Sau Khi Trọng Sinh, Ta Kết Hôn Với Kẻ Thù - Chương 161
Cập nhật lúc: 07/04/2026 05:01
Khi Vương Tương dẫn theo nhân mã tiến vào Tự Châu, Giang Nam đạo đã đổ mưa tầm tã suốt nhiều ngày.
Lần trước vừa về cung, chưa kịp thở phào một hơi đã lại nhận lệnh phi nước đại. Việc đội mưa hành quân khiến cả đoàn người than ngắn thở dài không ngớt, bất đắc dĩ, bọn họ phải tìm một quán ăn để chỉnh đốn lại.
Người của Đông Cung gần như chiếm trọn cả quán, gọi đồ ăn nóng và rượu ấm để sưởi người.
Vương Tương vừa gắp một đũa mì sợi đưa lên miệng, liền nhìn thấy một gương mặt quen thuộc qua làn hơi nước nghi ngút, người nọ cất tiếng chào hỏi, hân không thể không đặt đũa xuống đáp lễ.
Đại Lý Tự Thiếu khanh Tiêu Kinh Hành, Vương Tương và vị này vào cung nhậm chức cùng năm, có chút giao tình, chỉ là về sau vì tỷ tỷ của Tiêu Kinh Hành làm Yến Vương phi nên hai bên không còn thân thiết như trước.
Vừa gặp mặt, Tiêu Kinh Hành đã ân cần nói:
"Thật khéo lại gặp được Vương Tham quân ở đây, hay là cùng chúng ta đồng hành một đoạn, để ta được tiếp đãi một phen t.ử tế?"
Vương Tương từ chối: "Chức trách tại thân, không dám làm phiền." Hắn liếc nhìn đối phương một cái: "Tiêu Thiếu khanh cầm cái gì trên tay thế kia?"
Hai thuộc hạ phía sau Tiêu Kinh Hành đang ôm một đống vải vóc đủ màu sắc, Tiêu Kinh Hành tùy ý đáp:
"Tơ lụa mua ở tiệm, Tự Châu là quê hương của lụa, vừa đẹp vừa rẻ, đã đến đây rồi thì cũng nên mua một ít mang về cho tỷ tỷ."
Tiêu Kinh Hành thấy Vương Tương có vẻ trầm tư, bèn cười nói:
"Nơi này đường xá xa xôi khó đi, đệ mới thành thân chưa đầy hai tháng đã phải xa nhà, sao không mang chút lễ mọn về cho Tôn phu nhân?"
Nhắc đến thê t.ử mới cưới, gương mặt hung ác nghiêm nghị của Vương Tương bỗng ửng hồng, hắn khuấy bát mì:
"Tiểu cô nương thường thích kiểu dáng như thế nào?"
"Tôn phu nhân còn trẻ, chắc hẳn thích màu sắc tươi tắn tôn da. Ta thấy màu lục này khá ổn, nên cố tình mua thêm vài xấp." Tiêu Kinh Hành bảo thuộc hạ mang mấy xấp lụa màu phỉ thúy thạch lục đến cho hắn xem: "Ngay phố Cảnh Thái gần đây thôi, nếu đệ rảnh, Tiêu mỗ sẽ dẫn đi."
Vương Tương có vẻ d.a.o động, nhưng nghĩ lại vẫn từ chối:
"Trong người ta có thủ dụ của Thái t.ử, thực sự không thể trì hoãn."
"Có gì khó đâu, ta tặng đệ mấy xấp đã chọn sẵn này là được rồi chứ gì?" Tiêu Kinh Hành nói: "Đệ đưa ta một thỏi vàng, công vụ của ta không vội, lát nữa lại ra tiệm mua cho tỷ ấy sau."
Vương Tương định từ chối tiếp, nhưng người nói vô tâm người nghe hữu ý, một tên binh phủ bên cạnh đã đặt bát xuống:
"Tham quân, ta ăn xong rồi, ta muốn ra tiệm lụa mua ít đồ cho người nhà, sẽ về ngay thôi."
"Đúng đó, những ngày này cứ vội vội vàng vàng, đến thở cũng không kịp, đằng nào mưa lớn thế này cũng chẳng đi đâu được, Tham quân mua một xấp lụa cũng không mất bao nhiêu thời gian."
Vậy là liên tiếp mấy tên binh phủ khác cũng đặt bát xuống, nhao nhao đòi đi mua lụa. Vương Tương thấy thuộc hạ oán trách ngút trời, đành rút một thỏi vàng đưa cho Tiêu Kinh Hành, lạnh mặt ngồi đó phán:
"Ai muốn đi thì đi, kẻ nào không đi thì ăn no uống đủ cho ta, nửa canh giờ sau nhất định phải khởi hành."
Mấy tên binh phủ ùa ra khỏi quán ăn, Tiêu Kinh Hành sai người đặt mấy xấp lụa lên ghế bên cạnh Vương Tương, nhìn xấp lụa xanh rực rỡ kia một cái rồi mới cáo từ rời đi, bước vào trong màn mưa, hắn thấp giọng dặn dò:
"Sắp xếp lang trung canh giữ ở phía trước."
Nửa canh giờ sau, đám binh phủ của Vương Tương có không ít kẻ cầm theo lụa, nhiều nhất là màu đỏ và màu xanh, bọn họ gấp những xấp lụa vừa mềm vừa mỏng này lại, giấu vào trong giáp trụ, trên mặt đã lộ ra ý cười, tuy nhiên, đầu mũi và hốc mắt của Vương Tương lại hơi đỏ lên. Lúc lên ngựa, hắn ta liên tục hắt hơi một tràng dài, dường như là đột nhiên lâm bệnh, có người không khỏi lo lắng:
"Tham quân bị nhiễm lạnh sao?"
Vương Tương phẩy tay: "Không sao, đi!"
Hắn ta cưỡi một con hắc mã chạy nhanh trong mưa, nhưng chạy một hồi, tốc độ bỗng chậm lại. Tên binh phủ đứng gần Vương Tương nhất kinh hãi thấy sắc mặt hắn ta ngày càng trắng bệch, mắt và mũi đỏ rực. Hắn ta chớp mắt, nước mắt nước mũi lập tức chảy ròng ròng. Chứng sổ mũi vốn là bệnh thường, hắn ta định bụng nhẫn nhịn một chút, nào ngờ nhịn được một lát, hắn ta bắt đầu há miệng thở dốc, giống như không thể hít thở nổi giữa làn mưa vậy.
Thân hình hắn ta nghiêng đi, rồi ngã nhào xuống ngựa.
"Tham quân!" Đám binh phủ phía sau vội vàng xuống ngựa đỡ hắn ta dậy. Vương Tương ngất xỉu dưới đất, bên cạnh là những xấp lụa rực rỡ bị ngâm trong nước mưa.
Lúc này như rắn mất đầu, binh phủ đành phải khiêng hắn ta vào khách điếm, bắt một vị thầy t.h.u.ố.c dạo đi ngang qua vào xem. Vị thầy t.h.u.ố.c này bắt mạch cho Vương Tương, châm cứu cho hắn ta xong thì cầm xấp lụa lên: "Đã nói là lụa phố Cảnh Thái không mua được rồi mà, các vị là người nơi khác đến phải không, sao còn mua thứ này!"
Đám binh phủ ngơ ngác: "Thì liên quan gì đến tơ lụa?"
"Màu phỉ thúy thạch lục này có độc, dùng nhuộm vải là hại người. Mấy ngày nay ta đã xem cho bao nhiêu đứa trẻ bị ho suyễn, đều là do t.h.u.ố.c nhuộm này mà ra, trong giới thầy t.h.u.ố.c dạo đều truyền tai nhau cả rồi. Vị đại nhân này vốn có chứng sổ mũi, cơ thể nhạy cảm, lần này suýt chút nữa là mất mạng đấy."
Đám binh phủ nghe vậy, vội vàng rút tơ lụa trong giáp trụ ra. Nghĩ đến việc tốn bao nhiêu tiền mua phải loại lụa độc hại phẩm cấp thấp, làm sao bọn họ cam tâm? Kẻ xé, người giật, dưới sự dẫn đầu của một tên binh phủ cầm đầu, cả đám kéo nhau ra phố Cảnh Thái đòi một lời giải thích.
Trong tiệm đương nhiên không có người có quyền quyết định, bọn họ chẳng biết nghe ngóng từ đâu được rằng chủ nhân của mấy cửa tiệm phố Cảnh Thái là Tống Vấn, ngay cả Thiếu khanh Đại Lý Tự ban đêm cũng không đưa hắn đi được. Thế là cả đám quay đầu, ùn ùn kéo đến phủ Thứ sử.
Tống Vấn vừa mới định thần lại, đang ngồi ở nội đường nhận lời an ủi từ Thứ sử Tự Châu, bỗng nghe ngoài cửa có tiếng ồn ào, ngay sau đó là tiếng ẩu đả, cả hai đều giật mình.
Tiểu sai chạy vào báo:
"Không xong rồi, Tiêu Thiếu khanh lại tới, còn dẫn theo một nhóm binh phủ đang gây rối, ít nhất cũng phải mấy chục người. Đôi bên vừa mới lời qua tiếng lại với thị vệ của ta đã đ.á.n.h nhau rồi."
Tiếng binh khí và tiếng quát mắng vang lên bên tai, Tống Vấn mặt trắng bệch, chén trà trong tay run bần bật:
"Ta sẽ không liên lụy đến nhạc phụ chứ?"
Thứ sử Tự Châu bước ra xem xét:
"Ai cho các ngươi lá gan dám xông vào phủ Thứ sử?"
Nào ngờ có kẻ xông qua vòng vây, trực tiếp đẩy ông ta lùi lại mấy bước. Tiêu Kinh Hành vờ như muốn cản nhưng lại không cản được. Tên binh phủ nọ rút thẻ bài cá vàng ra quát:
"Mở to mắt ch.ó của ngươi ra mà nhìn cho kỹ, bọn ta là binh phủ của Đông Cung, người bên cạnh Thái t.ử đương triều. Tên Tống Vấn kia bán lụa kém chất lượng, suýt nữa hại c.h.ế.t Tham quân của bọn ta, thật là to gan lớn mật! Ngươi là quan phụ mẫu một phương mà lại bao che cho hắn, đến mức Thiếu khanh Đại Lý Tự mang đầy đủ giấy tờ cũng không đưa hắn đi được. Tránh ra, hôm nay dù thế nào bọn ta cũng phải bắt hắn đi."
Thứ sử Tự Châu bị bao nhiêu người vây quanh, nhất thời mồ hôi chảy ròng ròng.
Bên kia, đã có người xông thẳng vào sảnh chính, lôi sềnh sệch Tống Vấn mặt cắt không còn giọt m.á.u ra ngoài, chén trà trên tay gã rơi xuống đất vỡ tan tành.
Vương Tương vẫn đang hôn mê bất tỉnh, không thể quản lý cấp dưới, hoàn toàn không biết rằng đám binh phủ này phần lớn đều là con cháu huân quý ở Trường An, tuổi trẻ khí thịnh, lại chẳng hiểu gì về lợi hại chốn quan trường. Việc phải hành quân gấp trong đêm vốn đã khiến bọn họ nghẹn một bụng hỏa, nay thấy Vương Tương ngã xuống, lại nghe Tiêu Kinh Hành khích bác vài câu, mâu thuẫn tức thì bùng nổ, bọn họ thế mà dám cưỡng ép bắt Tống Vấn đi.
Thứ sử Tự Châu xem qua ngư phù, đúng là người của Thái t.ử thật, nhất thời không hiểu chuyện gì, chỉ đợi người đi khuất mới vội chạy vào trong sảnh hét lớn:
"Mau gửi thư, gửi thư gấp về Trường An!"
