Sau Khi Trúng Số, Tôi Và Người Trong Lòng Tiến Vào Giới Giải Trí - Chương 18
Cập nhật lúc: 28/07/2026 08:05
An Sâm Lâm bận rộn suốt một năm.
Cậu luôn cẩn trọng trong từng việc, hầu như không đi du lịch cũng chẳng có thời gian nghỉ ngơi. Lịch trình kín đặc đến mức gần như không có lấy một ngày rảnh, đúng lúc ở nước ngoài cậu vẫn chưa nổi tiếng.
An Sâm Lâm cảm thấy nhân dịp này xuất ngoại du lịch là một ý tưởng không tồi.
Ban đầu cậu định đến Mỹ chơi. Nhưng vừa nghĩ tới những vụ xả s.ú.n.g xảy ra liên tiếp ở đó, cậu lại không dám đi một mình. Thế là An Sâm Lâm gọi điện cho Ân Hành, hỏi anh có rảnh không rồi kể sơ qua kế hoạch của mình. Ân Hành đáp: "Tôi đang ở quê."
An Sâm Lâm cười: "Đúng rồi nhỉ. Anh là trụ cột trong nhà mà. Vậy để lần sau vậy."
Cha mẹ Ân Hành đều đã qua đời, nên mỗi dịp lễ Tết mọi việc trong nhà đều do anh gánh vác. Hai người trò chuyện vài câu về tình hình Tết Nguyên Đán rồi cúp máy.
Suy một lúc, An Sâm Lâm lại nhắn tin cho Hạ Lan.
"Nam thần, Tết này anh ở Anh à?"
Hạ Lan đã định cư tại Anh từ nhiều năm trước, sống cùng gia đình.
Nghĩ Anh khá an toàn, đi một mình cũng không sao, An Sâm Lâm định tiện đường ghé thăm Hạ Lan, trò chuyện, tặng chút quà để cảm ơn anh đã giúp đỡ mình trong năm qua.
Để tránh cảnh bị từ chối ngượng ngùng như vừa rồi với Ân Hành, cậu chỉ nhắn tin trước.
Vài phút sau, Hạ Lan trả lời: "Nam thần không có ở đây, chỉ có Hạ Lan thôi."
An Sâm Lâm cười, nhanh tay gõ chữ: "Tôi định sang Anh chơi, sẽ ở Luân Đôn vài ngày. Nếu anh rảnh thì mình cùng ăn một bữa nhé?"
Nhưng tin nhắn còn chưa kịp gửi thì WeChat lại hiện thông báo:
"Mấy ngày cậu đi?"
Người nhắn là Ân Hành.
An Sâm Lâm ngẩn người: "Không phải anh đang ở quê sao?"
Ân Hành trả lời rất nhanh: "Nghĩ lại lịch trình của cậu, thấy cũng khá thú vị."
Thực ra An Sâm Lâm không định chạy khắp nước Mỹ. Kế hoạch của cậu chỉ là thuê một căn biệt thự gần Los Angeles trong nửa tháng, tận hưởng ánh nắng mùa đông và những bãi biển California.
Cậu cười đáp: "Tôi cứ tưởng anh sẽ thấy chán."
Ân Hành: "Tôi học không nhiều, một mình đi dạo khuôn viên trường cũng hơi kỳ, có cậu dẫn đường thì tốt hơn."
An Sâm Lâm lập tức vỗ n.g.ự.c: "Không thành vấn đề. Giao cho tôi. Tôi rất giỏi lên lịch trình du lịch."
Ngày thường cậu không có thời gian đưa gia đình đi chơi, bản thân cũng hiếm khi được nghỉ ngơi. Thế nhưng An Sâm Lâm lại cực kỳ thích du lịch, nên thường tự lên kế hoạch rất chi tiết rồi bỏ tiền cho người nhà đi chơi thay mình. Mỗi lần ai cũng khen lịch trình cậu sắp xếp rất hợp lý.
Nghị một chút, cậu xóa tin nhắn đang định gửi cho Hạ Lan, chỉ thay bằng: "Chúc mừng năm mới."
Sau đó nhấn gửi.
Ân Hành lại nhắn: "Tôi sang thành phố của cậu trước nhé. Mình cùng bay đến Los Angeles?"
An Sâm Lâm vui vẻ đáp: "Được chứ. Tôi đặt vé máy bay với khách sạn xong sẽ gửi lịch trình cho anh."
"Làm phiền cậu rồi."
Ân Hành đến rất nhanh.
Anh còn dẫn theo vệ sĩ đến đón An Sâm Lâm ra sân bay. Nhìn mấy người đàn ông mặc vest, mặt mày lạnh lùng chẳng khác gì đặc vụ Nga, An Sâm Lâm không khỏi nhìn thêm vài lần: "Trông họ không quá to con, vậy mà có vẻ khỏe thật."
Ân Hành đáp: "Họ đều biết võ. Cơ bắp không phải loại tập cho đẹp nên sức mạnh rất tốt."
An Sâm Lâm gật gù: "Đi cùng thế này đúng là yên tâm hơn."
Chuyến bay thẳng đến Los Angeles khởi hành lúc hơn chín giờ tối. Cả hai đều cải trang kín mít để tránh bị fan nhận ra. May mà khu vực chuyến bay quốc tế khá vắng, An Sâm Lâm mới thở phào nhẹ nhõm.
Ân Hành nói: "Lên máy bay rồi là có thể nghỉ ngơi."
An Sâm Lâm kéo khẩu trang xuống: "Làm người nổi tiếng đúng là bất tiện, chẳng còn chút riêng tư."
Ân Hành nhìn cậu: "Có thể tháo khẩu trang ra rồi. Đeo mãi ngột ngạt."
An Sâm Lâm nhìn quanh một lượt, xác định không có ai để ý mới tháo khẩu trang: "Tết đúng là khác thật. Chuyến bay quốc tế mà vắng thế này..."
Ánh mắt Ân Hành thoáng hiện vẻ kỳ lạ, nhưng chỉ khẽ "ừ" một tiếng.
Ở khoang phổ thông, vệ sĩ của Ân Hành đang cặm cụi nhắn tin: "Đại ca, tuy đặt máy bay hơi muộn nhưng người vẫn rất ít. Anh cứ yên tâm, đảm bảo một con muỗi cũng không lọt vào khu vực của hai người."
Thực ra ngoài số ghế đã bán, Ân Hành âm thầm bao toàn bộ ghế còn lại trên chuyến bay.
Dịch vụ khoang hạng thương gia vô cùng chu đáo. Tiếp viên hàng không nhẹ nhàng hỏi han An Sâm Lâm, còn giúp cậu trải sẵn giường.
An Sâm Lâm lấy một viên melatonin ra, tiện tay đưa sang cho Ân Hành: "Ăn không? Giúp ngủ ngon đấy."
Ân Hành nhìn viên t.h.u.ố.c rồi lắc đầu: "Đừng tùy tiện uống t.h.u.ố.c."
An Sâm Lâm rụt tay về: "Ai cũng uống mà. Bay tận mười ba tiếng lận."
Ân Hành bình tĩnh nói: "Nếu không ngủ được thì nói chuyện một lát, rồi sẽ buồn ngủ."
An Sâm Lâm cười: "Sao nghe giọng anh có vẻ vui thế? Gần đây gặp chuyện gì vui à?"
Ân Hành đáp: "Lâu lắm rồi chưa ra nước ngoài. Nghĩ tới là thấy vui."
An Sâm Lâm cũng cười theo: "Thật ra tôi cũng vậy."
Cậu lấy trong ba lô ra hai chiếc bịt mắt làm ấm: "Tôi mang cả bịt mắt tự làm nóng đây. Cho anh một cái."
Ân Hành ngập ngừng nhận lấy: "Có tác dụng thật à?"
"Đeo rất dễ chịu. Mặt được làm ấm sẽ dễ ngủ hơn."
"Cảm ơn."
An Sâm Lâm vừa giúp Ân Hành đeo bịt mắt vừa cười: "Khỏi khách sáo."
Ân Hành luôn đối xử rất tốt với cậu. An Sâm Lâm cảm nhận được sự quan tâm ấy, nên cũng bất giác muốn chăm sóc lại anh.
Hai người nằm trò chuyện thêm một lúc. Chẳng mấy chốc, cả hai đều bắt đầu buồn ngủ.
Ân Hành khẽ nói: "Ngủ đi. Mai đến Los Angeles nhớ dẫn tôi đi chơi."
An Sâm Lâm mơ màng đáp một tiếng. Cậu tháo bịt mắt xuống rồi nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ. Ân Hành lặng lẽ đứng dậy, cẩn thận đắp lại chăn cho cậu sau đó mới vào nhà vệ sinh. Một lúc sau anh mới quay lại nghỉ ngơi.
Chiếc Boeing bay suốt mười ba tiếng.
Khi hạ cánh xuống Los Angeles thì mới chỉ bảy giờ tối theo giờ địa phương. An Sâm Lâm nhìn đồng hồ rồi ngẩn người: "C.h.ế.t rồi, quên mất lệch múi giờ. Thế này tối nay vẫn phải ngủ tiếp."
Ân Hành nói: "Cất hành lý trước rồi lái xe đi dạo."
An Sâm Lâm tò mò: "Anh có bằng lái quốc tế à?"
Ân Hành lắc đầu.
"Họ có." Anh chỉ về phía vệ sĩ. "Mọi thứ đã chuẩn bị sẵn rồi."
An Sâm Lâm bật ngón cái: "Đúng là anh chu đáo."
