Sau Khi Trọng Sinh Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Đại Lão - Chương 164: Ngủ Ở Chỗ Nào -
Cập nhật lúc: 05/05/2026 10:07
Nghe xong lời ông chủ, Kỷ Đông Quân liền thu lại luồng uy áp đang tỏa ra. Anh đặt một viên đan d.ư.ợ.c phục hồi thượng phẩm lên bàn, trầm giọng cảnh cáo: "Chuyện ngày hôm nay tuyệt đối không được hé nửa lời với người ngoài. Nếu để tôi biết được, ông tự hiểu hậu quả rồi đấy."
Ông chủ nghe vậy vội vã gật đầu lia lịa, đáp lời: "Quý khách cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ giữ kín như bưng."
Kỷ Đông Quân khẽ động tâm niệm, chớp mắt đã đưa Khi Thất xuất hiện giữa khu rừng rậm của Ma Vực.
Thấy Kỷ Đông Quân biến mất, ông chủ mới dám bước lên cầm viên đan d.ư.ợ.c cẩn thận ngắm nghía. Quả nhiên là đan d.ư.ợ.c chữa thương thượng phẩm! Lần này ông ta lời to rồi. Có điều, tu vi của người thanh niên kia quả thực sâu không lường được, chỉ nội luồng uy áp tỏa ra cũng đủ khiến ông ta không đứng vững nổi.
Lúc này, Khi Thất và Kỷ Đông Quân đang đứng trên một cành cây cao, phóng tầm mắt quan sát mọi thứ xung quanh. Rừng rậm Ma Vực hôm nay lại yên tĩnh đến lạ thường.
Chẳng hiểu vì sao, ngay khi vừa bước chân vào khu rừng này, trong lòng Khi Thất lại vang lên một giọng nói thôi thúc: "Tiến về phía trước đi, hãy tiến về phía trước." Cảm giác ấy mang đến một sự thân thuộc đến kỳ lạ.
Cô khẽ nắm lấy tay Kỷ Đông Quân, cất giọng thắc mắc: "Đông Quân, vừa vào đây em đã thấy quen lắm, nhưng lại chẳng thể lý giải được nguyên do."
Thấy sắc trời đã dần tối, Kỷ Đông Quân lại dùng tâm niệm đưa Khi Thất trở về t.ửu lâu. Anh dặn dò người phục vụ: "Vẫn chuẩn bị giống như trước đây nhé."
Người phục vụ vội vàng vâng dạ. Đã lâu lắm rồi anh ta mới thấy hai vị khách quý này ghé lại, không ngờ hôm nay lại có dịp hội ngộ.
Đưa Khi Thất vào căn phòng trang nhã, Kỷ Đông Quân âu yếm nhìn cô, khẽ nói: "Cảm thấy quen thuộc cũng là lẽ thường tình. Ngày mai anh phải về công ty xử lý chút việc. Nếu ở đây thấy nguy hiểm, em cứ gọi tên anh trong lòng nhé."
Khi Thất rướn người đặt một nụ hôn lên má anh, dịu dàng đáp: "Em biết rồi, Đông Quân. Em sẽ nhanh ch.óng lấy lại roi rồi đưa anh về nhà ra mắt ba mẹ."
Kỷ Đông Quân đưa tay xoa nhẹ mái tóc cô, ánh mắt tràn ngập nét cưng chiều: "Tiểu Thất, anh đợi em."
Cô khẽ gật đầu, nũng nịu: "Yêu Đông Quân nhất, chụt!"
Rất nhanh sau đó, phục vụ đã dẫn người dọn thức ăn lên, cung kính nói: "Chúc hai vị dùng bữa ngon miệng."
Kỷ Đông Quân khẽ gật đầu rồi phẩy tay ra hiệu. Người phục vụ hiểu ý liền dẫn đám người lui ra ngoài.
Anh gắp một con tôm hùm đất bỏ vào bát, cẩn thận bóc vỏ rồi đút cho Khi Thất. Cô vui vẻ nhấm nháp hương vị ngọt ngào từ con tôm anh vừa bóc.
Dùng bữa xong, Kỷ Đông Quân lấy một thỏi vàng đặt lên bàn, quay sang hỏi người thương: "Tiểu Thất, đêm nay em muốn ngủ ở đâu?"
Ngồi nép bên cạnh anh, Khi Thất nhỏ nhẹ: "Em muốn về ngôi nhà ở thế giới hiện đại. Giường ở đây chẳng êm ái bằng."
Kỷ Đông Quân ôm lấy vòng eo thon thả của cô, chớp mắt đã đưa cả hai về lại tổ ấm ở thế giới hiện đại. Anh ân cần bảo: "Sáng mai anh sẽ làm đồ ăn sáng, sau đó đưa em về lại cung điện ở dị giới. Đợi em thức giấc và dùng bữa xong thì có thể tiếp tục tiến vào rừng Ma Vực."
Khi Thất gật đầu ngoan ngoãn, hôn lên má anh một cái rồi nói: "Em biết rồi Đông Quân. Giờ em đi tắm đây."
Nói đoạn, cô bước vào phòng tắm, nhưng rồi chợt nhận ra anh vẫn đang đứng dõi theo mình ở phía sau. Khi Thất tò mò hỏi: "Sao anh cứ nhìn em mãi thế? Chẳng lẽ muốn tắm giúp em sao?"
Kỷ Đông Quân bước tới, ôm trọn lấy eo cô, khẽ thì thầm: "Nếu Tiểu Thất không ngại, anh vô cùng sẵn lòng."
Bàn tay nhỏ nhắn của Khi Thất vuốt ve cơ bụng săn chắc của anh, khẽ cười: "Nếu anh nhịn được không đòi hỏi, thì vào tắm giúp em đi." Trong lòng cô lại thầm nghĩ: "Cỡ này mà anh nhịn được thì chắc chẳng phải đàn ông đích thực nữa rồi."
Kỷ Đông Quân cúi xuống phủ lấy đôi môi mềm mại của cô, bàn tay lớn bắt đầu mơn trớn khắp đường cong cơ thể. Hồi lâu sau, anh mới luyến tiếc rời đôi môi ấy, cất giọng khàn khàn: "Tiểu Thất, anh nhịn được. C.h.ế.t dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu."
