Sau Khi Trùng Sinh, Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Đế Vương - Chương 2

Cập nhật lúc: 23/08/2026 18:00

Bàn tay đang nắm khăn của ta siết c.h.ặ.t. Công chúa quả nhiên vẫn ngông cuồng như kiếp trước, coi mạng người như cỏ rác. Chỉ vài câu của nàng ta cũng đủ hủy hoại hoàn toàn một người, thậm chí là cả một gia tộc. Tựa như chẳng ai có thể lay chuyển hoàng quyền.

Cũng chẳng ai dám.

Ta khẽ gật đầu, nhìn thẳng vào công chúa, dùng giọng điệu vô cùng bình thản nhưng kiên định, cố ý hỏi: “Dù là thiên hoàng quý tộc cũng phải tuân thủ luật pháp triều ta. Xin hỏi ngươi là thân phận gì mà có thể tùy ý xử trí bách tính vô tội? Chẳng lẽ thân phận của ngươi còn cao hơn luật pháp? Tiểu nữ bất tài, vậy thì đành đến Kinh Triệu Doãn hỏi thử xem, rốt cuộc là quyền quý thế nào mới có thể tùy ý xử phạt bách tính vô tội?”

Công chúa bị ta chặn họng, không thể nói được lời nào. Mặt nàng ta đỏ bừng, ánh mắt như hận không thể nuốt sống ta.

Tùy tùng của Thái t.ử chuẩn bị rút kiếm, nhưng hộ viện Thẩm gia cũng có hơn mười người. Ngoài ra, xung quanh còn có hàng trăm người đứng xem. Thái t.ử đương nhiên không thể ở trước mặt bao người mà không chịu nhận, càng không thể trực tiếp động võ.

Ta vừa nhắc đến chuyện đến Kinh Triệu Doãn, Thái t.ử lập tức không còn tiếp tục đứng yên xem trò hay nữa. Đúng như ta dự liệu, hắn muốn dẹp yên chuyện này, “Cô là đương kim Thái t.ử. Nếu đã đón tú cầu của Thẩm Đại tiểu thư, đương nhiên không có đạo lý không chịu trách nhiệm.”

“Nhưng ngươi không có tư cách ngồi vào vị trí chính thê của Cô. Cô chỉ có thể ban cho ngươi vị trí trắc phi.”

Trắc phi sao… Đủ rồi!

Thứ ta muốn chính là bước chân vào cửa cung. Công chúa và Thái t.ử hoàn toàn không biết, mục tiêu của ta vốn không phải Đông Cung, mà là một vị trí còn cao hơn nữa.

05.

Thái t.ử là người kế vị, đương nhiên phải nhất ngôn cửu đỉnh. Hôm nay có hàng trăm người tận mắt chứng kiến, cũng không uổng công ta làm cho chuyện này náo loạn đến mức ấy.

Công chúa bị Thái t.ử kéo đi. Trước khi rời khỏi, nàng ta vẫn không quên trợn mắt nhìn ta: “Nữ t.ử thương nhân! Vị trí trắc phi này thật sự quá hời cho ngươi rồi!”

Kiếp trước, ta không hiểu vì sao công chúa lại căm hận ta đến thế. Mãi đến khi mã nô uống say lỡ miệng nói ra, hắn vừa tham lam dây dưa với ta, vừa phụng mệnh công chúa hành hạ ta. Lúc ta đã gần c.h.ế.t đi sống lại, mã nô gần như phát cuồng: “Nghe công chúa nói, ngươi giống hệt Tiên Hoàng hậu! Ha ha ha! Lão t.ử chỉ là một tên nô tài, vậy mà cũng có thể sở hữu nữ nhân giống hệt Bạch nguyệt quang của Hoàng đế!”

Thì ra là vậy… Tiên Hoàng hậu là người Hoàng đế yêu sâu đậm nhất, còn Thái t.ử và công chúa đều do Hoàng hậu đương triều sinh ra.

Tiếng nói của phụ mẫu kéo ta trở về thực tại. Cha hoảng hốt nói: “Vị công t.ử kia thật sự là Thái t.ử điện hạ sao! A Chi, lần này con cũng chẳng biết là phúc hay họa nữa?!”

Mẫu thân cũng lo lắng: “Thẩm gia chúng ta chỉ là một gia đình nhỏ bé, A Chi gả vào Đông Cung, e rằng khó tránh khỏi bị chèn ép. Phải làm sao đây?”

Tiểu đệ lại nói: “Thái t.ử cải trang vi hành thì càng phải biết tránh hiềm nghi. Đã biết hôm nay Thẩm gia ném tú cầu kén rể, nếu không muốn cưới thì cần gì phải tiến lên góp vui?! Đã đón tú cầu thì phải chịu trách nhiệm!”

“Đường đường là Thái t.ử và công chúa, sao có thể xem hôn sự của người khác như trò đùa?!”

Sống mũi ta cay cay, vòng tay ôm c.h.ặ.t người nhà. Thật tốt quá! Cha nương và tiểu đệ đều vẫn còn nguyên vẹn.

Ta nhanh ch.óng thu lại cảm xúc, dặn cha nương đi làm vài việc: “Lập tức tìm mấy vị thuyết thư tiên sinh, truyền chuyện Thái t.ử đón tú cầu khắp kinh thành. Gạo đã thành cơm, hắn chỉ có thể tiếp tục tiến về phía trước.”

Cha liền hiểu ý. Ông là người làm ăn, đương nhiên hiểu dụng ý của ta. Khơi dậy dư luận của bách tính kinh thành, khiến Thái t.ử không thể không nhận mối hôn sự này.

Thái t.ử cũng không thể tùy tiện ra tay với Thẩm gia. Nếu không, Thái t.ử sẽ là người đầu tiên bị nghi ngờ.

Ván cờ đã bắt đầu, Thẩm gia không thể tránh né. Vậy thì chi bằng thẳng thắn đứng trước mắt mọi người, ngược lại còn an toàn hơn.

06.

Dư luận về chuyện Thái t.ử cướp tú cầu nhanh ch.óng lan rộng khắp kinh thành. Đồng thời, ta lại sai người truyền ra một tin khác: Thái t.ử muốn hối hôn.

Tiểu đệ không hiểu, hỏi ta: “A tỷ, vì sao tỷ lại muốn để người ngoài nghĩ rằng Thái t.ử không muốn thừa nhận hôn sự?”

Ta cười, xoa xoa sau đầu tiểu đệ: “Đây gọi là lấy lui làm tiến. Để tất cả mọi người nghĩ rằng Thẩm gia đang ở thế yếu, ngược lại Thái t.ử sẽ càng nhanh ch.óng đón ta vào Đông Cung.”

Vị trí Thái t.ử của Thái t.ử vốn không vững. Yến Đế là một vị minh quân, sẽ không truyền ngôi cho một vị Thái t.ử thiếu trách nhiệm.

Trong lúc tiểu đệ nửa hiểu nửa không. Ta gọi quản gia và thủ lĩnh hộ viện đến, dặn dò hai người: “Từ hôm nay trở đi, tiểu công t.ử phải văn võ song toàn.”

Ta muốn nâng đỡ tiểu đệ trưởng thành. Như vậy, sau này ta cũng có một chỗ dựa.

Nghĩ đến kiếp trước, tiểu đệ còn chưa sống đến sinh nhật mười ba tuổi, trong lòng ta khó tránh khỏi áy náy, đau lòng.

Mấy ngày sau, thánh chỉ sắc phong trắc phi của Thái t.ử được đưa đến Thẩm phủ.

Cha gọi ta vào thư phòng. Hai mắt ông đỏ hoe, đưa cho ta một hộp gấm, bên trong là một xấp ngân phiếu dày: “A Chi, con là đứa con đầu lòng của cha nương, cũng là viên minh châu trong lòng cha nương. Lần này bước vào cửa cung, chẳng biết đến bao giờ mới có thể gặp lại. A Chi của cha, mọi chuyện phải bảo trọng!”

Cha khóc như ấm nước sôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Trùng Sinh, Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Đế Vương - Chương 2: Chương 2 | MonkeyD