Sau Khi Trùng Sinh, Ta Mặc Kệ Toàn Tông - Chương 4

Cập nhật lúc: 04/09/2026 04:03

Ta sợ nhìn nhiều sinh chướng mắt, lập tức nghiêng mặt đi.

Nhẩm tính thời gian, liền phất tay bố trí cấm chế quanh động phủ.

Quả nhiên, khoảnh khắc tiếp theo, cùng với tiếng rên cao v.út lả lơi của Lục Diểu Diểu, là âm thanh dồn dập như sấm dội — bước chân nặng nề đủ khiến cả sơn thể rung chuyển.

Mất đi bốn vị trưởng lão hộ tông, ma tộc công phá Linh Kiếm Tông chẳng khác nào vào chỗ không người.

Vô số đại quân ma tộc ào ạt tràn từ chân núi lên, mùi tanh m.á.u quyện cùng ma khí khiến t.h.ả.m cỏ, cổ thụ hai bên đường khô héo trong nháy mắt.

“Xông lên! Bóc da, róc xương, băm xác bọn tu sĩ Linh Kiếm Tông thành muôn mảnh!”

Ma vật đi đầu ngửi được mùi vị, hăm hở lao thẳng đến Hàn đàm, ánh mắt đỏ ngầu thèm khát nhìn chằm chằm ba thân ảnh đang quấn lấy nhau.

Lục Diểu Diểu vốn còn chìm đắm trong cá nước hoan tình, đôi mắt mơ màng đầy d.ụ.c khí bỗng khựng lại khi đối diện một đôi tròng mắt đỏ m.á.u.

Ngay sau đó — một tiếng thét x.é to.ạc bầu trời:

“A! Ma tộc đến rồi!”

Tiếng thét của Lục Diểu Diểu vang lên quá đột ngột, khiến bao kẻ vốn đang căng như dây cung cũng giật nảy mình, toàn thân run rẩy, ý chí tan rã.

Ngay cả sư tôn cũng chẳng ngoại lệ.

Sắc mặt lộ vẻ ngượng ngập, hắn vội kéo y phục lại, trấn an:

“Chỉ là lũ ma vật tầm thường, Diểu Diểu, chớ sợ.”

“Hôm nay đã là ngày thứ ba ngâm Hàn đàm, tình độc của bản tôn sớm đã giải, c.h.é.m g.i.ế.c đám yêu tà này dễ như trở bàn tay!”

Sư tôn theo bản năng rút bổn mệnh kiếm, định điều động linh khí c.h.é.m sạch đám ma vật dơ bẩn kia.

Nào ngờ, khi thần thức quét qua đan điền, lại phát hiện toàn thân… không còn nửa phần linh khí!

Hắn sững sờ như bị sét đ.á.n.h, không dám tin mà nhìn chằm chằm bảo kiếm  trong tay:

“Không… không thể nào! Tình độc chẳng phải đã giải sao? Vì sao linh khí vẫn chưa hồi phục?!”

Bỗng có kẻ giọng run run thốt lên:

“Chúng ta, Linh Kiếm Tông… tu luyện Vô Tình đạo. Một khi phá giới… ắt tu vi tiêu tán!”

Lúc này, sư tôn mới chợt nhớ ra, bản thân vừa rồi bị d.ụ.c niệm lấn át đã làm ra chuyện hoang đường đến mức nào!

Sắc mặt hắn tái nhợt như giấy.

Mất đi ấn ký linh khí, kết giới do thần khí dựng nên lập tức chấn động, từng tấc nứt vỡ.

Ma vật nhạy bén nhận ra áp lực đã biến mất, lập tức há ra huyết khẩu, lao thẳng đến!

Vài đệ t.ử phản ứng không kịp, bị ngoạm trúng ngay, chỉ trong chớp mắt đã bị xé thành mảnh vụn.

Chỉ có Lục Diểu Diểu được sư tôn và Tư Thiên Dật bảo vệ chu toàn.

Ba người dùng pháp khí che lấp khí tức, lũ ma vật mấy lần lướt sát qua bên cạnh, tựa như hoàn toàn không nhận ra sự tồn tại của họ.

Đám đệ t.ử còn lại hoảng loạn quỳ xuống khẩn cầu:

“Tiên tôn! Thiên Dật sư huynh! Xin người nghĩ cách cứu chúng ta!”

“Bốn vị trưởng lão giờ đang hôn mê bất tỉnh, chỉ còn hai người mới cứu được chúng ta thôi!”

Nếu Lục Diểu Diểu không gây họa khiến tứ đại trưởng lão hôn mê, thì nay đệ t.ử Linh Kiếm Tông đâu đến nỗi một chút phản kháng cũng không có.

Nhưng kẻ gây họa ấy lại mặt không đổi sắc, trái lại nép sát sau lưng sư tôn và Tư Thiên Dật, run rẩy giả bộ yếu ớt:

“Sư tôn… sư huynh… xin đừng bỏ rơi ta… một mình ta… sẽ rất sợ hãi…”

Sư tôn ôm c.h.ặ.t Lục Diểu Diểu vào lòng trấn an, rồi ngoảnh đầu nhìn về phía đám đệ t.ử đang hoảng loạn bỏ chạy, giọng lạnh lùng như băng:

“Diểu Diểu yếu đuối, không thể rời người bảo hộ. Các ngươi, thân là đệ t.ử Linh Kiếm Tông, hãy tự mình nghĩ cách đối phó đám ma vật này đi. Đây cũng là một lần khảo nghiệm năng lực của các ngươi.”

Thấy sư tôn và Tư Thiên Dật thực sự chỉ một lòng che chở Lục Diểu Diểu, lại thản nhiên nhìn đồng môn bị ma vật nuốt sống, đệ t.ử trong môn lạnh thấu tâm can.

Một kẻ tính tình nóng nảy rốt cuộc nhịn không nổi, gào lên như phát cuồng:

“Lục Diểu Diểu, ngươi điên rồi sao? Tất cả chẳng phải do ngươi mà ra ư?!”

“Chính ngươi xông bừa vào bí cảnh, hại toàn tông trúng tình độc, rồi một mình chiếm giữ Hàn đàm giải độc!”

“Giờ đến khi cầu xin tiên tôn và Thiên Dật sư huynh cứu giúp cũng không chịu, hạng nữ nhân tâm địa rắn rết như ngươi sao không c.h.ế.t trước trong miệng ma vật đi cho rồi!”

Chưa dứt lời, hai thanh linh kiếm đã xuyên thẳng qua n.g.ự.c hắn, m.á.u tươi phun thành vòi, thân hình gục xuống đất.

Sư tôn và Tư Thiên Dật đồng thời thu kiếm, hất mạnh những giọt m.á.u còn đọng trên lưỡi, giọng chán ghét:

“Ai cho phép các ngươi mắng Diểu Diểu? Nàng là tiểu cô nương nhát gan, cần được bảo hộ, lẽ nào không hợp lẽ?”

“Nếu để ta nghe thêm một câu nói xấu Diểu Diểu nữa… trước khi ma vật động thủ, ta sẽ đích thân g.i.ế.c sạch các ngươi!”

Đám đệ t.ử còn sống sót hoàn toàn sững sờ.

Ma vật đang tràn vào, vậy mà tiên tôn và sư huynh mà họ từng kính ngưỡng lại quay mũi kiếm về phía đồng môn!

Giờ đây, bọn họ thực sự lưỡng đầu thọ địch.

Lúc này mới có người chợt nhớ đến ta, vừa bỏ chạy vừa hô hoán:

“Linh Tiêu sư tỷ đâu? Có sư tỷ ở đây, nhất định người sẽ bảo hộ chúng ta!”

“Linh Tiêu sư tỷ ở đâu? Đều tại các ngươi, chính các ngươi đã đuổi nàng khỏi Hàn đàm!”

Nếu là trước kia, ta ắt sẽ chẳng quản sinh t.ử mà đứng ra bảo hộ bọn họ.

Chỉ vì ta từng thật tâm coi mỗi một đệ t.ử của Linh Kiếm Tông là người nhà.

Ta tận tâm chỉ dạy bọn họ công pháp, lại khi họ tu vi đình trệ chẳng thể đột phá, ta khắp nơi tìm kiếm linh đan diệu d.ư.ợ.c, thiên tài địa bảo, chưa từng mảy may cầu báo đáp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.