Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Không Còn Ngăn Cản Chồng Ly Hôn Để Cưới Người Mới - Chương 6

Cập nhật lúc: 18/06/2026 05:57

Tôi lấy điện thoại ra, mở giao diện tin nhắn riêng trên nền tảng video ngắn. Những ngày này, Lâm Nhung Hoa liên tục khoe khoang cuộc sống hạnh phúc của mình với tôi. Dù tôi chưa từng trả lời, cô ta vẫn hăng say không biết mệt.

“Hôm nay đi xem hoa cầm tay rồi, một bó hơn tám nghìn đó. Chủ tiệm rất tốt, còn tặng tụi em mấy bông hoa nhỏ không dùng đến. Anh Giang Thanh nói sẽ mang tặng chị làm quà sinh nhật. Chị ơi, chị nhận được chưa?”

“Ồ, còn cả sợi dây chuyền nữa, vốn dĩ lúc mua là hàng giả để phòng khi đám cưới đông người, nhưng sau nghĩ lại, vẫn quyết định mua kim cương thật để đeo. Cái giả này thì tặng cho chị nhé, chúc mừng sinh nhật~”

Tôi để cho Lý Giang Thanh tự mình đọc xong hai tin nhắn đó, rồi mới nhìn lại sợi dây chuyền trong tay hắn.

“Chậc, giả đến mức đáng thương. Lý Giang Thanh, anh không nghĩ tôi không nhìn ra đấy chứ?”

Mặt Lý Giang Thanh đỏ bừng, hắn vốn định giống như trước đây, dùng chút ân huệ nhỏ mọn này để mua chuộc tôi, để tôi giúp hắn nói vài câu tốt đẹp trong công ty, dù sao thì ngay ban ngày, đối thủ cạnh tranh của hắn đã ngồi vào vị trí mà hắn hằng mơ ước, còn hắn trở thành kẻ thất bại, trong lòng đầy uất ức.

Nếu tôi chịu tìm người giúp hắn xoay xở, có lẽ mọi chuyện vẫn còn cơ hội cứu vãn, nhưng bây giờ, yêu cầu đó hắn dù thế nào cũng không nói ra được nữa, chỉ có thể dưới ánh mắt chế giễu của tôi, xoay người lên xe, vội vàng rời đi.

Buổi tối, tôi và bạn thân đang chơi rất vui ở KTV thì nhận được tin nhắn của Lâm Nhung Hoa.

“Tô Đường! Chị đã nói gì với anh Giang Thanh? Sao anh ấy vừa về đã nổi giận với tôi!”

Tôi chặn cô ta, từ đầu đến cuối, không trả lời lấy một câu.

Đến đây, thế giới hoàn toàn yên tĩnh.

Hơn nửa năm trôi qua, tôi sống rất vui vẻ bên ngoài, chỉ là đến tiết Thanh Minh, tôi vẫn phải quay về thắp hương cho ba mẹ.

Ngôi nhà cũ nằm ở ngoại ô thành phố, vì còn thờ bài vị của ba mẹ nên tôi không bán nó, cũng trở thành bất động sản duy nhất tôi giữ lại ở thành phố này.

Tôi không ngờ Lý Giang Thanh lại đợi ở đây, nhưng nghĩ lại, mấy năm trước mỗi lần tảo mộ hắn đều đi cùng tôi, biết rõ thói quen này của tôi, nên cũng không có gì lạ.

Hơn nửa năm không gặp, hắn trông như già đi mười tuổi, trên người vẫn là bộ quần áo cũ tôi từng mua cho. Thấy tôi đến, hắn kích động bước tới định nắm tay tôi, nhưng bị tôi né tránh.

“Anh đến đây làm gì?” Tôi lạnh lùng hỏi.

“Tiểu Đường, anh đến cùng em thăm ba mẹ.” Lý Giang Thanh trả lời đầy lẽ đương nhiên.

“Không cần, chúng ta đã ly hôn, không còn quan hệ gì nữa.”

Lý Giang Thanh có chút hoảng hốt, bước tới chắn trước mặt tôi.

“Tiểu Đường, em vẫn còn giận anh đúng không? Thế này đi, bây giờ anh có thể ly hôn với Lâm Nhung Hoa ngay, không cần đợi ba năm nữa, chúng ta lập tức quay lại với nhau, được không?”

Tôi nhìn hắn bằng ánh mắt giễu cợt.

“Lý Giang Thanh, nói thật với anh, từ sau khi ly hôn với anh, tôi chưa từng nghĩ đến việc quay lại.”

“Em nói dối!” Lý Giang Thanh gào lên sốt ruột: “Tô Đường, trước đây em yêu anh như vậy, vì anh mà tự sát, vì anh mà quỳ gối trước mặt mọi người, những tình cảm đó đều là thật, em yêu anh như thế, sao có thể cam lòng buông tay?”

Nghe hắn lôi hết lịch sử đen tối của tôi ra kể, tôi thật sự chỉ muốn c.h.ế.t cho xong. Đúng là yêu đương mù quáng hại người mà.

Lý Giang Thanh đổi sang bộ mặt khác, bắt đầu dịu dàng lấy lòng tôi. Hắn biết rõ, tôi từng dễ mềm lòng trước chiêu này của hắn nhất, một gậy một viên kẹo, lúc nào cũng khiến tôi ngoan ngoãn nghe lời.

“Nghe lời đi, Đường Đường, em phải biết trong lòng anh từ đầu đến cuối chỉ có em, anh chỉ yêu mỗi mình em. Nhung Hoa chỉ là em gái anh, anh giúp em gái một chút chẳng phải chuyện rất bình thường sao?”

“Lý Giang Thanh, rốt cuộc anh nợ bao nhiêu tiền mới khiến anh hạ mình trước mặt tôi như vậy?”

Lý Giang Thanh sững sờ. Hắn không biết rằng, mọi chuyện liên quan đến hắn, Tống Dĩ Ninh đều kể cho tôi biết tường tận.

Đám cưới của hắn và Lâm Nhung Hoa quả thật rất hoành tráng, nhưng thiệp cưới phát ra lại chẳng có ai đến dự. Trong lễ cưới rộng lớn, gần như toàn bộ đều là họ hàng quê nhà của họ, ồn ào chỉ trỏ. Nghi thức còn chưa bắt đầu, hoa trang trí, bóng bay đã bị đám trẻ con cướp gần hết, ngay cả chiếc váy cưới hơn mười vạn mà Lâm Nhung Hoa mua cũng bị bọn trẻ nghịch bôi đầy bánh kem và thức ăn, mặc đúng một lần là coi như phế.

Lâm Nhung Hoa tức đến đỏ mắt, túm lấy đứa trẻ định phát tiết nhưng lại bị ba mẹ và ông bà của nó vây quanh. Họ chỉ tay vào mũi cô ta mắng cô ta trèo cao khinh nghèo, nói cô ta tiểu tam thượng vị mà còn không chịu buông tha trẻ con, mắng đến mức mắt Lâm Nhung Hoa đỏ hoe, trực tiếp bỏ đi khỏi lễ cưới, đám cưới biến thành một trò cười.

Hết kỳ nghỉ cưới, Lý Giang Thanh quay lại công ty, phát hiện mình đã bị gạt ra rìa, không ai muốn để ý đến hắn, không ai còn chịu ký hợp đồng với hắn. Cuối cùng trong một lần cãi nhau với đồng nghiệp, hắn mới biết nguyên nhân.

“Anh nghĩ mình vẫn là chồng của Tô Đường à? Còn có chút thể diện sao? Đồ cặn bã ngoại tình, đàn ông bẩn thỉu! Nói cho anh biết, chỉ dựa vào chút bản lĩnh của anh, anh chẳng là cái thá gì cả.”

Câu nói đó hoàn toàn đ.á.n.h tỉnh Lý Giang Thanh, hắn thấy mất mặt, muốn nghỉ việc, nhưng áp lực vay nợ khiến hắn hiểu rõ mình cần khoản lương này, chỉ có thể cúi đầu chịu đựng trong công ty, nhưng uất ức ở công ty, kiểu gì cũng phải có chỗ trút, ngôi nhà của hắn và Lâm Nhung Hoa, chính là nơi đó.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Không Còn Ngăn Cản Chồng Ly Hôn Để Cưới Người Mới - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD