Sau Khi Trùng Sinh Thời Mạt Thế, Tôi Luôn Tìm Cách Giết Nam Chính - Chương 6
Cập nhật lúc: 26/06/2026 21:01
“Yếu đuối thật đấy.” Giang Trúc từ trên cao nhìn xuống, gương mặt trắng xanh dưới ánh đèn mờ tối càng thêm đáng sợ. Anh ta đưa tay ra như muốn chạm vào má tôi, nhưng tôi lập tức né tránh. Bàn tay trắng xanh khựng lại giữa không trung, đầu ngón tay khẽ miết vào nhau. Giang Trúc bật cười, nụ cười mang theo vài phần hiểm độc: “Rất tốt.”
Tốt ở chỗ nào chứ? Tôi cạn lời. Có lẽ vì đã nhìn thấu sống c.h.ế.t, tôi cũng chẳng buồn giả vờ sợ hãi nữa, chỉ thẳng thừng nhìn anh ta.
Dường như phát hiện được điều gì thú vị, Giang Trúc cưỡng ép ghé sát lại, cố tình trêu chọc: “Vợ à, tương lai em thật sự sẽ làm vợ của một Vua Xác Sống như anh sao? Hay tương lai vốn được định sẵn là em sẽ làm vợ của Đội trưởng căn cứ số Một, người sở hữu song Dị năng cấp S?”
Tôi quay đầu đi, tránh ánh mắt ấy: “Anh biết rõ tôi lừa anh mà. Tôi không phải vợ tương lai của anh.”
“Anh không tin.” Giang Trúc đáp.
Tôi: “...”
Thấy tôi nghẹn lời, anh ta bật cười khinh khỉnh. Một chân quỳ lên mép giường, tấm nệm lõm xuống theo trọng lượng cơ thể. Thắt lưng tôi bị kéo mạnh, Giang Trúc vòng tay ôm lấy, khiến tôi không tài nào giãy ra được. Lòng bàn tay lạnh buốt xuyên qua lớp áo mỏng, tôi lạnh đến mức khẽ run lên. Anh ta ung dung vén vạt áo tôi lên, bàn tay trắng xanh luồn vào trong. Cơ thể tôi lập tức co rụt lại. Giang Trúc giả như không nhìn thấy phản ứng ấy, bàn tay tiếp tục di chuyển.
“Anh làm gì vậy?” Tôi có chút hoảng hốt. Thái độ của nam chính thế này... chẳng lẽ định dùng cách đó để trả thù tôi? Sắc mặt tôi lập tức tái đi. Với thân thể hiện tại, e rằng thật sự không chịu nổi.
Giang Trúc cúi đầu nhìn tôi, đôi mắt đen ánh lên tia sáng quỷ dị: “Đương nhiên là làm chuyện mà vợ chồng nên làm.”
Hơi thở tôi nghẹn lại, nước mắt không khống chế được mà rơi xuống.
“Khóc cái gì?” Giang Trúc nhếch môi cười lạnh: “Lúc lừa anh, lúc muốn g.i.ế.c anh, sao không nghĩ tới kết quả hôm nay? Em tưởng bị anh bắt được thì c.h.ế.t là xong à?” Anh ta dừng một chút rồi bật cười: “Có điều anh thật không ngờ, vợ bé nhỏ to gan không sợ trời không sợ đất của anh, lại sợ chuyện này đến thế.” Nói xong, môi anh ta áp lên cổ tôi, giống hệt khi còn là con người, từng nụ hôn dày đặc rơi xuống. Điểm khác biệt duy nhất là hiện giờ anh ta không c.ắ.n tôi.
Cắn... nếu anh ta c.ắ.n tôi, tôi sẽ biến thành xác sống, tôi sẽ mất ý thức. Mất ý thức chẳng khác nào c.h.ế.t, sau đó Giang Trúc muốn làm gì cũng được. Nghĩ thông điểm này, tôi lập tức ôm lấy đầu anh ta, tủi thân hỏi: “Sao anh không c.ắ.n tôi giống trước đây nữa?”
Động tác của Giang Trúc cứng đờ, anh ta cười lạnh: “Em tính toán hay thật đấy.”
Ngay giây tiếp theo, những động tác trả đũa của anh ta càng trở nên hung hăng hơn, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không làm rách da tôi. Đúng là đồ vô dụng! Nam chính thật vô dụng!
13.
Mấy ngày liên tiếp trôi qua, nam chính không làm chuyện gì quá đáng. Vẫn giống hệt khi còn là con người, ngày nào cũng ôm ôm hôn hôn, dính người đến phát phiền. Thật sự rất phiền. Cho đến một lần tình cờ tìm được một con d.a.o gọt trái cây, tôi lại nảy sinh ý nghĩ khác. Xác sống không dễ c.h.ế.t vì bị đ.â.m vài nhát d.a.o, nhưng ít nhất chuyện này cũng đủ khiến Giang Trúc buồn bực một thời gian, cho tôi được yên tĩnh, hoặc nổi giận rồi g.i.ế.c luôn tôi.
Cơ hội đến nhanh hơn tôi tưởng. Đêm đó, Giang Trúc đặc biệt bất an. Anh ta ôm tôi trong lòng, ngón tay lạnh lẽo hết lần này đến lần khác vuốt dọc theo đường nét trên gương mặt tôi, từ chân mày đến khóe mắt, cuối cùng dừng lại trên môi: “Vợ à, tim em đập nhanh quá.”
Giọng anh ta khàn khàn. Tôi nhắm mắt lại, mặc cho nụ hôn của anh ta rơi xuống. Đôi môi ấy cũng lạnh, nhưng ngoài dự đoán lại rất dịu dàng. Tôi chủ động đáp lại, hai tay vòng qua cổ anh ta. Nói thừa rồi, muốn đ.â.m anh ta, đương nhiên tim tôi phải đập nhanh chứ.
Cơ thể Giang Trúc rõ ràng cứng lại trong thoáng chốc. Ngay sau đó, nụ hôn càng trở nên mãnh liệt hơn, như muốn nuốt trọn tôi vào bụng. Không chịu nổi nữa, chính là lúc này. Bàn tay giấu dưới gối lặng lẽ lấy ra con d.a.o gọt trái cây, tôi bất ngờ đ.â.m mạnh vào lưng anh ta. Chất dịch màu tím sẫm từ vết thương chậm rãi tràn ra dọc theo cán d.a.o, nhớp nháp, lạnh buốt.
Quả nhiên Giang Trúc dừng lại. Anh ta từ từ ngồi thẳng người, cúi đầu nhìn tôi, đôi mắt đen sâu thẳm khóa c.h.ặ.t lấy tôi như một con thú dữ. Con d.a.o bị anh ta rút ra rồi tiện tay ném xuống sàn, tiếng “choang” vang lên ch.ói tai.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy vẻ mặt như thế của Giang Trúc. Theo bản năng, tôi lùi về phía sau, anh ta cũng chậm rãi tiến tới theo từng động tác của tôi, khóe môi cong lên thành một nụ cười: “Vợ à... em đúng là lúc nào cũng mang đến bất ngờ cho anh.”
Dứt lời, anh ta bất ngờ ép tôi trở lại giường, tấm nệm rung mạnh. Tôi ho sặc sụa một tiếng, nhưng ngay lập tức bị anh ta cúi xuống chặn lại. Nụ hôn này hoàn toàn khác với tất cả những lần trước, không có lấy một chút yêu thương nào, chỉ còn lại tức giận và đau lòng. Không khí trong khoang miệng bị cướp sạch, tôi thậm chí nghi ngờ Giang Trúc muốn khiến mình ngạt thở mà c.h.ế.t.
Tôi giãy giụa đẩy anh ta ra, nhưng cổ tay đã bị giữ c.h.ặ.t bằng một tay, hai cánh tay bị ép lên phía đầu giường. Nước mắt sinh lý không ngừng rơi xuống, toàn thân run rẩy dữ dội.
Rất lâu sau, Giang Trúc mới buông tôi ra, giọng nói khàn đặc vang lên bên tai: “Chúng ta nên tiến hành bước tiếp theo rồi...”
