Sau Khi Trọng Sinh Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Đại Lão - Chương 152: Thai Nghén Từ Đất Trời -
Cập nhật lúc: 04/05/2026 10:07
Kỷ Đông Quân khẽ vuốt ve mái tóc Khi Thất, giọng nói trầm bổng như đang kể một câu chuyện cổ: "Anh được đất trời t.h.a.i nghén mà sinh ra, lớn lên bên một tảng đá cạnh khe suối trong vắt trên núi cao."
Khi Thất nghe xong, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc: "Đông Quân, anh đùa em đấy à! Đừng nói với em anh là kiểu hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt rồi hóa hình nhé?"
Kỷ Đông Quân ôm cô vào lòng, bật cười: "Anh lừa em thì được kẹo ăn chắc? Anh đã hứa sẽ không bao giờ lừa gạt Tiểu Thất mà."
Khi Thất hít một hơi thật sâu, cố gắng tiêu hóa cái thông tin khó tin này. Phải mất một lúc lâu sau, cô mới ngập ngừng hỏi, ánh mắt mang theo vẻ dò xét: "Vậy... mọi thứ trên cơ thể anh đều bình thường chứ? 'Chỗ đó' của anh... không có vấn đề gì chứ?"
Câu hỏi ngây ngô của cô khiến sắc mặt Kỷ Đông Quân thoáng chốc đen kịt lại. Anh kéo tay cô đặt lên 'chỗ đó' của mình, giọng điệu mang theo vài phần nguy hiểm: "Anh có vấn đề gì hay không, Tiểu Thất không bằng tự mình kiểm chứng xem sao?"
Cảm nhận được độ nóng rực và rắn chắc qua lớp vải, mặt Khi Thất lập tức đỏ bừng như quả cà chua. Cô vội vàng rụt tay lại, lí nhí đáp: "Đông... Đông Quân, em biết anh không có vấn đề gì rồi, em tin anh mà."
Nhìn dáng vẻ ngượng ngùng đáng yêu của cô, Kỷ Đông Quân không nhịn được mà mỉm cười. Cô gái nhỏ của anh lúc nào cũng đáng yêu như vậy. Anh cúi xuống hôn lên trán cô, thâm tình giải thích: "Tiểu Thất, với tu vi hiện tại của em, em vẫn chưa đủ sức để tiến vào nơi anh sinh ra đâu. Anh cũng không thể đưa em đến nơi anh thực sự sinh sống, bởi vì dòng chảy thời gian ở đó hoàn toàn khác biệt so với nơi này."
Khi Thất chớp chớp mắt, ngây ngô hỏi lại: "Có phải giống như kiểu một ngày trên trời bằng một năm dưới hạ giới không anh?"
Anh xoa đầu cô khen ngợi: "Tiểu Thất thông minh quá, mới đó đã đoán ra rồi."
Cô bóc một viên kẹo sữa dâu bỏ vào miệng, nhai nhóp nhép rồi đáp: "Cũng không hẳn là em thông minh đâu, tại phim truyền hình người ta toàn chiếu thế mà."
Anh gật gù đồng ý, ánh mắt vẫn luôn đong đầy tình cảm: "Ừ, Tiểu Thất nói gì cũng đúng hết."
Khi Thất rúc sâu vào vòm n.g.ự.c ấm áp của anh, nhắm mắt lại tận hưởng giây phút bình yên, rồi chợt nảy ra một ý tưởng: "Em tự dưng lại thèm cảm giác rơi tự do từ trên cao xuống. Nhưng em tin chắc là anh sẽ bắt được em, đúng không Đông Quân?"
Kỷ Đông Quân dở khóc dở cười. Chẳng hiểu sao Tiểu Thất lại cứ thích mấy cái trò mạo hiểm cảm giác mạnh như vậy. Anh dỗ dành: "Hay là anh đưa em đi chơi nhảy bungee nhé?"
Cô bĩu môi lắc đầu: "Mấy chỗ nhảy bungee bình thường độ cao thấp lắm, không đủ đô, chẳng kích thích chút nào cả."
Anh vuốt ve mái tóc cô, chiều chuộng nói: "Anh biết có một nơi là địa điểm nhảy bungee cao nhất thế giới đấy. Anh từng thử rồi."
Nghe vậy, hai mắt Khi Thất sáng rực lên như sao trời: "Thật hả Đông Quân? Mau mau, đưa em đi chỗ đó đi!"
Kỷ Đông Quân ôm c.h.ặ.t lấy cô, ý niệm khẽ động, chớp mắt cả hai đã đứng giữa một trung tâm thương mại sầm uất. Anh nhìn trang phục của cô, ôn tồn bảo: "Chúng ta mua chút quần áo mới đã rồi hẵng đi. Em cứ thoải mái chọn đồ mình thích đi. Anh sợ mặc đồ của anh, em lại chê xấu."
Cô gật đầu đồng ý, nhanh ch.óng bấm niệm một pháp thuật nhỏ để ngụy trang, khiến những người xung quanh chỉ nhìn thấy cô dưới một diện mạo xa lạ.
Hôm nay là thứ tư nên trung tâm thương mại khá vắng vẻ.
Cô kéo tay Kỷ Đông Quân bước vào một cửa hàng thời trang cao cấp. Sự xuất hiện của một đôi tuấn nam mỹ nữ lập tức thu hút ánh nhìn của tất cả nhân viên trong cửa hàng. Dù sao thì, trai tài gái sắc ai mà chẳng thích ngắm nhìn cơ chứ!
Một cô nhân viên hướng dẫn mua sắm nhỏ to với đồng nghiệp, chỉ về phía hai người: "Cậu nhìn kìa, hai người họ đang mặc cổ trang đó! Nhìn đẹp đôi quá đi mất, ôi chao ơi, cứ như bước ra từ trong tranh vậy!"
Một nhân viên khác thì không giấu nổi sự si mê dành cho Kỷ Đông Quân: "Trời ơi, anh chàng kia đẹp trai quá, đi cạnh cô gái đó đúng là cực phẩm phối cực phẩm!"
Khi Thất dạo một vòng, chọn cho Kỷ Đông Quân một chiếc áo hoodie màu trắng phối cùng chiếc quần jean ống rộng màu xanh biển. Cô cũng không quên chọn cho mình một bộ y hệt để làm đồ đôi.
Cửa hàng trưởng đứng bên cạnh tấm tắc khen ngợi: "Vị tiểu thư này quả là có mắt thẩm mỹ, đây là bộ sưu tập đồ đôi chủ đạo mới nhất của cửa hàng chúng tôi đấy ạ. Bộ hai người đang cầm cũng là bộ cuối cùng rồi."
Khi Thất mỉm cười lịch sự đáp lại, rồi kéo tay anh đi về phía khu vực thử đồ. Cô dặn dò: "Anh vào phòng thử đồ nam thay đi, em sẽ thay ở phòng bên này. Ai xong trước thì đứng đây đợi người kia nhé."
Ánh mắt Kỷ Đông Quân ngập tràn sủng nịnh. Anh xoa đầu cô, giọng nói trầm ấm rót vào tai: "Anh thay đồ chậm lắm, em cứ từ từ thay, không cần phải vội đâu."
