Sau Khi Trọng Sinh Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Đại Lão - Chương 106: Một Roi -
Cập nhật lúc: 29/04/2026 03:01
Hoàng Phổ Lan nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của Thượng Quan Khê, trong mắt xẹt qua một tia ghen ghét: "Để xem hôm nay ta có hủy hoại gương mặt này của ngươi không." Nói rồi, ả vung roi trong tay quất thẳng vào mặt Thượng Quan Khê.
Thời Thất ôm Bạch Đoàn bước ra ngoài cửa, dùng linh lực tạo một vòng bảo hộ cho Thượng Quan Khê.
Hoàng Phổ Thành nhìn thấy Thời Thất thì không khỏi ngẩn ngơ, cô gái này thật xinh đẹp. Hắn đưa mắt đ.á.n.h giá nàng từ trên xuống dưới, vị cô nương này không chỉ có dung mạo mỹ lệ mà vóc dáng cũng vô cùng hoàn mỹ.
Thời Thất vuốt ve bộ lông của Bạch Đoàn, liếc nhìn Hoàng Phổ Lan, nhàn nhạt nói: "Cô làm vậy là không đúng rồi, cho dù tu vi của cô ấy không bằng cô, cô cũng không đến mức phải ra tay tàn độc như thế."
Thời Thất vươn một tay, đỡ Thượng Quan Khê đứng dậy. Thượng Quan Khê nhìn Thời Thất bằng ánh mắt cảm kích: "Cảm ơn cô, tôi tên là Thượng Quan Khê."
Thời Thất khẽ gật đầu: "Tôi là Thời Thất."
Hoàng Phổ Lan tức giận quát: "Ngươi xem mình là cái thá gì mà dám ở trước mặt ta ra tay giúp ả?"
Mọi người chứng kiến cảnh tượng này, không khỏi sợ hãi xì xào bàn tán. Cô nương này dung mạo cực kỳ xinh đẹp, cớ sao cứ nhất quyết phải đắc tội với nữ ma đầu kia. Ả ta nổi tiếng là kẻ hễ thấy ai xinh đẹp hơn mình liền tìm cách hủy dung. Rõ ràng cùng mặc y phục màu đỏ, sao nhan sắc của hai người lại chênh lệch một trời một vực đến thế.
Hoàng Phổ Thành nhìn Hoàng Phổ Lan, lên tiếng quở trách: "Làm càn, không được vô lễ với vị cô nương này."
Hoàng Phổ Lan liếc nhìn anh trai mình: "Trừ phi cô ta quỳ xuống đất xin lỗi muội, bằng không hôm nay muội thề tuyệt đối không bỏ qua."
Thời Thất nghe Hoàng Phổ Lan nói vậy, khinh miệt bật cười thành tiếng.
Thượng Quan Khê vội vàng khuyên Thời Thất: "Thời cô nương, cô mau đi đi, đừng bận tâm đến tôi, nếu không ả ta cũng sẽ hủy hoại cả cô mất."
Thời Thất vuốt ve bộ lông của Bạch Đoàn, bình tĩnh đáp: "Không sao, tôi tự có cách."
Hoàng Phổ Lan vung roi quất mạnh về phía Thời Thất. Thời Thất cảm nhận được luồng khí nguy hiểm, lập tức lách người né tránh, đồng thời phóng thích linh lực, tạo thành một luồng uy áp khổng lồ giáng thẳng xuống người Hoàng Phổ Lan.
Đôi chân của Hoàng Phổ Lan không chịu sự khống chế mà quỳ sụp xuống. Ả phẫn nộ gào lên: "Con ả này, ngươi lại dám dùng linh lực để tạo áp lực lên ta!"
Mọi người cảm nhận được luồng linh lực mà Thời Thất tỏa ra, thi nhau kinh hô. Nàng chỉ là một nữ t.ử mà tu vi đã đạt tới Nguyên Đan Cảnh, quả thực quá đỗi lợi hại, hơn nữa tuổi đời lại còn trẻ như vậy.
Hoàng Phổ Lan không thể tin nổi mà trừng mắt nhìn Thời Thất. Ả không bao giờ ngờ được tu vi của Thời Thất lại cao thâm đến thế.
Hoàng Phổ Thành cảm nhận được linh lực của Thời Thất, trong lòng vô cùng chấn động, tu vi của bản thân hắn vậy mà lại không sánh bằng một nữ t.ử? Hắn vội vàng chắp tay về phía Thời Thất: "Hoàng muội của tại hạ tuổi nhỏ chưa hiểu chuyện, ta xin thay mặt muội ấy bồi tội. Mong cô nương đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, xin hãy tha thứ cho muội ấy."
Thời Thất nhìn Hoàng Phổ Thành với ánh mắt khinh bỉ: "Vừa rồi lúc cô ta ra tay với tôi, sao anh không lên tiếng ngăn cản? Bây giờ lại quay sang bảo tôi tha thứ cho cô ta, tôi muốn hỏi một chút, chẳng lẽ đầu óc anh bị cửa kẹp rồi sao?"
Mọi người nghe thấy những lời mỉa mai của Thời Thất thì đồng loạt bật cười.
Thượng Quan Khê nhìn Thời Thất với ánh mắt đầy cảm kích: "Thời cô nương, ân tình ngày hôm nay tôi xin ghi tạc trong lòng. Sau này tôi nguyện làm trâu làm ngựa để báo đáp cô."
Thời Thất quay sang nói với Thượng Quan Khê: "Chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức gì thôi."
Thời Thất ấn nhẹ vào chiếc vòng tay, chọn ra một dải roi, lạnh lùng nói với Hoàng Phổ Lan: "Vừa rồi cô quất tôi một roi nhưng đã bị tôi né được, bây giờ tôi muốn đ.á.n.h trả. Cô tránh được là bản lĩnh của cô, còn nếu tránh không khỏi thì đành phải chịu trận đi."
Thời Thất vung roi quất thẳng vào cánh tay Hoàng Phổ Lan. Hoàng Phổ Lan c.ắ.n răng không thốt lên tiếng kêu nào, ả ôm lấy cánh tay rướm m.á.u, nhìn Thời Thất với ánh mắt oán độc: "Lần sau gặp lại, ta nhất định sẽ khiến ngươi phải trả giá đắt."
Mọi người xung quanh không hề cảm thấy Thời Thất tàn nhẫn, thi nhau tán thưởng: "Đánh hay lắm!" Bởi vì bọn họ đã nhẫn nhịn nữ ma đầu này quá lâu rồi, ả ỷ mình là người của hoàng gia nên lúc nào cũng muốn làm gì thì làm.
Thời Thất khinh khỉnh bật cười: "Được thôi! Tôi chờ cô, để xem đến lúc đó giữa hai chúng ta, rốt cuộc ai mới là người phải trả giá đắt."
