Sau Khi Trùng Sinh Tôi Đã Chọn Thượng Tướng Cấp Sss - Chương 7

Cập nhật lúc: 23/08/2026 03:01

12.

Sau đó, thời gian tôi và Lục Dữ Vọng ở bên nhau dần nhiều hơn. Là tôi cố tình, tất nhiên anh cũng không từ chối.

Chúng tôi cùng nhau đến nhà ăn dùng bữa, thảo luận bài vở, cuối tuần đi xem phim… Khi có thời gian, tôi còn đến sân huấn luyện cơ giáp tìm anh. Nhìn anh chiến đấu quả thật là một chuyện vô cùng mãn nhãn.

Chỉ có một lần tôi đến đó, xui xẻo thế nào lại gặp Bùi Uyên. Anh ta vừa bước ra khỏi phòng huấn luyện, thấy tôi đang ngồi trên băng ghế bên ngoài, bỗng đi thẳng về phía tôi, hờ hững hỏi: "Có chuyện gì?"

Tôi: "?"

Tôi ngẩng mắt, cau mày: "Tôi đang đợi người."

"Tôi biết." Anh ta tự tin đến mức khó hiểu. "Có chuyện gì muốn tìm tôi thì cứ nói, lát nữa tôi còn có hẹn với Lạc Lạc."

Tôi thật sự cạn lời, ai hỏi anh ta chứ?

"Tôi đang đợi Lục Dữ Vọng, anh tên Lục Dữ Vọng à?" Tôi cười khẩy, "Không biết anh bị làm sao nữa, đúng là bệnh không nhẹ."

Trong lúc nói chuyện, tôi phát hiện cơ giáp của Lục Dữ Vọng bên trong phòng kính đã biến mất, chắc là anh đã xuống nghỉ. Tôi vừa định đi tìm thì thấy anh đang đứng cách đó vài mét, lặng lẽ nhìn về phía này. Cũng chẳng biết anh ra ngoài từ lúc nào.

Tôi đứng dậy. Bùi Uyên còn định nói gì đó, nhưng tôi hoàn toàn không để tâm, đi thẳng về phía Lục Dữ Vọng. Tôi hỏi anh: "Đi ăn không?"

Alpha gật đầu. Sau đó, anh lại nhìn về phía Bùi Uyên, dường như hơi để ý.

Tôi nói: "Đừng quan tâm đến anh ta, bị bệnh ấy mà."

Lục Dữ Vọng ngoan ngoãn thu hồi ánh mắt, dùng ánh mắt hỏi tôi muốn đi ăn ở đâu.

Sau khoảng thời gian ở bên nhau, chúng tôi cũng dần hình thành sự ăn ý.

Vì gần đây tôi và Lục Dữ Vọng thường xuyên ở bên nhau, ngay cả Tả Trạch cũng nhận ra điều gì đó, "Dạo này cậu cứ ở bên Lục Dữ Vọng suốt, không chỉ vì môn học đó cần ghép nhóm đấy chứ?"

Tôi: "Ừm."

"Sao nào?" Tả Trạch hạ thấp giọng, "Cậu thích kiểu này à?"

Tôi còn chưa kịp trả lời, cậu ấy đã nói tiếp: "Ngoại hình thì khỏi chê, vóc dáng cũng rất ổn, trông có vẻ rất mạnh."

Tôi gật đầu tỏ vẻ đồng ý. Điểm này thì cậu ấy đoán không sai, tôi là người hiểu rõ nhất.

Tả Trạch tiếc nuối thở dài: "Chỉ là hình như tinh thần lực với thể năng của cậu ấy không tốt lắm, sao lại là cấp D. Với cả còn không nói được."

Tôi thản nhiên nói: "Không sao, sau này có cãi nhau thì anh ấy cũng không cãi lại được tôi."

"Hơn nữa, thật ra anh ấy rất giỏi."

13.

Bất kể thời đại nào, chuyện hóng hớt cũng là sở thích muôn thuở của con người.

Thấy tôi và Lục Dữ Vọng thường xuyên cùng nhau xuất hiện, người trong trường cũng lần lượt đoán già đoán non xem có phải chúng tôi đang yêu nhau hay không. Thỉnh thoảng có vài lời bàn tán truyền đến tai tôi, nhưng tôi chẳng để tâm. Mặc dù hiện tại vẫn chưa phải, nhưng chuyện đó cũng chỉ là sớm muộn.

Chỉ là lúc bàn tán, bọn họ cứ nhất định phải giẫm lên Lục Dữ Vọng một câu, khiến tôi nghe mà phát bực. Kiểm tra cấp bậc của Lục Dữ Vọng chắc chắn phải làm lại một lần nữa, hơn nữa còn phải đến cơ sở chuyên nghiệp hơn.

Nhưng mà với quan hệ hiện tại của chúng tôi, anh ấy chắc sẽ không nghe lời tôi. Nếu là bạn trai thì dễ xử lý hơn nhiều.

Cái đồ đầu gỗ này, nếu tôi không nói thẳng, chắc tám trăm năm nữa anh ấy cũng chẳng nhận ra!

Vậy nên tôi vẫn quyết định đ.á.n.h thẳng.

Hôm đó, chúng tôi ăn tối ở một nhà hàng gần trường. Trên đường đi bộ trở về, tôi lặng lẽ tiến lại gần, nắm lấy tay Lục Dữ Vọng. Anh khựng lại trong chốc lát, nhưng không hề rút tay ra.

Thế nhưng dưới ánh đèn đường, tôi nhìn thấy vành tai anh âm thầm đỏ lên.

Vốn dĩ anh cao lớn hơn tôi, bước chân cũng nhanh hơn một chút. Nhưng lúc này, anh lại chậm bước, giữ cùng tốc độ với tôi, sánh vai bước đi.

Tôi nghiêng đầu nhìn anh, hỏi: "Anh có biết trong trường có rất nhiều người đang đoán quan hệ của chúng ta không?"

Lục Dữ Vọng dừng bước, cũng nhìn tôi rồi gật đầu.

Tôi cố tình kéo dài giọng: "Đoán nhiều nhất... là chúng ta đang yêu nhau."

Cơ thể Alpha trước mặt cứng đờ, sau đó lại lặng lẽ buông tay tôi ra.

Anh lùi nửa bước, trong đôi mắt vốn luôn bình tĩnh, thản nhiên hiện lên vẻ luống cuống hiếm thấy, "Xin lỗi."

Vẫn là giọng điện t.ử ấy, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy trong lòng nặng trĩu, "Tại sao phải xin lỗi?"

Tôi tiến lên, thu hẹp khoảng cách. Ánh mắt nhìn thẳng vào anh: "Nhưng em chính là nghĩ như vậy mà."

Trong ánh mắt vừa kinh ngạc vừa vui mừng của anh, tôi tiếp tục nói: "Anh ơi, yêu nhau không?"

Lục Dữ Vọng sững người, hồi lâu không nói gì. Trông anh như bị dọa ngốc, chỉ có vành tai là đỏ bừng. Bộ dạng này của anh khiến lòng tôi ngứa ngáy, lập tức được nước lấn tới, định trêu anh một phen.

"Anh ơi, nếu anh đồng ý thì gật đầu." Tôi dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Nếu không đồng ý, em sẽ cưỡng hôn anh."

"Sau khi bị em đóng dấu, anh chính là Alpha của em. Không muốn cũng phải muốn."

Hành động như vậy thật chẳng thể gọi là một Omega kín đáo. Nếu là tôi của kiếp trước, chắc chắn tôi sẽ không làm được. Bây giờ cũng là vì trong quá trình ở bên nhau, tôi đã xác định anh cũng thích mình nên mới tùy ý như vậy. Chủ yếu là tôi không chờ nổi nữa.

Nghe tôi nói vậy, đồng t.ử Lục Dữ Vọng co rút mạnh, sắc đỏ từ vành tai lan xuống gò má. Sau đó, anh nhìn tôi rồi khẽ gật đầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Trùng Sinh Tôi Đã Chọn Thượng Tướng Cấp Sss - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD