Sau Khi Trúng Số, Tôi Và Người Trong Lòng Tiến Vào Giới Giải Trí - Chương 27
Cập nhật lúc: 28/07/2026 09:02
An Sâm Lâm hơi cảm động: "Không cần đâu. Dù sao hai người cũng không thân với họ, chỉ cần gật đầu chào là được."
Cao Phùng vẫn kiên trì: "Tên."
An Sâm Lâm đành đáp: "Hoàng Bại. Hôm nay chắc anh ta mặc áo khoác màu xanh, tôi thấy ảnh hậu trường rồi."
Trần Chí An nói: "Vậy bọn tôi vào. Cậu về nghỉ trước đi."
An Sâm Lâm gật đầu rồi tiện tay nghe điện thoại. Là người nhà gọi tới hỏi kế hoạch nghỉ Quốc khánh, xem cậu có về nhà hay sang Hồng Kông chơi không. Thực ra An Sâm Lâm cũng muốn ra ngoài một chuyến, nhất là Hồng Kông có b.ắ.n pháo hoa, nên vừa nói chuyện vừa lên kế hoạch: "Ô, vậy ngày 30 tháng 9 con sẽ bay về đúng không? Mẹ hầm canh bồi bổ cho con."
An Sâm Lâm xoa bụng: "Không cần đâu, sang Hồng Kông rồi ăn cũng được. Con muốn..."
"Aaaa!"
Một lực mạnh bất ngờ đẩy từ phía sau. An Sâm Lâm còn chưa kịp phản ứng thì điện thoại đã văng khỏi tay.
"Mẹ kiếp!"
Cậu lăn mấy vòng trên cầu thang. May mà lúc quay phim hành động từng được huấn luyện nhiều động tác bảo hộ nên theo phản xạ, cậu lập tức ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u. Dù vậy, đầu vẫn ù đi, trước mặt trắng xóa.
"Đồ khốn!"
Cao Phùng túm c.h.ặ.t lấy cánh tay người đàn ông kia, giơ chân định đá. An Sâm Lâm ôm đầu, thấy mình không chảy m.á.u liền cố lên tiếng ngăn lại: "Đừng... Đừng đ.á.n.h. Đánh người thì bên mình sẽ thành có lỗi. Báo cảnh sát đi."
Cao Phùng lo lắng nhìn cậu một cái rồi lập tức lấy điện thoại gọi.
"Mày làm gì thế?" Hoàng Bại tái mặt, định hất điện thoại của Cao Phùng ra.
Nhưng Cao Phùng chẳng buồn để ý, tiếp tục gọi. Dù Hoàng Bại là đàn ông trưởng thành thì cũng không thể là đối thủ của một tuyển thủ đội tuyển quốc gia. Cường độ huấn luyện hoàn toàn không cùng đẳng cấp. Mặc cho hắn giãy giụa thế nào cũng vô ích.
Đúng lúc ấy Trần Chí An cũng chạy ra, nhìn cảnh tượng trước mắt mà giật mình.
Cao Phùng nói nhanh: "Anh ta đẩy An Sâm Lâm xuống cầu thang. Anh qua xem cậu ấy đi."
Trần Chí An lập tức lao xuống cầu thang: "Có chỗ nào không cử động được không?"
An Sâm Lâm đáp: "Không gãy xương. Đỡ tôi dậy là được."
Trần Chí An thở phào nhẹ nhõm, đỡ cậu đứng lên, một tay ôm lấy cậu, tay còn lại gọi điện thoại. Xe cảnh sát và xe cứu thương gần như đến cùng lúc. Cao Phùng ở lại trình bày sự việc với cảnh sát. Trần Chí An cùng người đại diện đưa An Sâm Lâm lên xe cứu thương tới bệnh viện.
Kết quả kiểm tra là bị trầy xước ngoài da, đầu không có vấn đề nghiêm trọng. Trần Chí An thở phào: "May mà không sao."
An Sâm Lâm cũng cười khổ: "May hôm nay mặc nhiều quần áo."
Bộ đồ cậu mặc là hàng may đo cao cấp của thương hiệu, thuộc bộ sưu tập thu đông nên khá dày và chắc chắn.
Trong lúc y tá sát trùng vết thương cho An Sâm Lâm, Trần Chí An đứng bên cạnh nói: "Bọn tôi tập luyện cũng hay bị thương lắm. Chỉ cần xương không sao là tốt rồi."
An Sâm Lâm đau đến nhíu mày, chẳng còn sức nói gì.
Trần Chí An nói: "Nếu đau quá thì cứ nắm tay tôi. Có điều tối nay chắc sẽ đau hơn."
An Sâm Lâm yếu ớt đáp: "Đây là lời an ủi người bị thương sao?"
Trần Chí An cười: "Tôi muốn đ.á.n.h lạc hướng cậu thôi."
An Sâm Lâm hít sâu một hơi: "Sao Cao Phùng lại chạy đến kịp vậy?"
Trần Chí An đáp: "Cậu ấy nhanh trí lắm. Người dẫn chương trình báo cậu ở phòng bên cạnh. Sau đó thấy sắc mặt tên kia không đúng nên đi theo. Chính Cao Phùng vừa gọi điện kể với tôi như vậy. Lát nữa cậu hỏi cậu ấy đi."
An Sâm Lâm nói: "Anh ở đây là đủ rồi. Đừng để Cao Phùng tới bệnh viện nữa, kéo truyền thông lại viết linh tinh."
Trần Chí An lắc đầu: "Có gì đâu. Đáng nào chương trình cũng không quay nữa. Chắc lãnh đạo đài truyền hình cũng sắp đến xin lỗi cậu."
An Sâm Lâm cười khổ: "Đúng là tin lớn thật."
Tối hôm đó, hot search bùng nổ. Dù sao đây cũng là vụ cố ý g.i.ế.c người bất thành, còn liên quan đến tuyển thủ quốc gia. Không chỉ giới giải trí chấn động, cư dân mạng cũng sửng sốt, đến cả truyền thông chính thống cũng lên tiếng.
Sau khi lãnh đạo đài truyền hình đến bệnh viện xin lỗi, Cao Phùng vẫn ở lại: "Cậu không ăn được cơm thì uống tạm ít cháo đi."
An Sâm Lâm áy náy nói: "Làm liên lụy hai người cũng lên hot search, ngại quá."
Cao Phùng chẳng để tâm: "Lỗi đâu phải của em. Kệ họ đi."
An Sâm Lâm cảm kích: "Quốc khánh hai người có kế hoạch gì không? Hay cùng tôi sang Hồng Kông chơi, toàn bộ chi phí tôi bao, dịch vụ sáu sao."
Cao Phùng lắc đầu: "Không được, bọn em phải tập luyện."
An Sâm Lâm trợn tròn mắt: "Trời ơi! Quốc khánh cũng không được nghỉ à?"
Trần Chí An đáp: "Xưa nay vẫn vậy. Chỉ được nghỉ ba ngày đầu Quốc khánh thôi."
An Sâm Lâm tiếc nuối: "Tôi thật sự không biết phải báo đáp hai người thế nào."
Cao Phùng cười: "Đều là bạn bè cả, báo đáp gì chứ. Anh nghỉ sớm đi. Mai bọn em còn có lịch quảng cáo khác, xong việc sẽ lại sang thăm anh."
Hai chàng trai trẻ rời đi. Lúc này Trình Thương, người vẫn im lặng ngồi trong góc, mới bước tới làm tròn trách nhiệm của một người đại diện: "Tên Hoàng Bại đúng là mù mắt. Dù không có camera giám sát thì cảnh sát chắc chắn cũng tin lời nhà vô địch Olympic."
An Sâm Lâm thở dài: "Thời buổi này người có vấn đề thần kinh nhiều thật."
Trình Thương nói: "Tôi đã xin công ty rồi. Sau này cậu ra ngoài nhớ mang theo nhiều vệ sĩ hơn. Tài nguyên của cậu tốt quá, rất dễ khiến người khác ghen ghét."
An Sâm Lâm gật đầu. Chỉ là trong lòng lại hơi phiền. Sau này gặp Ân Hành cũng sẽ phải mang theo thêm mấy cái đuôi nữa.
Đến ban ngày hôm sau, Ân Hành gọi điện tới. An Sâm Lâm vẫn còn ngái ngủ nên vừa ngáp vừa bắt máy. Giọng trầm thấp bên kia vang lên: "Xin lỗi, tôi quên mất chênh lệch múi giờ. Dạo này tôi bận quá, chỉ có lúc này mới rảnh."
An Sâm Lâm ngáp một cái: "Không sao."
Ân Hành nói: "Tôi chỉ muốn nghe giọng cậu, xác nhận cậu thật sự không sao."
An Sâm Lâm ngồi dậy: "Tôi cũng không ngủ nữa. Chắc còn phải nằm viện mấy hôm. Mệt quá nên ngủ ngon lắm."
Ân Hành hỏi: "Được. Nhưng hot search nói tình trạng của cậu rất nghiêm trọng. Rốt cuộc bị thương thế nào?"
An Sâm Lâm đáp: "Chỉ bị trầy da thôi. Đầu với xương đều không sao. Còn phải cảm ơn hai người bạn kia nữa, phát hiện kịp nên tôi được đưa ra bệnh viện ngay."
Ân Hành trầm giọng: "Cậu yên tâm. Tôi sẽ nhờ bạn bè lo liệu, để hắn hoàng bại bị xử nặng."
An Sâm Lâm cười: "Anh còn có người quen ở tòa án nữa à?"
Ân Hành đáp: "Bạn của bạn thôi. Cậu đừng nghĩ nhiều. Cậu ta sẽ không có kết cục tốt đâu."
An Sâm Lâm nói: "Tôi không bị ám ảnh gì đâu. Chờ anh về chắc tôi cũng quên chuyện này rồi."
Tín hiệu bên Ân Hành không được tốt, âm thanh lúc được lúc mất.
An Sâm Lâm nói: "Nếu sóng kém thì cúp máy trước đi. Đợi anh về tôi sẽ giới thiệu Trần Chí An với Cao Phùng cho anh làm quen. Hai người họ đều rất tốt."
Bên kia chỉ khẽ ừ một tiếng. Cuộc gọi bị ngắt. Ân Hành còn chưa trở về. Nhưng nhóm bạn của Ân Hành thì đã kéo nhau đến trước.
