Sau Khi Trùng Sinh, Tôi Mặc Kệ Cô Bạn Cùng Phòng Mang Thai - 6
Cập nhật lúc: 26/07/2026 15:05
6
Ngày đầu tiên của tháng Mười Một, lúc đang ngồi luyện đề trong thư viện, tôi vô tình nghe thấy hai cô gái bàn bên cạnh thì thầm bàn tán.
Một người nói: “Cậu nghe tin gì chưa? Cái thằng cha họ Trần kia bị công an bắt rồi đấy.”
Người kia hỏi lại: “Trần nào cơ?”
“Thì cái gã bạn trai của Chu Duyệt ấy! Vì dính vào vụ khác nên bị đồn công an summons rồi, nghe đâu là l.ừ.a đ.ả.o chiếm đoạt tiền bạc gì đó.”
Cô gái đầu tiên hạ thấp giọng xuống thêm chút nữa: “Mẹ hắn đang chạy chọt khắp nơi để bảo lãnh ra, nhưng không cứu nổi, giờ vẫn đang bị giam trong đồn đấy.”
Cây b.út trên tay tôi không hề dừng lại.
Cây b.út dạ quang kéo lê một đường ngay dưới dòng chữ “Tích lũy về lượng dẫn đến sự thay đổi về chất”, để lại một vệt sáng màu vàng chanh vô cùng ngăn nắp.
Bên ngoài cửa sổ, nắng vàng rực rỡ, bầu trời tháng Mười Một cao rộng thăm thẳm, xanh trong như một tấm gương không chút bụi mờ.
Tôi vươn vai một cái thật dài, khớp xương vai kêu rắc rắc hai tiếng đầy sảng khoái, rồi lại tiếp tục cúi đầu vùi mình vào đống đề thi.
...
Ngày mùng 3 tháng Mười Một, tôi vẫn đến thư viện như thường lệ.
Ngày này đã được tôi đ.á.n.h dấu một vòng tròn màu đỏ ch.ói lọi trên tờ lịch bàn.
Ở kiếp trước, đúng vào ngày này, tôi đang ngồi trên chiếc ghế nhựa ngoài hành lang khoa sản. Mùi t.h.u.ố.c tẩy trùng nồng nặc quyện với một thứ mùi tanh hôi khó tả cứ quẩn quanh đâu đây. Bàn tay Chu Duyệt siết c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi, móng tay cắm sâu cả vào thịt.
“Lâm Vi,” giọng nó run lên bần bật, “tớ... tớ có c.h.ế.t không?”
Tôi bảo sẽ không sao đâu, chỉ là một ca phẫu thuật nhỏ thôi mà.
Lúc ngọn đèn phòng mổ bật sáng, nó khóc, và tôi cũng khóc.
Lúc nó được đẩy ra, gương mặt trắng bệch không một giọt m.á.u, bờ môi khô nẻ nứt nẻ. Y tá đẩy giường bệnh lướt qua trước mặt, tôi quơ quào chạy theo một đoạn, rồi gục xuống giữa hành lang khóc đến mức không thể đứng dậy nổi.
Còn ngày mùng 3 tháng Mười Một của kiếp này, tôi đang thong thả ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ trên tầng bốn thư viện. Ánh nắng trải dài trên mặt bàn thành một khoảng sáng ấm áp, dễ chịu.
Tài liệu ôn tập môn Chính trị đang mở đến trang 174, ba chữ “Quy luật Mẫu thuẫn” được khoanh lại bằng b.út đỏ rõ ràng, ngay ngắn.
Buổi trưa, tôi xuống nhà ăn gọi hai món mặn một món chay. Cô múc cơm lỡ tay làm run bếp, miếng thịt bò hầm khoai tây bị hụt mất hai miếng, nhưng tôi chẳng hề để bụng, bê khay cơm ra chỗ cạnh cửa sổ rồi thong thả ăn sạch sẽ từng miếng một.
Mấy cô gái bàn bên cạnh đang rôm rả thảo luận chuyện thêm đồ vào giỏ hàng dịp săn sale 11/11. Người thì bảo muốn mua kem dưỡng da, người lại bảo muốn mua cho bạn trai một cái chuột máy tính mới.
Tôi vừa ăn vừa lắng nghe chuyện trò, cảm thấy bát canh rong biển trứng hoa hôm nay thật đỗi đậm đà, ngon miệng.
Bốn giờ chiều, tôi bước ra khỏi thư viện để hít thở không khí trong lành.
Đang đứng vươn cổ bên bồn hoa trước cửa thì điện thoại bỗng nhảy ra một thông báo từ diễn đàn trường.
Mở ra xem, tiêu đề bài viết ghi rõ: “Diễn biến mới nhất về vụ việc của sinh viên Chu XX — Người đàn ông họ Trần đã bị xử lý theo quy định của pháp luật.”
Bên dưới phần bình luận đã kéo dài cả trăm tầng. Có người vỗ tay hả hê, có người đào lại những phốt cũ của Trần Khải, lại có người thở dài cảm thán “con gã kia cũng tội nghiệp thật”.
Tôi lướt xem vài giây rồi thoát ra ngoài, khóa màn hình lại.
Cơn gió thu lướt qua ngọn cây, cuốn theo vài chiếc lá đã ngả vàng.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Bầu trời hôm nay thật cao, và thật xanh.
Nhét điện thoại vào túi áo, tôi quay người bước trở lại thư viện.
Trong tấm gương soi nơi hành lang, bản thân tôi đang khoác trên mình chiếc áo hoodie màu xám đơn giản phối cùng quần jeans. Mái tóc đuôi ngựa buộc cao gọn gàng, hai bên má có chút thịt phúng phính, đôi mắt sáng ngời rực rỡ.
Tôi mỉm cười với chính mình trong gương, rồi cất bước lên tầng, quay về chỗ ngồi và tiếp tục lật mở những trang sách.
Tiếng “sột soạt” của giấy vở lật qua lật lại vang lên thật nhẹ nhàng giữa không gian yên tĩnh của phòng đọc sách, nhưng lại rõ mùng một.
Một trang, rồi lại một trang nữa.
8
Cuối tháng Mười Hai là kỳ thi cao học.
Đêm trước ngày thi, tôi nằm trên giường, lắng nghe tiếng ngáy nho nhỏ của mẹ ở phòng bên cạnh. Tiếng ngáy không quá lớn nhưng đều đặn theo nhịp, mang lại một cảm giác bình yên và ấm áp đến lạ kỳ.
Tôi trở mình, quấn c.h.ặ.t chiếc chăn hơn một chút. Bất giác, tôi lại nhớ về đêm này của kiếp trước, khi bản thân còn co ro trong căn phòng trọ chật hẹp, tự nấu cho mình một bát mì ăn liền.
Lúc nước sôi, nắp nồi bị hơi nóng đẩy lên kêu “phạch phạch” liên hồi. Tôi đã đứng thẫn thờ nhìn làn khói trắng nghi ngút ấy rất lâu, rồi trút mì ra bát, ngồi bên mép giường lẳng lặng ăn từng gắp một.
Khi ấy tôi đã ra trường được hai năm, làm một công việc hành chính quấy quá qua ngày — quanh đi ngoảnh lại chỉ toàn nhập dữ liệu với phô tô tài liệu. Ngày lương về tài khoản vĩnh viễn là ngày vui nhất trong tháng. Nhưng sau cơn hân hoan ngắn ngủi ấy, tôi lại rơi vào mê cung hoang mang, chẳng biết tương lai rồi sẽ đi về đâu.
Nhưng giờ đây mọi thứ đã khác.
Ngày thi, trời đổ một trận tuyết lớn. Tôi trùm kín chiếc áo phao dày khụ bước vào phòng thi, đế đôi boots dậm trên tuyết phát ra những tiếng “sần sật, sần sật”.
Giám thị lúc đối chiếu giấy tờ có ngước lên nhìn tôi nhẹ nhàng bảo: “Đừng căng thẳng nhé.”
Tôi gật đầu, ngồi xuống ghế rồi giở đề thi ra.
Khoảnh khắc đầu b.út chạm vào mặt giấy, tôi hít một hơi thật sâu. Trong không khí quyện lẫn mùi mực thơm và cái khô rát nhẹ của hơi sưởi tỏa ra. Tôi cúi đầu, bắt đầu nắn tót từng dòng chữ.
Sau hai ngày thi cử mệt nhoài, lúc bước ra khỏi phòng thi thì tuyết cũng vừa ngừng rơi.
Mẹ tôi đã đứng chờ ở cổng trường từ bao giờ, hai gò má đỏ bừng vì lạnh, trên tay ôm một chiếc bình giữ nhiệt.
Trông thấy tôi bước ra, bà lon ton chạy lại đón: “Mau uống ngụm nước ấm này con, có lạnh lắm không? Làm bài thế nào rồi?”
Tôi vặn nắp bình giữ nhiệt, ngửa cổ uống một ngụm lớn. Nước nóng làm lưỡi tôi tê dại nhưng ngấm dần xuống tận dạ dày, sưởi ấm cả cơ thể đang run lên vì lạnh.
Tôi hà ra một luồng hơi trắng xóa, mỉm cười nhìn mẹ:
“Mẹ ơi, con làm bài tốt lắm.”
Đôi mắt mẹ cong v.út thành hai hình bán nguyệt duyên dáng. Bà đưa tay vỗ vỗ lại chiếc khăn quàng cổ cho tôi:
“Tốt rồi! Đi thôi, về nhà ăn lẩu thôi con!”
Tuyết bên đường đã bị người ta dậm c.h.ặ.t thành từng mảng cứng, bước lên có phần hơi trơn trượt. Mẹ khoác c.h.ặ.t lấy tay tôi, hai mẹ con bước đi vô cùng cẩn trọng, nhưng gò má ai nấy đều rạng rỡ nụ cười.
Vần vũ trong không gian là mùi khoai nướng thơm nức mũi từ các hàng gánh ven đường, những chiếc đèn l.ồ.ng đỏ chao đảo đung đung đưa trong gió. Mẹ cứ thao thao bất tuyệt kể chuyện hôm nay đã mua lá sách với chả tôm tươi thế nào, bố gọi điện bảo Tết Dương lịch sẽ về ra sao, rồi cả chuyện con ch.ó nhà hàng xóm vừa sinh được ba chú cún con xinh xắn.
Tôi vừa đi vừa “vâng vâng ạ á” hùa theo, cảm thấy từng lớp tuyết dưới chân sao mà xốp mềm, êm ái đến thế.
...
Về đến nhà, mùi gia vị lẩu nồng nàn đã sực nức khắp không gian bếp.
Lúc đứng trong nhà vệ sinh rửa tay, tôi ngước lên nhìn mình trong gương. Mái tóc bị gió thổi xới tung hơi rối, hai gò má cùng đầu mũi đều đỏ hây hây vì lạnh, nhưng đôi mắt thì sáng long lóng và khóe miệng đang cong lên rạng rỡ.
Tôi vặn c.h.ặ.t vòi nước. Một giọt nước cuối cùng rơi “tỏm” xuống lòng bồn rửa. Tôi lau khô tay, đẩy cửa nhà vệ sinh bước ra gian phòng khách ấm cúng, nghi ngút khói.
Nồi lẩu trên bàn đang sôi ùng ục, ngăn cách giữa hai vị nước dùng cay và không cay là một tấm chắn inox. Ớt trái và hạt tiêu đảo lộn chao đảo trong làn nước lẩu sóng sánh đỏ rực.
Mẹ đang gắp từng lát thịt thả vào nồi, làn khói trắng bốc lên nghi ngút, mang theo hương vị cay nồng đậm đà khó cưỡng.
Tôi ngồi xuống, cầm đũa gắp một miếng thịt cừu nhúng qua làn nước lẩu đỏ rực, quệt thêm chút sốt bơ đậu phộng rồi nhét tọt vào miệng.
Miếng thịt vừa mềm vừa nóng hổi, vị béo ngậy của sốt đậu phộng hòa quyện cùng vị ngọt đậm đà của thịt cừu tan ra ngay đầu lưỡi. Ngay sau đó, cái cay xè sực lên hậu vị, cháy từ lưỡi lan xộc thẳng lên tận mang tai.
Tôi bị cay đến mức phải hít hà một hơi lạnh, mẹ ngồi bên cạnh cười xòa:
“Ăn từ từ thôi con, có ai giành mất phần đâu mà vội.”
Tôi cúi đầu, lại gắp thêm một miếng nữa.
Bên ngoài cửa sổ, tuyết lại bắt đầu lảo đảo rơi, từng hạt nhỏ liti đáp xuống mặt kính rồi tan thành những giọt nước đọng. Nhìn qua những vệt nước ấy ra ngoài không gian, ánh đèn thành phố hiện lên lung linh, mờ ảo như những ngôi sao nhỏ tỏa ánh sáng vàng ấm áp.
Hơi nóng từ nồi lẩu phủ một lớp sương mờ mỏng lên mặt kính cửa sổ. Tôi ngồi bên bàn ăn, xì xụp hết bát này đến bát khác. Thịt cừu, lá sách, chả tôm, cải thảo, đậu phụ... mỗi một món ăn đều đọng lại trên đầu lưỡi một hương vị tròn trịa, trọn vẹn và đậm sâu.
Mẹ rót cho tôi một ly nước xí muội mát lạnh. Khi dòng nước chua ngọt rười rượi trôi tuột xuống vòm họng, tôi đột nhiên nhận ra một điều —
Ở kiếp này, cuối cùng tôi cũng đã sống được một cuộc đời ấm áp, trọn vẹn và tràn đầy sức sống.
...
Ăn xong bữa lẩu, tôi xắn tay áo giúp mẹ dọn dẹp bát đĩa. Những chiếc bát đĩa xếp chồng lên nhau va vào nhau lách cách vui tai.
Vòi nước bếp xả chảy rì rầm, mẹ rửa bát còn tôi đứng bên cạnh lau bàn.
Đột nhiên, mẹ hỏi một câu nhưng không ngoảnh đầu lại: “Cái con bé ở cùng phòng con... sau này thế nào rồi?”
Bàn tay đang lau bàn của tôi khựng lại một nhịp ngắn.
Rồi tôi thong thả đáp: “Bảo lưu học tập rồi ạ. Bạn ấy chuyển đi rồi, bọn con cũng không còn liên lạc nữa.”
Mẹ gật đầu nhẹ một cái, không gặng hỏi thêm điều gì.
Bà khóa vòi nước lại, vẩy vẩy những giọt nước còn đọng trên tay: “Thế thì tốt. Cuộc sống của mình, mình sống cho tốt là hơn bất cứ thứ gì trên đời.”
Tôi “vâng” nhẹ một tiếng.
Vắt khô chiếc khăn lau rồi treo lên thành bồn rửa, tôi xoay người trở về phòng mình.
Trên bàn học, đống tài liệu ôn thi cao học vẫn được xếp chồng ngay ngắn, ngăn nắp. Bút dạ quang, b.út đỏ, b.út đen cắm thành từng hàng chỉn chu trong ống đựng b.út.
Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn lặng lẽ rơi. Tôi kéo ghế ngồi xuống, tiện tay giở một cuốn sổ tay ra.
Nơi trang bìa lót là hai dòng chữ do chính tay tôi nắn tót viết nên.
Dòng thứ nhất: “Ngày 1 tháng 9 năm 2023 — Ngày đầu tiên của cuộc đời tái sinh.”
Dòng thứ hai: “Lần này, chỉ sống vì chính mình.”
Tôi khép cuốn sổ lại, cẩn thận đặt vào trong hộc tủ.
Dưới đáy hộc tủ vẫn đang đè lên cuốn nhật ký cũ kỹ năm xưa. Tôi khẽ ngón tay chạm nhẹ vào góc bìa của nó, rồi nhẹ nhàng đóng ngăn kéo lại.
Đêm đã về khuya.
Bên ngoài cửa sổ, tuyết rơi không một tiếng động. Trong phòng, thanh sưởi phát ra những tiếng nước chảy lăn tăn thật khẽ.
Tôi tắt đèn rồi nằm xuống, kéo chăn trùm kín người. Mấy ngón chân co rúc lại trong chiếc chăn ấm áp, dễ chịu vô cùng.
Khoảnh khắc nhắm mắt lại, điều đầu tiên xuất hiện trong tâm trí tôi là sáng mai sẽ ăn món gì.
Sủi cảo xem chừng là một lựa chọn không tồi.
Sủi cảo nhân rau hẹ vẫn còn đông lạnh trong tủ, chỉ cần thả vào nồi nước sôi sùng sục luộc ba bận là vớt ra ăn được ngay. Nước chấm thì đơn giản thôi, xì dầu pha chút giấm thanh, thêm hai giọt dầu mỡ thơm lừng.
Tôi xoay người chùm chăn, mỉm cười một mình trong bóng tối.
Và rồi, tôi chìm vào giấc ngủ thật an lành, sâu giấc.
