Sau Khi Tu Tiên Trồng Trọt, Cả Thế Giới Cầu Xin Tôi Bán Rau - Chương 45

Cập nhật lúc: 25/01/2026 21:20

Quả nhiên thấy hai cuộc gọi, nhưng điện thoại để im lặng, cô đi khá xa, sóng cũng không tốt, hoàn toàn không phát hiện ra chút nào, vội vàng cảm ơn Khương Bồng.

Trần A Anh thì liên tục xua tay: “Vậy thôi, thím sợ con không thích ch.ó ta này, nghĩ bụng dù sao cũng là một sinh vật sống sờ sờ.”

Khương Hằng bưng cục bông trong lòng, lại có chút phát sầu: “Con còn chưa làm ổ ch.ó cho chúng nó.”

Trước đó lúc nói chuyện với thím cả bảo muốn nuôi ch.ó, nhờ bà để ý xem trong thôn nhà ai nuôi ch.ó to đẻ ch.ó con, đặt trước, không ngờ nhanh như vậy đã đến tay hai con ch.ó!

Trần A Anh cũng nói: “Ừ nhỉ, ch.ó nhỏ thế này, chắc không thể ngủ trực tiếp dưới đất, trong nhà có hộp giấy không? Lại bỏ hai cái áo rách không dùng nữa ngủ tạm hai ngày.”

Khương Hằng lẳng lặng lắc đầu: “Không có.”

Cô là người thích tối giản, ngoại trừ đồ không cần thiết, và một số đồ kỷ niệm, những thứ này cơ bản đều sẽ dọn sạch, quần áo cũ từ mấy ngày cô về, đã vứt sạch rồi.

Trần A Anh dứt khoát lại rảo bước về, lấy một cái hộp giấy và một cái áo bông cũ của Khương Bồng, lúc lót vào trong lải nhải: “Chị con chỉ thích mua quần áo không mặc, trước đó vừa đi làm mua một đống quần áo, kết quả mỗi ngày chỉ mặc hai bộ đó, những cái khác đều để hỏng, cũng không biết mấy năm nay khá hơn chưa.”

Khương Hằng cười nghe, ngồi xổm ở đó ấn hai con ch.ó con không ngừng muốn chạy.

Hộp giấy nghiêng đi, như vậy ch.ó nhỏ có thể tự do ra vào, áo bông gấp lại bỏ vào trong, cuối cùng bỏ ch.ó nhỏ vào trong, miệng hộp giấy đóng lại trước, để chúng làm quen với nơi này, buổi tối biết về ngủ.

Khương Hằng nghe Trần A Anh lải nhải, tò mò nói: “Thím cả, trước đây thím từng nuôi ch.ó chưa?”

Trần A Anh khựng lại, có chút hận hận nói: “Nuôi chứ, nuôi hai con liền, đều là ch.ó mực to, một con nuôi trước khi lấy chồng, đi theo bố thím ăn đến bóng mượt, còn có một con là nuôi lúc mới kết hôn, con gái rượu đen thui, đều thông minh lắm, biết bắt tay, biết giúp đuổi chim, biết...”

Bà một hơi kể ra rất nhiều ưu điểm, cách bao nhiêu năm, nhắc tới vẫn như đếm gia bảo.

Chỉ là lời nói xoay chuyển, lại c.h.ử.i bới: “Bọn trộm ch.ó thật sự c.h.ế.t không được t.ử tế! Thật sự muốn bán ch.ó thì tự mình đi nuôi a, cứ thích trộm ch.ó, Đại Hắc và con gái nó đều bị trộm mất!”

Sắc mặt Khương Hằng cũng thay đổi, cái này cũng quá tức người rồi!

Trần A Anh bây giờ nhớ lại vẫn thấy tức: “Con nuôi ch.ó cũng cẩn thận chút, bên chúng ta còn đỡ chút, nghe nói trên thành phố trộm ch.ó nhiều lắm, một cái không cẩn thận, có thể bị người ta bắt vào quán thịt ch.ó.”

Khương Hằng lập tức điên cuồng gật đầu: “Vâng vâng!”

Quay đầu cô sẽ làm cái thẻ bài ch.ó nhỏ đeo vào, bên trên định kỳ lưu lại một chút linh khí, gặp nguy hiểm, hoặc bị người ta bắt đi cô đều có thể cảm ứng được.

Trò chuyện một lúc, Trần A Anh thấy cô còn phải làm nấm, vốn cũng định giúp, nhưng bàn chải mềm chỉ có một cái, đành phải từ bỏ, dứt khoát về nấu cơm, ăn cơm sớm còn đi đ.á.n.h bài.

Kịp trước mười hai giờ, Khương Hằng cũng xử lý xong tất cả nấm.

Số lượng hôm nay tương đương mọi khi, nấm mối mở ô và chưa mở ô đều rất ít, vốn dĩ cô định bán, nhưng ít thế này, nhìn hơi "phèn", dứt khoát thu về, để cùng với ba cân nấm mối kia, quay đầu làm hết thành dầu nấm mối.

Tiếp đó lấy điện thoại chụp ảnh gửi tin nhắn cho Tống Mính, hỏi cô ấy hôm nay cần bao nhiêu nấm lỗi.

Tin nhắn gửi đi chưa trả lời ngay, Khương Hằng cũng không vội, vào bếp nấu cơm.

Trưa nay ăn lẩu cá.

Trong chậu ở sân sau còn nuôi mấy con cá, hai ngày nay ăn đều là lá rau mang linh khí cô thôi thúc sinh trưởng, uống là nước mang linh khí, đều còn nhảy tanh tách, nhìn là biết còn nuôi được rất lâu, vì thế Khương Hằng giữ lại định ăn dần.

Thời gian không còn sớm, không làm quá nhiều kiểu cách, cắm điện nồi điện trước, đơn giản thả chút kỷ t.ử, muối, một ít nấm tươi xé sợi, một chút bột tiêu các loại, thêm nước để đó nấu.

Sau đó ra sân sau chọn con cá trắm cỏ béo nhất, nhanh ch.óng làm thịt, nội tạng vừa định vứt đi, cô không thích ăn mấy thứ này, nhưng nghĩ đến mình nuôi ch.ó, con cá này bây giờ được cô nuôi từ đầu đến chân đều rất tốt, tốt hơn lứa bán hôm qua nhiều, vẫn là giữ lại.

Sau đó đ.á.n.h vảy, cạo sạch lớp màng đen bên trong, sau khi xử lý xong, đầu cá c.h.ặ.t cả xuống, bổ làm đôi, sau khi rửa sạch, làm thành đầu cá hấp ớt

Phần đầu cá này cũng là tinh hoa, thịt chắc mịn, lại không có xương dăm, vô cùng ngon.

Đầu cá hấp trong nồi, tay Khương Hằng tiếp tục bận rộn, một cái đầu cá chưa đủ để cô ăn no, vì thế thân cá thái lát.

Cô giỏi cung tiễn, nhưng đao kiếm rảnh rỗi không có việc gì cũng từng luyện qua, lúc này thái cá vô cùng thuận tay, từng lát cá mỏng dày đều nhau được thái xuống, mỗi lát đều mang theo ít da cá, từng lớp từng lớp xếp ngay ngắn trong đĩa, cuối cùng thành công chỉ còn lại một bộ xương và một chút thịt ở bụng cá.

Thịt cá đơn giản ướp một chút, chẳng mấy chốc, đầu cá xong rồi, bưng lên bàn là có thể bắt đầu ăn.

Khương Hằng bưng đĩa đầu cá hấp ớt to đùng này, vừa định đi ra, liền phát hiện chân bàn ăn có thêm hai cục bông nhỏ.

Khương Hằng rất dễ dàng đã đặt xong tên.

Một con Pudding, một con Caramen.

Đều là ch.ó cái, nghe nói là bị chọn còn thừa lại, ch.ó đực dễ bán hơn.

Lúc này Caramen Pudding đều bám vào chân bàn, ư ử muốn lên, lại không lên được, bị thèm đến mức kêu gâu gâu.

Khương Hằng đều nhìn đến bật cười, đặt đầu cá hấp ớt xuống, dứt khoát vào bếp trước, xử lý nội tạng.

Nội tạng nấu chín xong băm nhỏ, lại thêm một ít cơm trộn lẫn, con ch.ó này hai tháng rồi, răng cũng có, là có thể ăn cơm, cô không định mua thức ăn cho ch.ó, thức ăn cho ch.ó sao có thể ăn ngon bằng cô?

Chỉ là làm xong hơi nóng, Khương Hằng không bưng cho chúng, chỉ có thể tàn nhẫn ngồi lại bàn ăn, bắt đầu ăn lẩu cá.

Bản thân nước dùng chính là nồi canh nấm tươi ngon tự chế, trực tiếp uống thì chính là canh nấm rất tươi rất tươi, lát cá thả vào, thìa khuấy một cái, thịt cá vốn mềm mại lập tức co lại cuộn tròn, màu sắc cũng chuyển sang trắng, mùi thơm của thịt cá cũng tăng thêm một mùi thơm cho nồi canh nấm thanh đạm này.

Lần này hai con vốn đã thèm không chịu được càng là cấp thiết bắt đầu cào chân bàn.

Móng vuốt không có lực sát thương gì cào ra từng vệt trắng nông trên chân bàn sơn đỏ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.