Sau Khi Trùng Sinh Tôi Đã Chọn Thượng Tướng Cấp Sss - Chương 3
Cập nhật lúc: 23/08/2026 03:01
Địa điểm là một phòng học trống nào đó trong trường. Tôi đến trước, ngồi xuống chiếc ghế trống ở sát bên cạnh hàng ghế thứ tư, buồn chán lướt quang não để ôn bài.
"Tân Mẫn." Một giọng nam lạnh lùng vang lên.
Tôi ngẩng mắt, nhìn thấy Bùi Uyên. Anh ta đứng trên bục giảng nhìn tôi, trong mắt không có chút hơi ấm nào. Anh ta đi thẳng vào vấn đề: "Hôm nay tôi muốn nói với cậu một chuyện, tôi đã nhầm một việc."
"Sở dĩ tôi chủ động làm quen với cậu là vì tôi nhận cậu thành Lạc Lạc. Em ấy mới là người tôi thật sự muốn tìm."
Tôi chớp mắt, trong lòng tuy có chút khó hiểu nhưng vẫn khá bình tĩnh: "Ra là vậy."
Ánh mắt Bùi Uyên tối đi: "Vậy nên cậu đừng hiểu lầm, giữa tôi và cậu sẽ không có chuyện gì."
Anh ta dừng lại, sau đó hạ thấp giọng: "Chịu một lần giáo huấn là đủ rồi... lần này, tôi sẽ không chọn sai nữa."
Trong lòng kinh ngạc, tôi chợt hiểu ra. À, anh ta cũng sống lại. Cũng phải, đây đâu phải đặc quyền của riêng tôi.
Bàn tay giấu dưới mặt bàn bất giác siết c.h.ặ.t, nhưng tôi cố gắng giữ cho bản thân bình tĩnh. Bùi Uyên không chớp mắt nhìn tôi, quan sát tôi, dường như muốn tìm ra điều gì đó từ phản ứng của tôi. Nhưng tôi sẽ không để lộ dù chỉ một chút.
"Tôi không biết anh bị làm sao." Tôi cố tình lộ vẻ hơi khó hiểu và kinh ngạc, khẽ cụp mắt. "Nhưng anh đã nói đây là hiểu lầm, vậy thì tôi hiểu."
"Anh yên tâm, sau này tôi sẽ giữ khoảng cách với anh, Học trưởng Bùi."
Nghe tôi nói vậy, Bùi Uyên ngược lại sững người, có vẻ phản ứng của tôi nằm ngoài dự đoán của anh ta.
Anh ta nhìn chằm chằm tôi, vẻ mặt biến đổi khó lường. Nhưng tôi chỉ bình tĩnh nhìn lại anh ta với vẻ khó hiểu, không để lộ bất kỳ sơ hở nào.
Một lúc lâu sau, Bùi Uyên thấp giọng nói: "... Như vậy là tốt nhất. Tân Mẫn, hy vọng cậu biết tự mình hiểu lấy."
"Bùi Uyên, anh làm rõ đi, người nhận nhầm là anh." Tôi hỏi ngược lại: "Anh không thấy mình nói những lời này với tôi rất khó hiểu sao?"
Đường môi Bùi Uyên căng c.h.ặ.t, đó là biểu hiện anh ta đang không vui. Nhưng tôi chẳng buồn để tâm.
Sau đó, người đàn ông bỏ lại một câu: "Chúng ta kết thúc ở đây." Rồi xoay người rời khỏi phòng học.
05.
Không gian lại trở nên yên tĩnh. Tôi ngẩn người nhìn phía trước, trong l.ồ.ng n.g.ự.c là một mớ cảm xúc hỗn loạn đan xen. Thất vọng, phẫn nộ, mệt mỏi...
Bùi Uyên đang trút giận lên tôi, cho dù ở kiếp trước tôi hoàn toàn không biết gì. Rõ ràng là anh ta chủ động theo đuổi tôi trước, ngang ngược và chẳng nói lý lẽ mà xông vào thế giới của tôi. Vậy mà khi tôi đã lún sâu, anh ta lại hối hận, lạnh lùng và tàn nhẫn rút lui. Bắt tôi tự kiểm điểm, khiến tôi không ngừng dằn vặt bản thân, đổ hết mọi sai lầm lên đầu tôi, cứ như tôi là kẻ tội đồ tày trời đã chia rẽ hai người họ.
Nhưng rõ ràng người hèn nhát, thực dụng, vừa muốn giữ thể diện vừa muốn hưởng lợi là anh ta.
Sau khi biết thân phận con nuôi của Tân Lạc không thể mang lại cho anh ta sự trợ giúp bằng tôi, anh đã chùn bước, không nói ra sự thật. Kiếp trước, sao tôi lại bị một người như vậy mê hoặc đến mất cả lý trí chứ? Đúng là ngu ngốc đến đáng thương.
Đúng lúc này, ngoài tiếng hô hấp hơi gấp gáp của mình, tôi mơ hồ nghe thấy trong không gian còn có một động tĩnh khe khẽ khác. Tôi quay đầu lại, thấy ở góc hàng ghế cuối lớp học chẳng biết từ lúc nào đã có một người ngồi đó.
Mặc dù người kia đang cúi đầu, nhưng chỉ dựa vào đường quai hàm gọn gàng, đôi môi mỏng với hình dáng đẹp đến mức hoàn hảo và sống mũi cao thẳng, tôi lập tức nhận ra người đến.
Đồng t.ử tôi co rút. Tôi cảm giác trái tim vốn đã chẳng bình tĩnh trong l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng đập nhanh dữ dội.
Là Lục Dữ Vọng. Người tình của tôi sau khi Bùi Uyên qua đời ở kiếp trước.
Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng chuyện giữa Bùi Uyên và Tân Lạc khi đó quả thật đã giáng cho tôi một đòn rất lớn. Tôi suy sụp một thời gian, sống mà như người mất hồn.
Sau đó, người thân và bạn bè đều khuyên tôi rằng tôi vẫn còn trẻ, chồng mất thì có thể tìm người khác. Nhưng tôi chẳng có chút hứng thú nào, gần như đã mắc chứng sợ Alpha.
Cho đến khi tôi gặp Lục Dữ Vọng, anh là vị Thượng tướng trẻ nhất trong lịch sử Đế quốc. Dựa vào tinh thần lực cấp SSS và thể năng cấp SSS, chỉ trong vài năm ngắn ngủi, anh đã lập nên vô số chiến công hiển hách, quân hàm liên tục được thăng cấp.
Ban đầu khi quen anh, tôi cảm thấy người này hơi buồn tẻ. Mặc dù đẹp trai đến mức quá đáng, ngầu đến mức quá mức, cao ráo chân dài, vai rộng eo thon, cơ bụng tám múi, nhưng lại ít nói, im lặng như một khúc gỗ.
Vì công việc, tôi và anh thường xuyên có dịp trao đổi. Trong quá trình tiếp xúc, giữa hai người dần nảy sinh một thứ tình cảm khác lạ. Sau đó, chúng tôi lên giường với nhau.
Ồ, còn không chỉ một lần. Chuyện khác không nói, nhưng cơ thể của chúng tôi lại bất ngờ hòa hợp đến lạ. Dù chẳng có danh phận gì, những năm đó chúng tôi cũng không ít lần quấn quýt bên nhau.
Sau này, tôi gặp nạn trong trận thú triều quy mô lớn ở hành tinh Khang Lạc. Trước khi c.h.ế.t, tin nhắn cuối cùng tôi gửi đi vẫn là cho anh.
Không biết lúc đó Lục Dữ Vọng sẽ nghĩ gì. Chắc anh sẽ nể tình hai chúng tôi từng có một đoạn tình cảm mà lập cho tôi một ngôi mộ nhỉ?
