chuẩn bị sẵn tâm thế để c.h.ế.t trong cung thì sẽ không bao giờ đi gặp người thân ở ngoài cung làm gì.
Không đúng. Phải nói là, ngay từ lần đầu tiên nàng từ bỏ công chúa Bảo An để chọn đến Thanh Tuyên Các, nàng đã bắt đầu chuẩn bị cho việc rời cung.
“Trường sử chẳng phải muốn nắm thóp của ta sao, việc gì phải vội vàng nhất thời?”
“Dù sao ta cũng không chạy thoát được.”
…
Ván cờ này, hắn thua rồi.
Lục Hoa Đình hỏi: “Ra khỏi thành thì đi đâu?”
“Nàng ta đi thành thân, chắc hẳn đã rời xa Trường An rồi. Việc này không tốn một giọt m.á.u, trường sử nên hiểu rằng, Thanh cô nương rời đi là tâm nguyện của nàng ta, tốt cho cả ngài và ta.”
Tiêu Vân Như nói. Ý tứ trong lời nói rất rõ ràng: Khuyên hắn đừng gây thêm rắc rối nữa.
Lục Hoa Đình sao lại không hiểu đạo lý đó. Hắn im lặng một lát, liếc nhìn vị lang trung đang bắt mạch châm cứu cho Tiêu Vân Như.
Vị lang trung thần sắc cứng đờ, mồ hôi rịn trên trán, dường như đã phát hiện ra điều gì bất thường nhưng không dám nói. Tiêu Vân Như vẻ mặt bình thản: “Chuyện m.a.n.g t.h.a.i sinh con là chuyện riêng của phu thê, chi tiết bên trong, bản cung sẽ bàn bạc với Tam lang là được. Nay Triệu vương đã trở về, cùng Tam lang phụ trách việc phòng thủ, Yến vương phủ đang lúc đa sự, trường sử không cần bận tâm chuyện hậu cung, cứ tập trung vào chính sự đi.”
Nàng ta dường như có nỗi khổ khó nói, Lục Hoa Đình cũng không có ý định dò xét, chỉ dặn dò lang trung không được làm tổn hại đến thân thể Yến vương phi, rồi nhanh chân rời khỏi nội điện.
Trong cung điện, những mái hiên uốn lượn nối tiếp nhau, đang là lúc nghỉ trưa của các bậc quý nhân. Một vài cung nữ bưng khay đi ngang qua, Lục Hoa Đình lướt qua họ, ánh mắt lướt nhanh qua những gương mặt xa lạ, nhìn về phía trước.
Hắn sẽ không bao giờ còn được gặp lại gương mặt đó nữa.
“Ngươi đi thám thính bệnh phường, xem thử hiệu t.h.u.ố.c chúng ta từng đến đã đóng cửa chưa.”
Hắn dặn dò Quyển Tố đang đi theo sau.
Đến chập tối, Quyển Tố quay về báo cáo:
“Quả thực đã đóng cửa rồi, vị tiểu lang trung đó cũng đã đi mất. Thuộc hạ đã hỏi thăm từng nhà xung quanh, nhưng không ai biết họ đi đâu.”
Trên bàn của Lục Hoa Đình đã chất đống công văn, ánh đèn soi bóng nghiêng khuôn mặt tuấn tú, vẫn là dáng vẻ hờ hững như mọi khi, nhưng tốc độ phê duyệt chậm hơn hẳn ngày thường.
Sáng nay vừa mới phóng hỏa vị hôn phu, buổi chiều hai người đã dắt nhau rời đi, vị tiểu lang trung đó quả nhiên là tình lang quan trọng nhất.
Lục Hoa Đình đột ngột hỏi:
“Nam t.ử chưa đến tuổi nhược quán có được thành thân không?”
“Ở Trường An thì hình như không thể…” Quyển Tố đáp: “Nhưng nếu ở những nơi hẻo lánh, e là không có quy tắc này.”
Trúc Tố đứng bên cạnh nhìn hai người, không nhịn được mà ngắt lời:
“Có đuổi theo không ạ?”
“Chắc chắn là họ dùng phù tín đổi từ bộ hộ, cứ theo dấu phù tín là đuổi kịp, giờ đuổi theo vẫn còn kịp mang người về.”
Sau chiếc bàn án rộng lớn, Lục Hoa Đình lại không nói lời nào. Một hồi lâu sau, hắn khẽ cười:
“Tận tâm kiệt lực, như lội vũng bùn, cầm đuốc đi trong đêm tối thì có gì tốt đẹp đâu? Thoát thân được, đúng là nên chúc mừng.”
Quyển Tố và Trúc Tố nhìn nhau, nhất thời đều im lặng, chỉ nghe thấy tiếng gió lùa qua khung cửa sổ.
Đột nhiên có tiếng một nữ t.ử cao giọng:
“Muốn tham quan phủ đệ của Tam lang thì đã sao? Ngồi kiệu lâu như vậy, chân ta cũng tê rần rồi, Lục thất lang đối đãi với khách khứa như thế sao? Dựa vào đâu mà không cho bản cung vào?”
Cung nữ chạy vào thông báo:
“Trường sử, Đan Dương công chúa đến ạ.”
Lục Hoa Đình chấm mực, cười nói:
“Nói với công chúa, hôm nay tâm trạng ta không tốt. Đừng nói là khách, ngay cả một con muỗi bay vào ta cũng thấy phiền.”
Hắn ngước mắt lên đã thấy có người bước vào phòng mình trước. Tô Nhuận mặc bạch y, ánh mắt có chút sợ hãi, nhưng vẫn lấy hết can đảm hành lễ theo kiểu văn quan:
“Công chúa phủ tư mã Tô Nhuận, bái kiến trường sử.”
Tô Nhuận quay đầu nhìn ra sau một cái:
“Là hạ quan thỉnh công chúa đi cùng, mong trường sử đừng giận sang công chúa. Hạ quan đến đây hôm nay có hai việc, thứ nhất là tạ ơn cứu mạng của trường sử ngày hôm đó.”
“Tạ ơn nhầm người rồi nhỉ?” Lục Hoa Đình thấy hắn ta còn được thăng quan, mỉm cười nói: “Ta vốn không định cứu ngươi.”
Tô Nhuận khựng lại một chút, rồi lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp gỗ, đặt lên bàn:
“Ơn nghĩa của Thanh cô nương hạ quan không biết lấy gì báo đáp, tâm nguyện cô ấy gửi gắm, hôm nay hạ quan nhất định phải hoàn thành. Cô ấy bảo hạ quan đích thân giao cái này tận tay trường sử.”
Lục Hoa Đình nhìn chằm chằm chiếc hộp, rồi như cảm nhận được điều gì, hắn ngước nhìn Tô Nhuận. Có biết bao nhiêu nam nhân quanh nàng, nàng đều có lời dặn dò, duy chỉ có với hắn là không lời từ biệt.
Hắn cứ ngỡ nàng sẽ không để lại dù chỉ một câu.
Hắn thực sự đã bị Quần Thanh xoay như chong ch.óng trong lòng bàn tay, đến giờ phút này, chỉ biết nín thở chờ đợi sự phán quyết dành cho mình.
“Cô ấy nói, cô ấy không tranh đấu nữa. sơn cao thủy trường, mong trường sử bảo trọng.”
Nụ cười trên mặt Lục Hoa Đình lại biến mất lần nữa. Ngay cả việc Tô Nhuận và Đan Dương rời đi lúc nào hắn cũng không hay biết.
Hắn mở nắp hộp, một mùi hương thanh khiết tỏa ra, bên trong là nửa viên t.h.u.ố.c đã bị cắt đôi. Quyển Tố nhỏ giọng:
“Sao lại chỉ có một nửa thế này?”
Nửa còn lại, đại khái là đã đưa cho Lý Hiển.
Lục Hoa Đình cười lạnh nhìn một cái, rồi đóng hộp gỗ lại, đặt sang một bên:
“Gọi y quan tới.”
Y quan bước vào điện. Lục Hoa Đình đẩy chiếc hộp gỗ về phía ông ta:
“Kiểm tra viên t.h.u.ố.c trong hộp này xem có độc không.”
Y quan đang định kiểm tra thì Lục Hoa Đình đột nhiên nói:
“Thôi bỏ đi.”
Nói đoạn, trong tiếng hô kinh ngạc của mọi người, hắn cầm lấy nửa viên Hàn Hương Hoàn kia, trực tiếp bỏ vào miệng. Sau đó hắn đẩy cửa sổ ra, làn gió mang theo hơi ẩm thổi tung mái tóc đen nhánh.
Bên ngoài mưa đang rơi tầm tã, những sợi mưa dày đặc trút xuống màn đêm vô tận, mịt mù không biết về đâu. Hắn đợi chờ cơn đau do độc phát tác kéo đến, nhưng chỉ cảm thấy viên t.h.u.ố.c tan ra trong cơ thể, hóa thành từng sợi hương thơm thấm vào tâm can, rồi xông lên trên, nhẹ nhàng bao bọc lấy cơn đau nhức nơi thái dương.
Mưa vẫn xối xả rơi, y quan và các ám vệ run rẩy đứng sau lưng hắn, nhưng tuyệt nhiên không có chuyện gì xảy ra cả.
Nửa viên t.h.u.ố.c nàng đưa cho hắn là giải d.ư.ợ.c thật.
Quần Thanh thực sự đã đi rồi.
“Lấy cầm đến đây.”
Hắn ra lệnh.
Lục Hoa Đình ngày thường rất hiếm khi chơi đàn, đến mức trên dây cầm đã phủ một lớp bụi dày. Hắn dùng khăn lụa tỉ mỉ lau sạch bụi trần rồi mới ôm đàn ngồi đối diện cửa sổ, mặc cho những hạt mưa tạt vào người.
Dưới ngón tay hắn vang lên tiếng đàn lảnh lót như nước chảy, hòa lẫn với tiếng mưa va đập vào nhau, hầu như không thể nghe rõ hắn đang gảy khúc nhạc gì.
Đến đêm, hắn mơ một giấc mơ. Trong mơ, Quần Thanh xách đèn đi bên cạnh hắn, hai người giữ một khoảng cách hơi xa. Hắn định quay về, Quần Thanh lại nói:
“Đi đến bên cây cầu kia rồi hãy ly biệt nhé.”
Thế là họ qua cầu, Quần Thanh lại nói:
“Băng qua cánh rừng này rồi hãy ly biệt nhé.”
Thế là họ im lặng xuyên qua rừng cây, Quần Thanh lại nói tiếp:
“Đi đến điện Đức Lân rồi hãy ly biệt nhé.”
Họ cứ thế đi hết đoạn đường này đến đoạn đường khác. Lần này, hắn đợi nàng lên tiếng, hắn mong chờ nàng mở lời, nhưng Quần Thanh đã biến mất, chỉ còn lại mình hắn đơn độc bước đi trong bóng tối mênh m.ô.n.g.
…
Lục Hoa Đình đặt tay lên dây đàn, ngăn tiếng nhạc lại:
"Ta cho nàng ba ngày để chạy."
Quyển Tố thầm nghĩ, ba ngày thời gian, đủ để thuyền xuôi về đến Giang Nam đạo rồi.
Vì trận mưa rào lúc chập tối, con thuyền hàng bắt đầu chao đảo, lắc lư. Quần Thanh cả ngày đêm không ăn uống được gì, lại thêm thuyền rung lắc khiến nàng càng thêm khó chịu, không thể nghỉ ngơi.
Phương Tiết từ phía sau dìu lấy nàng:
“A tỷ, đệ đã đưa cho mấy người làm thuê trên thuyền ít tiền bạc, đổi được một chỗ nghỉ trống trong khu vực của họ, tỷ nằm nghỉ một lát chắc sẽ đỡ hơn.”
Quần Thanh đáp lời, hai người khom lưng trong sự chao đảo, dìu nhau đi đến chỗ ở của những người làm thuê.
Giờ này, họ vẫn chưa nghỉ ngơi, những người đàn ông ở trần, túm tụm ba năm người ngồi đổ xúc xắc, chơi bài lá, dường như đã quá quen với việc đi thuyền nên vẫn hò hét náo nhiệt bất chấp sự rung lắc. Lại có lão bán rượu đi qua đi lại mời chào, người thì mua, kẻ thì xua đuổi.
Quần Thanh nhận ra không ít ánh mắt đang dừng lại trên cổ và thân hình mình. Nàng không cải trang, vẫn là trang phục thiếu nữ trẻ tuổi. Rõ ràng trên thuyền toàn là nam nhân, vốn dĩ không có bóng dáng nữ nhi, tuy nhiên, những người đó nhanh ch.óng thu lại ánh mắt đầy kiêng dè.
Quần Thanh quay đầu nhìn ra sau nhưng không thấy gì, hoặc có lẽ do say sóng làm phản ứng của nàng chậm chạp, nàng chỉ thấy cằm của Phương Tiết, y đang dìu nàng c.h.ặ.t hơn:
“A tỷ, tỷ đang nhìn gì vậy?”
“Ta muốn mua chút rượu.” Nàng nén cơn ch.óng mặt nói: “Ta sợ ban đêm không ngủ được.”
Lão bán rượu kia thính tai vô cùng, liền tiến thẳng về phía nàng. Quần Thanh ngửi thấy một mùi hương quen thuộc, tựa như muôn vàn cánh hoa đang trôi nổi trước mắt:
“Phù Đường Ánh Tuyết.”
“Cô nương thật sành sỏi, đây là rượu Giang Nam, ở Trường An chẳng mấy ai biết đến Phù Đường Ánh Tuyết đâu.” Lão bán rượu mừng rỡ ra mặt: “Có điều rượu này mạnh lắm, cô nương, cô...”
Quần Thanh đã bắt đầu lấy tiền ra, thứ nàng cần chính là rượu mạnh.
Phương Tiết chỉ ngẩn người nhìn nàng một lúc khi nàng chọn rượu, đường đường là một lang trung mà y không hề ngăn cản, ngược lại còn đỡ lấy túi rượu giúp nàng:
“Cũng tốt, say rồi ngủ cho ngon giấc. Chờ trời sáng đệ sẽ gọi tỷ.”
Phương Tiết vén tấm rèm dầu lên, chỗ nằm này rộng rãi và sạch sẽ đến bất ngờ. Quần Thanh ngồi xuống, mở nắp túi rượu, uống liền một mạch nửa túi, cảm giác như một ngọn lửa bùng cháy mãnh liệt trong cơ thể.
Mùi hương vây quanh ch.óp mũi, trong đầu Quần Thanh lướt qua nhiều hình ảnh sống động, đèn l.ồ.ng xoay, hoa Ưu Đàm, điệu múa rồng bay lượn, những quả quýt lăn lóc trên đất. Những màu sắc rực rỡ và nguy hiểm nhất mà nàng từng thấy, cùng với thành Trường An đều bị bỏ lại phía sau dòng nước, cuối cùng chỉ còn mùi hương này vương vấn không tan trên người nàng.
Mất đi ý thức, quả nhiên không còn thấy ch.óng mặt buồn nôn nữa. Nàng mơ màng cảm thấy Phương Tiết đặt mình nằm ngay ngắn trên giường, đắp chăn cho nàng, sau đó dùng tay vén những sợi tóc trên mặt nàng ra sau tai, dường như đã nhìn nàng rất lâu.
Quần Thanh nằm trên giường, ban đầu là ngủ say một lát, sau đó dần dần nghe thấy những động tĩnh xung quanh, trí não cũng trở nên tỉnh táo.
Chuyện Phù Đường Ánh Tuyết này là thế nào? Nàng có chút mê muội, tại sao Lục Hoa Đình lại thích uống loại rượu này? Hóa ra sau khi say rượu, tâm trí vẫn tỉnh táo, không thể ngủ thiếp đi hoàn toàn.
Ngay cả tiếng thở của con người, tiếng ma sát của y phục, tiếng ho khẽ từ xa cũng nghe rõ mồn một.
Dù sao cũng tạm thời hết say sóng, Quần Thanh nằm yên lặng, coi như đang nghỉ ngơi. Rất nhanh sau đó, nàng nghe thấy tấm rèm dầu bị vén lên, tiếng bước chân truyền vào.
Hai người này đều là cao thủ, được huấn luyện bài bản nên bước chân cực nhẹ, nhưng vẫn bị nàng phân biệt được. Tim nàng thắt lại, sợ nhỡ họ có ý đồ xấu thì một mình Phương Tiết không thể chống chọi nổi.
“Thuyền này đã bị thuộc hạ khống chế, xin điện hạ yên tâm.”
Một người khẽ nói, người kia tiếp lời:
“Chỉ là t.h.i t.h.ể của Lý lang trung vẫn chưa tìm thấy.”
Sau đó, Quần Thanh nghe thấy một giọng nói mà nàng cả đời này không thể nào quên. Đó là giọng của Phương Tiết, phát ra ngay bên cạnh nàng, trầm mặc và lãnh đạm:
“Không tìm thấy thì thôi vậy, cứ quay về trước, gặp Thiền sư rồi tính tiếp.”
